Thánh Khư

Chương 3229: Kẻ nhìn xuống chúng sinh (2)

Nhưng mấy lời uốn nắn này vừa nói ra miệng liền bị những thiếu nữ đam mê cái đẹp và có lòng cảm thông phản bác lại.
“Hắn bị ép phải ra tay mà, với lại sau này hắn có thể sẽ gặp phải hoàn cảnh thê lương vô cùng. Từ xưa đến nay mấy ai giết Thợ săn luân hồi mà có thể trốn thoát sự truy lùng của chúng? Kết cục đáng thương của hắn đã hiện lên rất rõ, các ngươi có lòng thương cảm không vậy?”
Một đám sư huynh đệ có thể nói gì được nữa? Vẫn nên ngậm miệng thôi!
Có điều, sau khi cẩn thận suy nghĩ một chút, họ cũng thấy đúng vậy thật. Họ thầm than trong lòng, Sở Phong – Sở Điên này, kết cục của hắn chắc hẳn không tốt nổi.
Các đại gia tộc cũng đang bàn luận, họ đều bị hành động sát phạt bất ngờ của Sở Phong làm cho ngẩn ngơ.
"Lão phu không nhìn lầm chứ? Hắn thật sự đã giết một Thợ săn luân hồi?!"
Người nói câu này là tam tộc trưởng của Á Tiên tộc, ông ta đang nghiến răng nghiến lợi. Vốn dĩ ông ta đang tích cực thúc đẩy, muốn cho Ánh Hiểu Hiểu và Ánh Trích Tiên đi đến cùng chung hoạn nạn với Sở Phong, nhưng bây giờ ông ta bị kinh hãi đến mức hai mắt dại ra.
Tình huống gì thế này? Hắn cứ thế đánh chết một tên rồi?!
Ở chỗ giới bích Dương Gian im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe được. Vệt máu trên đất vẫn còn nóng, bầu không khí căng thẳng vô cùng.
Mấy Thợ săn luân hồi còn lại đều nhìn chằm chằm Sở Phong, ánh mắt sắc như lưỡi đao. Ngay cả chúng cũng không thể tin nổi thiếu niên này lại to gan và hung hãn đến vậy. Chúng còn chưa ra tay mà đối phương đã cắn trước một nhát.
Theo ý nghĩ của chúng thì hành động của Sở Phong chính là vô pháp vô thiên, là kẻ đi ngược chiều, vi phạm luân hồi. Loại sinh vật này nhất định phải diệt trừ, quyết không thể lưu lại mầm hoạ.
“Hôm nay dù là ai tới cũng vô dụng, không cần khuyên can. Dám ngông cuồng đánh giết Thợ săn luân hồi, thiên địa không dung, Chư Thiên Vạn Giới đều sẽ lan truyền tên hắn và cùng săn giết!”
Một Thợ săn luân hồi lạnh lùng nói, hoàn toàn không có lửa giận mà chỉ có giá rét lạnh lùng, vô tình và âm u. Gã đang tuyên cáo, phán quyết tội tử hình cho Sở Phong.
"Là các ngươi muốn ta chết, ta ra tay không phải là chuyện rất bình thường sao?" Sở Phong chắp hai tay sau lưng, phù văn đại đạo nở rộ dưới chân hệt như một đóa sen vàng nâng lấy đôi chân hắn, giúp hắn đi thật nhanh, ép về phía đám người kia.
Hắn lạnh lùng mở miệng, nói: "Ta chiến đấu vì Dương Gian, còn các ngươi rốt cuộc tính là người phương nào? Sau khi đi vào giới bích, các ngươi không hỏi nguyên nhân, cũng không cho phép ta nói chuyện, không cho ta cơ hội giãi bày mà đã trực tiếp định tội cho ta, muốn giết ta, dựa vào cái gì?!"
Tất cả mọi người đều giật mình, khí tức của Sở Phong quá mãnh liệt, quanh người đều là ánh sáng, ngay cả mái tóc cũng ánh lên, đan dệt ra các loại đạo văn, hướng lên trời bay múa.
Rất nhiều người thầm kinh hãi trong lòng. Hắn đang định tiếp tục ra tay, giết hết những Thợ săn luân hồi còn lại?
"Ai cho các ngươi quyền hành, kẻ nào tung hê các ngươi lên làm kẻ cao cao tại thượng? Hôm nay nếu không cho ta một lời giải thích thì ta sẽ giết hết các ngươi!"
Sở Phong quát to!
Hắn thật sự nổi giận. Chỉ vì hắn mang theo ký ức đi chuyển kiếp nên phải bị săn giết một cách vô tình như thế? Dựa vào cái gì?
Hắn đang chiến đấu vì Dương Gian, là người có công lớn, ngay cả Nguyên tộc cũng không dám cả gan làm bậy, ngay cả chi mạch Võ Phong Tử cũng không dám đến tìm hắn gây sự.
Vậy mà tổ chức này lại bày ra tư thế như vậy, cao cao tại thượng, lạnh lùng nhìn xuống hắn, trực tiếp định tội cho hắn, cả cơ hội nói chuyện cũng không cho, thật sự quá bá đạo, quá tự cao.
Cho nên Sở Phong mới ra đòn. Xưa nay hắn chưa bao giờ an phận thủ thường, từ khi còn ở Tiểu âm Gian đã thế.
"Ai cho các ngươi lá gan ấy? Chẳng qua chỉ là Thiên Tôn mà cũng dám đến truy nã ta, gán tội cho ta, đều đang tìm chết phải không?!”
Giọng Sở Phong rét như băng, lúc này hắn đang lơ lửng trên không, nhanh chóng ép đến gần và nhìn xuống nhóm Thợ săn luân hồi bên dưới.
Một vài người ở quanh đó không còn lời gì để nói, cảm giác mình nằm không cũng trúng đạn. Ngay cả Thiên Tôn mà cũng bị khinh thường, câu này khiến một vài lão già miệng lưỡi đắng chát.
Họ liếc nhìn thiếu niên Sở Phong rồi lại nhìn thân thể già nua của minh, quả nhiên suýt phải che mặt, thật quá xấu hổ.
Mấy Thợ săn luân hồi cũng không tệ hại đến mức như Sở Phong nói, ít ra trong đó có một Đại Thiên Tôn và thậm chí có một Đại Năng, đáng tiếc chúng không biết Sở Phong đã từng giết sinh linh như nào, mới đây không lâu hắn còn chém Đại Năng!
Hơn nữa chúng quá tự tin, lúc tới đây còn chưa đi tìm hiểu rõ ràng, cũng không biết ban nãy hắn mới thanh lọc ba Đại Thiên Tôn rơi vào hắc ám.
Theo tin tức mà chúng thu được thì Sở Phong vẫn là Hằng Vương.
Lúc này, ánh mắt của mấy Thợ săn luân hồi đều lạnh đi. Chúng không trả lời Sở Phong mà mỗi tên đều từ từ lấy ra binh khí đặc biệt của mình – một loại trường đao màu đỏ sậm!
Binh khí tiêu biểu của Thợ săn luân hồi – Luân Hồi Đao!
Đồng tử Sở Phong co lại. Hắn từng thấy được binh khí gần giống vậy trên đường luân hồi, nhưng kém xa mấy thanh đao trước mắt.
Đây tuyệt đối là bản nâng cấp, phù hợp cho Thiên Tôn sử dụng.
“Từ xưa đến nay, những sinh linh mang theo ký ức xông vào luân hồi cuối cùng đều trở về với cát bụi, ngươi cũng sẽ không trở thành trường hợp đặc biệt!"
Một Thợ săn luân hồi mở miệng. “Keng” một tiếng, trường đao trong tay phát ra huyết quang, lưỡi đao đỏ sậm đao rét lạnh thấu xương chỉ về hướng Sở Phong.
"Ta ghét nhất tư thái cao cao tại thượng của các ngươi. Nhìn thì lạnh lùng giống như có thể nhìn xuống chúng sinh, nhưng thật ra các ngươi là cái thá gì, đều là nô bộc cho kẻ khác thôi!”
"Ai cho các ngươi quyền nắm giữ sinh tử của người khác? Hở tí là định tội cho người ta?”
“Đám yêu ma quỷ quái các ngươi nghe lệnh ai mà dám bá đạo như vậy, khinh thường thiên hạ, hoang tưởng rằng ai cũng phải nghe theo mình, phản nghịch là chết?”
Sở Phong không sợ, liên tiếp đặt ra vài câu chất vấn. Cùng lúc đó, vầng sáng tỏa ra từ trên cổ tay hắn, hắn gỡ xuống một viên Kim Cương Trác và cầm trong tay.
Trong đám Thợ săn luân hồi, một sinh vật thân thể khô quắt cao bốn mét bước ra. Sương mù tản đi để lộ diện mạo của gã.
Hình thể loài người, đầu của chim sẻ, màu da xám xịt không có gì đặc sắc. Đồng thời gã cũng có một đôi cánh rữa nát, chính là chim tước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá