Thánh Khư

Chương 3272: Thiên hạ ai có thể địch? (1)

Ngươi không thể không thừa nhận, luôn có người hạc giữa bầy gà, trong lúc vô hình sẽ trở thành tiêu điểm. Cho dù ở trong biển người mênh mông cũng sẽ bị người khác liếc mắt nhận ra, không giống với người khác, đây chính là khí chất siêu nhiên, có phong thái không gì sánh nổi, có phong thái tuyệt thế.
Đáng tiếc, đoạn văn này không phải người khác tán dương, mà là bản thân Sở Phong đứng đó nghiêm trang nói, đang ca ngợi chính hắn.
Không sai, hắn đang khoe khoang!
Trong lúc nhất thời, giữa thiên địa an tĩnh, tất cả mọi người đều ngậm miệng.
Ngay cả loại người cổ lão rất không biết xấu hổ cũng nghẹn họng trân trối, rất muốn hỏi hắn, huynh đệ, mặt ngươi có lớn không, không thấy mất mặt hả?
Lời này nếu như là người khác nói, không thể nghi ngờ là khẳng định và tán dương cao nhất đối với Sở Phong, thế nhưng lưu lạc tới mình bán dưa, mùi vị đó lại hoàn toàn khác.
Vốn dĩ, Long Đại Vũ nơi xa còn muốn tham gia náo nhiệt, chào hỏi hắn, chường mặt ra trước mặt Chân Tiên và sinh linh Cứu Cực, mà bây giờ lại trực tiếp nghiêng đầu, làm bộ ta không biết ngươi, quái long da mặt dày như hắn cũng cảm thấy da mặt mình mỏng, ngượng đỏ mặt.
Sở Phong không để ý tới người khác, làm theo ý mình, tới đây đâu để ý người khác nhìn thế nào nghĩ như thế nào, hắn vì mình mà sống, hắn không phải miệng tiện, chỉ là vì tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm hắn, hắn mới tùy tâm sở dục phát ngôn bừa bãi.
Hắn nhìn Yêu Yêu, trong lòng có vui, cũng có dư âm đau buồn của năm đó, cuối cùng đã gặp được nàng, cuối cùng làm cho người ta từ trong Đại Uyên của tuyệt vọng đi ra, sống sờ sờ đi tới trước mặt.
“Yêu Yêu!” Hắn kêu lên.
Chẳng qua, trạng thái Yêu Yêu rất đặc biệt, vẫn nhớ hắn, nhưng cũng vì tìm được chân thân dung hợp sau khi nàng rơi vào trong Đại Uyên sinh ra một số vấn đề.
Nàng bây giờ vẫn chưa hoàn toàn trở về, nhưng nói tóm lại không hề quên Sở Phong.
Nàng mỉm cười xán lạn, cả thiên địa đều sáng đẹp, muốn tới đây.
Song lúc này sát cơ khôn cùng, thổi quét trên trời dưới đất, nếu như Sở Phong không có bình đá che chở, có thể sẽ bị sát khí bắn tới, không cách nào đứng ở nơi đây.
Đó là Võ Phong Tử, ông ta đã khóa chặt Sở Phong!
Bị một sinh vật Cứu Cực theo dõi, có mấy người có thể sống?!
Sở Phong tới đây là vì cứu Yêu Yêu, sợ nàng chết trong tay Võ Hoàng, kết quả hiện tại chính hắn lại rơi vào tuyệt cảnh?
Hắn không sợ, cũng không lo lắng, bởi vì trong lòng có lực lượng nhất định.
Xoẹt!
Lúc này, mắt Yêu Yêu lộ ra thần quang, tay phải dâng lên hào quang, ngưng tụ thành một thanh tiên kiếm, chỉ thẳng ấn đường Võ Hoàng, muốn xuất thủ với Hoàng giả tuyệt thế dương gian.
Nhưng Võ Hoàng lúc này không áp chế cảnh giới, thả ra khí tức Cứu Cực.
Ông ta chắp hai tay sau lưng, chưa lên tiếng với Sở Phong, nhìn xuống hắn, coi như sâu kiến!
Đến cấp độ này của ông ta, muốn giết người nào, không cần định tội, cũng không cần lý do, giết là được!
Đây là thái độ cường thế bễ nghễ thiên hạ, không nhìn quy tắc nhân gian của ông ta.
Thiếu niên này nhiều lần là địch với mạch của ông ta, ở chiến trường Tam Phương đánh giết hậu bối truyền nhân của ông ta là Lệ Trầm Thiên.
Phải biết rằng, khi ấy, Lệ Trầm Thiên thi triển ra tuyệt học thành danh của Võ Hoàng Thất Tử Thân, còn thúc giục ra Thời Quang Kinh Văn bản giản hóa -- Trảm Thiên Thu, cuối cùng ngay cả áo giáp Võ Hoàng từng mặc ở thời kỳ thiếu niên ngày xưa cũng bị Lệ Trầm Thiên bày ra, kết quả vẫn là đại bại.
Trận chiến đó đại biểu cho sự tan vỡ của mạch Võ Hoàng.
Ngoài ra, Sở Phong còn đánh chết đám người Võ Thiên Tôn, đồ tôn của Võ Phong Tử.
Hiện tại, sau khi Võ Phong Tử nhìn thấy thiếu niên này, không hề kiêng dè, trong đáy mắt phù văn lưu chuyển, muốn thúc giục sát ý, trực tiếp tiêu diệt Sở Phong.
Vô thanh vô tức, lão giả đầy miệng răng vàng sau lưng Yêu Yêu như u linh chắn trước mặt Võ Hoàng, ngăn chặn sát ý.
Nếu là bạn cũ của Yêu Yêu, ông ta tự nhiên phải xuất thủ che chở, không có ai hiểu rõ sát ý của cấp Chân Tiên kinh khủng cỡ nào hơn lão giả răng vàng.
Sở Phong thở dài, hắn tới cứu Yêu Yêu, không phải tới bị cứu.
Nếu không, hắn không tiếc mắng chó, mời nó rời núi, lại không cho nó cơ hội lộ mặt, chẳng phải là uổng công đắc tội hoàng đế trong đám chó lòng dạ hẹp hòi rồi à?
Còn nữa, lần này vì đối phó với Võ Phong Tử, hắn còn “đại nghĩa kết thân”, thành công dấy lên lửa giận của lão nhi tử kia, tuỳ thời có thể sẽ cắn ngược lại Sở Phong hắn, nếu lần này không thể lợi dụng xác thối đó một lần, chẳng phải uổng công chịu nguy hiểm à.
Cho nên, hắn thật sự không sợ Võ Phong Tử xuất thủ.
“Đừng cản, để ông ta tới, hôm nay ta quân lâm nơi này, xem thử ai có thể là địch với ta!” Sở Phong dõng dạc nói, đứng đó thách thức.
Có người lãnh đạm cười, một vệt ánh sáng bay tới, là một Nguyệt Nha Nhận, chém xoáy hư không, muốn chém ngang lưng Sở Phong!
“Võ Hoàng là nhân vật ra sao, dựa vào ngươi cũng dám bất kính, ta vì tiền hiền Cứu Cực xuất thủ, dạy dỗ đám tiểu bối vô pháp vô thiên các ngươi!”
Là người Nguyên tộc, hiển nhiên là tử địch với Sở Phong, nhân cơ hội này tìm được cớ, trên danh nghĩa là thay Võ Hoàng ra tay dạy dỗ Sở Phong, trên thực tế lại là vì bản tộc hạ tử thủ giết hắn.
Trong tình huống trước mắt, người dám xuất thủ tự nhiên không phải kẻ yếu, chính là một vị đại năng tiếng tăm lừng lẫy trong Nguyên tộc, vô hạn gần cấp chữ Đại.
Lại thêm một thời gian nữa, có lẽ hắn sẽ là cường giả Đại Hỗn Nguyên.
Trước đây không lâu, Sở Phong từng giết Thiên Tôn, thậm chí lực địch đại năng, tất cả mọi người đều biết, nhưng người Nguyên tộc này có tự tin tuyệt đối, Sở Phong không đối phó được tiến hóa giả cấp Đại Hỗn Nguyên.
Cho nên, hắn tới, khống chế Nguyệt Nha Nhận cắt qua Sở Phong.
Đáng tiếc hắn đã tìm sai đối thủ, trong mắt người bên ngoài thời gian qua không lâu, Sở Phong đi mà quay lại, thực lực hắn khó có biến hóa gì.
Nhưng bọn họ làm sao biết, Sở Phong nhờ vào hạt giống kỳ quái, vừa thực hiện xong tiến hóa siêu cấp, không chỉ có Song Hằng Tôn quả vị, thậm chí gần như coi là đột phá vào lĩnh vực đại năng, tùy thời có thể vào!
Sở Phong chủ động nghênh kích, sau lưng hắn hiện ra mười hai cánh, kim quang sáng chói ngút trời, giống như côn bằng giương cánh, mười hai cánh chim che khuất bầu trời, vỗ rách càn khôn, gió lốc bay lên chín vạn dặm, mạnh không thể cản.
Răng rắc, Nguyệt Nha Nhận nổ tung tại chỗ, bị một cánh chim côn bằng màu vàng chém trúng, hóa thành mấy trăm mảnh vụn, một thanh trọng khí cấp độ đại năng cứ vậy bị một thiếu niên tuỳ tiện phá hủy, vượt qua tưởng tượng của mọi người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá