Thánh Khư

Chương 3128: Vương bất kiến vương (3)

Võ Phong Tử không muốn nói chuyện với Lê Đà nữa, âm thầm quyết định, sau khi bình định Hồn Hà sẽ trở về bế quan, luyện thông suốt một loại thuật pháp Vô Thượng nào đó, không còn gì phải do dự thêm nữa. Cho dù thân thể thối nát, tổn hại nặng nề, ông ta cũng phải kiên trì luyện thành công pháp vô địch này!
Nhưng mà, chuyện khiến ông ta tức trào máu họng vẫn chưa dừng lại ở đó.
Chẳng qua lần này không phải Lê Hắc Thủ kích thích ông ta, mà là một kẻ khác.
Đồng thời, người nọ cũng khiến sắc mặt Lê Đà ngưng lại, hơi ngẩn ra. Có người muốn so tài với y.
Nam tử trong sương mù tìm tới y, muốn xem loại huyền công Thất Tử Thân này một chút, bảo là để tham khảo, chuẩn bị cho môn công pháp vô địch của mình.
Không sai, người đang đưa ra yêu cầu này chính là Sở Phong.
Hắn tuyệt đối không thấy áy náy chút nào, cũng chẳng thấy ngượng ngùng gì. Dù sao mấy kẻ trong hệ phái của Võ Phong Tử cũng đã đuổi giết hắn rất lâu rồi, giờ đòi chút lãi thì có làm sao?
Với lại, đâu phải hắn chưa từng sao chép hang ổ của ông ta, cách đây không lâu hắn vừa mới làm đấy thôi! Rận nhiều lắm rồi, chẳng sợ bị cắn thêm nữa. Dù sao hắn cũng đã trộm rất nhiều kinh văn ở chỗ Võ Phong Tử rồi, thêm một bộ này nữa cũng chả sao!
Sở Phong đề ra yêu cầu với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Mặc dù hắn đi lục lọi hang ổ của Võ Phong Tử, nhưng không lấy được Thì Quang thuật và Thất Tử Thân, với lại chắc chắn Võ Hoàng không biết là hắn làm.
Nhân cơ hội này, hắn thu được thêm một bộ kinh thư, đâu cần để ý mọi người nghĩ gì, chỉ cần có thể tăng lực chiến đấu, nhảy lên tầng cấp cao hơn, vậy thì Sở ma đầu đây… rất vui lòng.
"Các ngươi, đều khinh người quá đáng!" Hai mắt Võ Phong Tử xám xịt.
Đây chính là kinh văn của ông ta, kết quả hai người kia đều không thèm để ý gì đến ông ta, căn bản không thèm hỏi xem ông ta có đồng ý hay không!
“Ngươi làm vậy là đang trấn lột Võ Điên Tử đấy (1)!” Lê Đà mở miệng, lại đâm cho Võ Phong Tử một đao.
(1) Từ “Phong” trong tên Võ Phong Tử có nghĩa là điên rồ.
Võ Hoàng tức đến mức không nói được gì nữa.
Có điều, có một số việc sau khi nghĩ thông suốt thì ông ta dần bình tĩnh lại.
Dù sao, vị trong sương mù này đúng là rất mạnh, có thể ngăn chặn sinh linh Vô Thượng. Bây giờ hắn bảo muốn xem kinh văn, nói không chừng thật sự định khai sáng ra công pháp gì đó. Dù sao vẫn hơn là bị Lê Hắc Thủ chà đạp, cảm giác không quá bực bội đau buồn.
Lê Đà tiện tay ném ra một bộ kinh văn rách nát, đúng là y đã trộm nó đi!
Võ Phong Tử thấy vậy, hai mắt lại xám ngắt đi. Tên Lê Hắc Thủ này đúng là chẳng bao giờ có được ý gì hay ho, y thật sự có lòng muốn công bố kinh văn ra khắp thiên hạ mà, nếu không thì việc gì phải mang một bản theo suốt bên mình như thế? Đúng là khốn kiếp!
Sở Phong trực tiếp chụp lấy rồi cất đi, trong lòng vui vẻ. Đợi mọi chuyện nơi đây lắng lại, hắn sẽ nghiên cứu tìm tòi kinh văn này, mai sau khi đối đầu với đại địch, hắn lại có thêm một đòn sát thủ nữa rồi.
Đồng thời, hắn lườm Võ Phong Tử một cái. Bây giờ chiếm lợi từ ông ta, sau này… coi như hết nợ vậy, tạm thời bỏ qua oán hận ngày xưa.
Trên thực tế, Võ Phong Tử căn bản không biết người nào đó vừa gạch tên ông ta ra khỏi danh sách đen của mình, không thì tương lai chắc chắn sẽ bị tính sổ.
Lúc này, sinh vật Hồn Hà bị diệt gần hết, mọi người giết đến đỏ mắt, quái vật điên cuồng xông tới đều bị xử lý, đám quái vật ở xa xa đâu còn dám xông vào.
Chủ yếu nhất là, phía trước có quan tài đồng, và cả một đại thần đang đứng sừng sững ở đó!
Nam tử trong sương mù đứng yên bất động, hoa văn màu vàng tỏa rộng dưới chân, nhìn như không ra tay nhưng lực uy hiếp thì quá mạnh!
Sở Phong vẫn đang canh chừng vực sâu, phòng ngừa sinh linh Vô Thượng chó cùng rứt giậu, đột nhiên giết ra.
Ầm ầm!
Vùng đất Chủ tế hiện ra chút hình dáng mơ hồ, rung lắc dữ dội, khí tức vô song bộc phát, các loại hạt ánh sáng tràn ngập, ăn mòn ngoại giới.
Từ trong vực sâu vọng ra tiếng gào thét, sinh linh Vô Thượng đều bị sóng xung kích ảnh hưởng đến, thân thể nát bươm, thậm chí có kẻ bị chia năm xẻ bảy, đầu rơi xuống đất, sau đó nhanh chóng tái tạo lại.
Nguyên sinh vật Hồn Hà tuyệt vọng hoàn toàn, sợ hãi tới cực điểm, run lên bần bật. Như vậy thì còn đối kháng được gì nữa? Căn bản là không có đường ra.
Trong đại quân Hồn Hà, quạ trắng mặt mày tái mét. Cái này… còn muốn quạ sống sao? Ở phía xa, sinh vật Vô Thượng đầu rơi đầy đất khiến nó kinh hoảng tột độ.
“Ta nhớ mẹ!” Giờ phút này, quạ trắng nhớ đến thời thơ ấu, lúc gặp phải những sự kiện kinh khủng nhất, nó đều không nhịn được mà khóc gọi mẹ. Lúc này nó cảm thấy rất xấu hổ, bởi vì, nó lại có suy nghĩ đó.
Sinh vật Hồn Hà run lẩy bẩy, không dám xông vào dương gian mà đều trốn ở phía xa.
Rốt cuộc Cẩu Hoàng cũng nắm được cơ hội, đứng thẳng thân người, sải đôi chân dài chạy đi phăm phăm, phóng tới chỗ quan tài đồng.
"Huynh đệ, Thiên Đế, ta đến rồi!" Cẩu Hoàng kêu to.
Cửu Đạo Nhất cũng bám theo sau, nói: “Ngươi nói xem, hai vị kia giết vào trong vùng đất Chủ tế liệu có trò chuyện với nhau không?”
“Ta không nghe thấy bọn họ nói gì.” Xác thối xông lại, sải bước, cũng hướng về phía trước tiến đến.
Lúc này, một giọng nói sâu kín bỗng truyền đến: “Vương bất kiến vương, không phải ngay cả ta cũng không đi gặp hai vị kia à?”
“Nói rất hay, rất có lý!” Cẩu Hoàng gật đầu, sau đó đột nhiên lại cảm thấy không đúng. Ngươi là ai, là vương nào?
Không chỉ có Cẩu Hoàng quay đầu lại mà xác thối và Cửu Đạo Nhất cũng vậy, bởi vì họ đều cảm thấy người vừa lên tiếng thật sự quá lớn lối. Ngươi là vương nào chứ?
Sau đó, họ thấy được nam tử bên trong sương mù. Hắn thong thả bước tới, khá là điềm đạm, hoa văn màu vàng lan rộng dưới chân.
Vị này đúng là rất mạnh, nhưng sao họ cứ thấy là lạ thế nhỉ?
Ừ, mấy người nhớ lại, ngay từ lúc ngươi qua mặt tên điên kia, bọn ta đã cảm thấy, trình độ “Vương” này của ngươi hơi bị thừa, hơi bị dư quá.
Xem ai kìa, ai là kẻ điên? Mặt Võ Phong Tử thoắt đen thoắt trắng, thật muốn giết người!
Keng!
Quan tài đồng rung lên, Cẩu Hoàng lập tức đi lại gần!
"Huynh đệ!" Cẩu Hoàng gầm nhẹ.
Ầm ầm!
Cùng lúc đó, vùng đất Chủ tế vang vọng, chấn động không thôi. Trận chiến hôm nay kết thúc hoàn toàn, thế giới Hồn Hà, vũ trụ vực sâu đều bị khí tức không hiểu nào đó bao trùm.
Mọi thứ nơi đây đều đã kết thúc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá