Thánh Khư

Chương 3215: Làm người phải khiêm tốn (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
"Không cần nghĩ nữa. Đây không phải Đọa Lạc Chân Tiên, ắt hẳn là một Đọa Lạc Tiên Vương!"
Có người run giọng nói, hô to không công bằng.
"Đáng xấu hổ, Đọa Lạc Tiên Vương tộc quá ti tiện!" Một số người oán giận, cảm xúc kích động.
Có điều, sinh vật Cứu Cực Dương Gian lại đang im lặng. Họ mạnh đến cỡ nào, có thể rõ ràng cảm ứng được đó không phải là Đọa Lạc Tiên Vương.
“Đừng lo, Vũ Hoàng còn chưa bại, hắn chỉ chủ động tiến vào vực sâu mà thôi, nói không chừng lát nữa sẽ xông ra đấy!” Có người mở miệng.
Trong vực sâu quả nhiên sáng tối chập chờn, tạo nên màn mưa ánh sáng, dần dần hóa thành hình bóng Vũ Hoàng.
Nhưng chẳng được bao lâu, nơi đó lại tối mịt.
Lão Cổ lộ ra sắc mặt khác thường, nói: “Lúc Vũ Hoàng này xuất hiện vô cùng thần thánh và mạnh mẽ, bá đạo vô biên, muốn làm Thiên Đế, vậy mà bị người ta giết chết đơn giản vậy ư?!”
Chu Bác cười nhạo, nói: "Bất học vô thuật, ánh mắt kém cỏi thì nhìn ra được cái gì. Vũ Hoàng có chí muốn làm Thiên Đế, có thể chết đi dễ dàng như vậy sao?!"
Lão Cổ nói: "Ta không muốn nói chuyện với ngươi, ta đã cảm nhận được ngươi đối với ta ác ý nồng đậm, có điều, ta cảnh cáo ngươi, đại ca Lê Đà của ta còn sống đấy, đừng chọc ta!”
Chu Bác khinh thường, trực tiếp nhìn sang lão Cổ, nói: "Ngươi cái đồ ăn bám anh trai!”
Quái Long cũng lẩm bẩm: “Không hay rồi, ta càng lúc càng thấy bất an, rốt cuộc tình hình gì vậy? Ta không cho rằng lão Chu sẽ xuống tay với ta, cùng lắm ông ta chỉ giết chết họ Cổ là hết cỡ!”
Câu này suýt thì khiến lão Cổ tức chết. Có phải cùng phe không vậy? Biết nói tiếng người không?!
Có điều ông ta cũng không muốn đấu tranh nội bộ mà ngược lại nhìn chằm chằm Chu Bác, nói: "Ngươi cũng đã già thế rồi, an tĩnh chút đi, về sau thiên hạ đều thuộc về người trẻ tuổi bọn ta.”
Chu Bác ngẩn người, sau đó chỉ vào lão Cổ, nói: “Ngươi còn liêm sỉ không?”
Cả nhóm Chu tộc không ai nói gì, ví dụ phản diện này đúng là da mặt quá dày.
Lão Cổ chắp hai tay sau lưng, thong thả dạo bước ra vẻ ta đây: “Lão Chu, ngươi an tâm dưỡng lão đi, ta trẻ tuổi như vậy, nổi bật lên ở thời đại này, tất nhiên sẽ giải quyết hết Đọa Lạc Tiên Vương tộc. Ta chắc chắn chính là nhân vật chính của thời đại này, sáng rực khắp vạn cổ!”
Ngay cả Sở Phong cũng không nhìn nổi nữa, chỉ muốn cho ông ta một bàn tay để ông ta tỉnh táo lại một chút.
"Đừng nói nữa, chúng ta còn đang ở Chu tộc đấy, coi chừng lão Chu tức lên đánh chết ngươi!" Quái Long nhỏ giọng nói.
Lão Cổ chắp hai tay sau lưng dạo bước, không thèm quan tâm, đi ra cung điện, ngẩng đầu nhìn trời, sau đó nói: "Có gì phải sợ, nơi nào trong thiên hạ ta đều đến được hết!”
Sau đó... Suýt nữa đã không có sau đó!
Một tiếng sét đánh ầm ầm lên đỉnh đầu ông ta, đánh cho toàn thân ông ta bốc khói, ngã xuống ngay tại chỗ, cả người run rẩy ngất lịm đi!
“Ta CMN! Tình huống gì đây?!” Quái Long giật mình thò đầu ra nhìn lão Cổ ở ngoài điện, sau đó, sắc mặt gã cũng thay đổi.
“Ầm” một tiếng, một tia sét rất lớn bổ xuống từ phía bên kia bầu trời, đánh lên người gã, khiến toàn thân gã cháy đen, khói xanh bốc lên. Gã lảo đảo suýt thì ngã nhào trên đất, may mà gã đã chuẩn bị tinh thần trước.
Quái Long tức hổn hển, nói: "Đánh ta làm gì, đánh lão Cổ ấy! Hắn ở bên kia kìa! Ông trời à, mắt ông bị gì vậy, nhận nhầm người rồi! Bản long ta luôn luôn an phận thủ thường, đừng xử lý ta!"
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, tình huống này là sao?
"Lão Cổ!" Sở Phong kêu to.
May mà lão Cổ có thiên phú dị bẩm, dù đột nhiên bị đánh giết, bị nổ đến trọng thương nhưng vẫn gắng gượng chịu được. Ông ta bật người dậy, khói bốc lên khắp người, nhanh chóng phục hồi lại và đứng thẳng trên đất.
Trong nháy mắt ông ta đã biết chuyện gì xảy ra. Mối đe dọa này đến từ trên trời, khiến lông tóc ông ta dựng đứng, đó chính là – Thiên kiếp!
"Ngươi cách ta xa một chút, hai chúng ta đều sắp phải độ kiếp, mà uy năng của sấm sét lại không giống nhau. Ngươi mà đứng gần ta quá là sẽ chết đấy!” Lão Cổ vội nhắc nhở Quái Long.
Vụt!
Quái Long rất tinh ranh, cũng đã hiểu rõ tình hình hiện tại. Trước đó gã ăn Huyết Mạch Quả, bản thân cũng giống như đã tiến hóa, mạnh hơn rất nhiều, chắc chắn phải độ Thiên kiếp.
"Ta nói mà, sinh linh cấp độ Đại Hỗn Nguyên, sao có thể không có Thiên kiếp, chẳng qua đến muộn mà thôi!" Lão Cổ đứng lẩm bẩm.
Người trong Chu tộc đều biến sắc. Có người chỉ thoáng nghĩ ngợi đã hiểu được chuyện này là thế nào.
Trước đó, trên bầu trời, ba món Đế khí che phủ khắp trời, giằng co cùng sinh linh đứng sau tế địa, đó là cuộc đọ sức giữa các tồn tại chí cao nên đã ngăn chặn toàn bộ Thiên kiếp.
Thậm chí có thể nói, hai vị tồn tại chí cao đã khiến mọi vật mọi việc phải e dè khiếp sợ, ngay cả đại kiếp của Tiến Hóa Giả cũng không dám tới gần, không cách nào xuất hiện.
Vừa rồi ba món vũ khí cùng tế địa đều biến mất, không còn phong tỏa Chư Thiên, cho nên Thiên kiếp của lão Cổ và Quái Long lại bắt đầu xuất hiện.
Mà Sở Phong, bản thân hắn còn biết nhiều hơn cả người Chu tộc. Hắn cho rằng, sau khi ba món Đế khí cùng tế địa biến mất, lọ đá trên người hắn cũng trợ giúp lão Cổ che đậy một lát.
Cho nên, mãi đến lúc vừa rồi, khi lão Cổ bày trò ra vẻ, chắp hai tay sau lưng dạo bước đi ra ngoài cung điện, cách Sở Phong một quãng xa thì ông ta mới bị sét đánh!
“Ui ui!” Lão Cổ rất thảm, giãy giụa ở phía xa. Bởi vì ông ta đã trở thành cường giả cấp độ Đại Hỗn Nguyên, đây là nhân vật tuyệt đỉnh trong Đại Năng, mà kiếp nạn của ông ta mới bắt đầu thôi nên đương nhiên cực kỳ đáng sợ.
Ông ta bị ánh sét bao phủ, khắp người toàn là tia điện, máu me đầm đìa, da xương và lục phủ ngũ tạng đã sớm bị đánh xuyên qua, không lâu sau sẽ phải đối diện với đại kiếp sinh tử.
Ở một nơi xa hơn, Quái Long cũng rất thảm. Đầu tiên là tóc tai bù xù, cuối cùng là trực tiếp hóa thành một con tằm, toàn thân đều là vết rách.
Hai người đang độ kiếp, quằn quại giữa lằn ranh sống – chết.
"Thấy chưa, ví dụ phản diện này làm rất nhiều chuyện quá đáng nên ngay cả ông trời cũng nhìn không vừa mắt, bắt đầu đánh lão ta!” Chu Bác mở miệng. Dù biết rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn không nhịn được mà bôi nhọ lão Cổ.
“Đau chết ta rồi! Chết tiệt, Thiên kiếp này tới thật không đúng lúc, ta còn chưa chuẩn bị kỹ đâu!” Lão Cổ phẫn uất.
Nhưng bây giờ có nói gì cũng đều vô dụng. Ánh sét vô tận bao trùm lấy ông ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá