Thánh Khư

Chương 3273: Thiên hạ ai có thể địch? (2)

Quan trọng nhất là, côn bằng giương cánh, lôi đình như biển, bao phủ cường giả Nguyên tộc gần cấp Đại Hỗn Nguyên phía trước, như thiên lôi oanh đỉnh, cuồng bạo tuyệt luân.
Cánh chim không phải mọc trên người Sở Phong, mà là hiện lên bốn phương tám hướng trên thân thể hắn, theo phù văn trong cơ thể hắn lưu chuyển hiện ra, đó là ngưng kết của trật tự.
Ầm ầm!
Tiếng vang to lớn, mười hai cánh côn bằng luân chuyển, đập bay đại năng Nguyên tộc chính diện giết tới, đồng thời đánh thân thể hắn chia năm xẻ bảy, trực tiếp rách rưới, gần như nổ tung.
“Dựa vào ngươi cũng dám đối địch với ta, ta là tới để giết Võ Hoàng!” Sở Phong quát lớn, đồng thời xông qua, đại năng kia nháy mắt triệt để nổ nát, chết oan chết uổng.
Loại lời này được gọi là là cuồng vọng, nhưng biểu hiện thực lực của hắn bây giờ quả thật làm cho rất nhiều người thay đổi sắc mặt, không phải hắn mới rời khỏi không bao lâu hả? Xoay người quay về lại có thể giết sinh vật gần cấp Đại Hỗn Nguyên rồi?!
Sở Phong tắm mình trong ánh sáng năng lượng rực rỡ, ngay cả sợi tóc đều rất xán lạn, tựa như đang đốt cháy, lập thân trong hư không, bễ nghễ tứ phương.
Hắn hạ thủ nặng như vậy, một là vì Nguyên tộc là tử địch với hắn, vốn không thể hóa giải, hôm nay còn dám chủ động tới ức hiếp hắn, đương nhiên sẽ không buông tha.
Ngoài điều đó ra, Nguyên tộc cũng là thủ phạm hủy diệt tộc Yêu Yêu.
Tổ tiên của Yêu Yêu -- Vũ Thượng Thiên Tôn, vốn là hậu duệ của Thiên Đế, nhưng đáng thương làm sao, hậu nhân gần như đều bị diệt, chỉ còn lại mạch Yêu Yêu lưu lạc đến tiểu âm gian, sống sót tại đó.
Hiện tại, Sở Phong có một cơn kích động muốn nói cho Yêu Yêu, bộ tộc có tử thù, có huyết hải thâm thù với tộc bọn họ đang ở ngay đây.
Chẳng qua, Sở Phong nhịn lại, suy cho cùng hắn vẫn chưa biết lực lượng của Yêu Yêu mạnh bao nhiêu, mà Nguyên tộc có hai sinh vật Cứu Cực, sâu không lường được, đừng gây tai hoạ cho Yêu Yêu mới tốt, nên lén cho hay.
Cách đó không xa, Nguyên tộc kinh hãi, đi ra một nhóm người, thậm chí có sinh vật gần Cứu Cực mở mắt, nhìn chăm chăm Sở Phong, muốn hạ tử thủ.
Vút một tiếng, Yêu Yêu lao xuống, ngăn chặn sinh linh tuyệt đỉnh cường đại kia.
Sở Phong cười khẩy, hóa thành một vệt sáng, xung quanh có mười hai cánh côn bằng vỗ, hiện lên bốn phương tám hướng, trực tiếp lao thẳng về phía Nguyên tộc.
Đồng thời, lúc trên đường, hai mắt hắn phát sáng, huyễn hóa ra hai thanh tiên kiếm, chém về phía trước!
Cùng lúc đó, hắn như mọc ra ba đầu sáu tay, năng lượng khí tức tăng vọt!
Đương nhiên, đây không phải cảnh tượng chân thực, là dị tượng hiển hiện, những cánh tay và đầu nhiều thêm ra đều là phù văn biến thành.
Dẫu rằng như vậy, hắn cũng khí tức cường thịnh, cường đại cực điểm, tốc độ vượt qua cực hạn, xông vào đám đại năng.
Ầm! Ầm! Ầm!
Cứ như vậy trong nháy mắt, hắn nổ chết bốn đại năng, trực tiếp lấy thần dực chém nát, lấy quyền ấn đánh xuyên, lấy tiên kiếm trong mắt chém thành mấy đoạn.
Điều này thực sự quá kinh người.
Hừ!
Một giọng mũi lạnh nhạt vô tình phát ra, Võ Hoàng chuyển động, ông ta thực sự quá mạnh, hất bay ngăn cản của lão giả răng vàng, một đầu ngón tay điểm ra, muốn đánh chết Sở Phong.
Song, lúc này, một tòa thần miếu hiển hiện, có người giá lâm, ngăn trở hắn!
Ngoài ra, sau lưng Võ Hoàng lại xuất hiện một bàn tay đen, cầm khối phương ấn, đập tới sau gáy hắn!
Võ Phong Tử biến sắc, tránh đi thần miếu, sau đó nổi giận đùng đùng, quay đầu nhìn bàn tay đen sau lưng, muốn cùng ăn thua đủ với chủ bàn tay đó.
Nhưng trong nháy mắt kế tiếp, ông ta sợ hãi, ông ta nhìn thấy phía xa có một ông lão thấp bé mặc quần áo cổ đại mục nát, giẫm lên vô tận hạt thời gian đi đến, nhìn thẳng vào ông ta, khiến hắn như bị mãnh thú khóa chặt, toàn thân lạnh run.
Tiếp đó, Võ Phong Tử vậy mà run rẩy, xoay người bỏ chạy.
Tất cả mọi người chấn động, ông lão thấp bé kia là ai, lại dọa Võ Hoàng muốn chạy trốn? Quả thực không thể tưởng tượng được!
Võ Phong Tử chạy thoát rồi!
Một hung nhân cường thế như vậy, ở thời đại tiền sử đã được gọi là Võ Hoàng, vậy mà sau khi nhìn thấy một ông lão nhỏ quần áo đầy hư thối thì xoay người bỏ chạy, cái này cũng quá kinh người rồi.
Trong lúc nhất thời mọi người ngơ ngác, toàn bộ hóa đá, rồi sau đó kinh hãi, có loại cảm giác sắp hít thở không thông.
Trong ấn tượng của mọi người, Võ Phong Tử là bá đạo, hung hãn, vô địch, nghe thấy tên của ông ta sẽ sợ run, đây là một sinh vật đáng sợ vang dội cổ kim.
Hiện tại, rốt cuộc đã xảy ra cái gì? Ông lão thấp bé cả người mặc quần áo cũ kỹ, là ai? Ông ta vừa đến Võ Hoàng đã bỏ chạy!
Sở Phong cũng ngơ ngác, tình huống gì vậy?
Người của bọn họ căn bản chưa ra tay mà, sao lại đột nhiên có ba đại cường giả tới, nhất là một người trong đó quả thực còn khủng khiếp, còn đáng sợ hơn cả ôn thần, cũng cỡ quái vật cổ xưa nhất trong Hồn hà và Địa phủ, ông ta vừa ra mặt đã dọa Võ Phong Tử chạy mất?
Cũng không phải Cẩu Hoàng, cũng không phải xác thối, đồng thời đó cũng không phải Cửu Đạo Nhất, mấy người bọn họ đều chưa hiện thân đâu, đã có ba sát thần khác đến.
Điều này rất bất ngờ, cho nên Sở Phong ngẩn người, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Đồng thời, có người cũng phục hồi tinh thần lại, trước tiên đều cảm thấy da đầu run lên, dự cảm được có chuyện lớn xảy ra.
Cũng có người nhắm hướng Sở Phong, thiếu niên này không đơn giản, vừa muốn động tới Sở Phong mà thôi mà lại có ba đại sinh linh đè bẹp dương gian ra tay!
Ba đại thần thánh tới, trong đó có hai người coi như có thể đo lường được một phần, có thể đoán được cơ sở.
Nhất là Sở Phong, đều có tiếp xúc qua với hai người trong đó.
Người thứ nhất cưỡi thần miếu mà đến, chính là xuất phát từ nơi sinh sống của Cơ tộc, chỗ dừng chân của Sở Phong lần đầu đến dương gian năm đó, vị ở phía sau núi -- tiên tử thần miếu.
Quả nhiên, trong mơ hồ, hắn nhìn thấy hai người đứng trong thần miếu, một người trong đó mờ ảo như tiên, tương đương xuất trần, không nhiễm khói lửa nhân gian, chính là vị tiên tử kia.
Hiện tại nàng hoàn toàn khác với trước kia, hoàn toàn thức tỉnh kiếp trước, mở ra thần quốc trên mặt đất, thiên quốc của bản thân, hấp thu sức mạnh vô cùng to lớn, thêm vào trong người.
Sở Phong có ấn tượng, lúc hắn từ địa cầu luân hồi đến dương gian, tại cổ điện điểm cuối đó, dường như từng nhìn thấy ấn ký tiên tử thần miếu để lại.
Đây là một sự tồn tại cấm kỵ mang theo ký ức, từng để lại tên trong cung điện Luân Hồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá