Thánh Khư

Chương 3234: Yêu Yêu (1)

Nữ tử này rất điềm tĩnh, không buồn không vui, nhẹ nhàng cất bước, nhưng do khí chất như Thiên tiên nên cũng mang theo một loại uy thế nào đó. Ít nhất, những người xung quanh nàng đều có vẻ cung kính, tựa như những ngôi sao quây quanh mặt trăng, lấy nàng cầm đầu.
“Sao các ngươi lại đến đây?” Người trong quan tài đá mở miệng.
“Theo ước hẹn, không vì khai chiến, chỉ vì dạo chơi sơn hà Dương Gian, thuận tiện xem trận chiến giữa Đọa Lạc Tiên Vương tộc cùng Tiến Hóa Giả phấn hoa.”
Sau lưng nữ tử, một ông lão mở miệng. Không ngờ lại có ước hẹn, cũng không biết giao kết từ thời đại nào.
Người trong quan tài không thèm để ý gì đến ông lão, chỉ nghiêng người nhìn nữ tử cầm đầu, hỏi: “Ngươi tên gì?”
Hiển nhiên, nữ tử khiến người trong quan tài để ý cùng hỏi thăm tuyệt đối không phải phàm tục. Người bình thường chắc chắn không vào được pháp nhãn của vị nằm trong quan tài đá kia.
"Yêu Yêu." Nữ tử đáp.
Người nằm trong quan tài là ai? Đương nhiên là Lê Đà.
Từ thời đại Tiền Sử, sau khi xảy ra chuyện y vẫn ẩn núp ở chỗ này, dưỡng và rèn luyện chân thân không biết bao nhiêu năm rồi. Qua vô số thời đại cho đến nay, y vẫn chỉ nhìn thiên hạ nổi gió bão chứ chưa bao giờ để thân thể đi ra ngoài.
Lúc này, y nhìn nữ tử đến từ Đại âm Gian, vẻ mặt biến hóa thấy rõ. Người nọ có thể khiến loại người như hắn để mắt và hỏi han, chứng tỏ nàng rất siêu phàm.
Lê Đà mở miệng, nói: “Dùng con đường tiến hóa phấn hoa làm nền móng cốt lõi, tu thuật pháp tiền thân của Đọa Lạc Tiên Vương tộc, kết hợp với ngõ cụt của Đại âm Gian – con đường từng được chứng minh là rất mạnh nhưng hiếm ai đi được đến cuối. Dung hợp chúng lại và tìm ra một điểm cân bằng, nếu có thể đi thông thì đúng là rất tuyệt vời. Ừm, thật không tầm thường, thú vị, thảo nào lại bất phàm như thế.”
Lê Tam Long gật đầu, nữ tử này có thể được y luôn miệng ca ngợi, việc này tuyệt đối có thể khiến thế gian rúng động. Đáng tiếc người thuộc các tộc Dương Gian không có ở đây nên không nghe được những lời ấy.
Thật ra, bản chất và chân tướng tiến hóa của Yêu Yêu mà Lê Đà vừa nói mới là điểm kinh người và chấn động, đồng thời cũng vô cùng đáng sợ. Nếu truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ nổi lên sóng to gió lớn ngập trời.
Nàng dùng con đường tiến hóa phấn hoa làm nền tảng thì cũng thôi đi, lại dám tu thuật pháp tiền thân của Đọa Lạc Tiên Vương tộc, cái này quá kinh người!
Phải biết rằng, ai cũng cho rằng con đường này đã đứt gãy, điều này từ lâu đã trở thành nhận thức chung, cho nên không ai dám tu nữa, bởi vì một khi bước chân lên là sẽ bị ô nhiễm, phát sinh dị biến đáng sợ nhất.
Đọa Lạc Tiên Vương tộc sao lại đến mức này?
Họ vốn là Tiên tộc, cũng bởi vì tu luyện loại thuật pháp này nên mới biến chất, bị Chư Thiên sửa tên, thêm hai chữ “Đọa Lạc” làm tiền tố.
Nhưng quả thật con đường này rất kinh khủng, từng là thuật pháp của Thiên Đế, là đạo thống do sinh linh chí cao truyền xuống, vô cùng kinh người!
Ông lão ở bên cạnh Yêu Yêu nghe mà kinh hãi, nhìn chằm chằm quan tài đá. Ông ta thật sự không ngờ có người chỉ liếc mắt là đã nhìn ra nền móng và nội tình của thiếu nữ.
"Rất mạnh!" Ông lão nhìn chằm chằm quan tài đá, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Nữ tử có phong thái tuyệt thế hơi cong khóe miệng, trông vô cùng xinh đẹp. Khí chất lạnh lùng vừa rồi bỗng chốc thay đổi, nàng mỉm cười, nói: “Dùng xích đại đạo của các văn minh tiến hóa khác nhau để khóa lại quan tài, tẩm bổ bản thân, thật không tầm thường. Tiền bối khí thôn thiên hạ (1), con đường muốn đi kinh khủng vô cùng.”
(1) Khí thôn thiên hạ: Ý nói khí thế có thể bao trùm khắp thiên hạ.
"Ngươi mới đến đây mà có thể nhìn ra nhiều thứ như vậy, khó trách có thể dung hợp con đường Đại âm Gian cùng thuật pháp Đọa Lạc Tiên Vương tộc, quả nhiên không đơn giản." Lê Đà gật đầu.
Sau đó y không nói gì nữa mà tránh ra chừa đường.
Quan tài đá rung lên và kêu ầm ầm, đại đạo thần âm điếc tai. Đó là âm thanh phát ra do những sợi xích đại đạo của các văn minh tiến hóa khác nhau bị chấn động.
Con đường xuất hiện, cánh cửa nối với Dương Gian mở ra thật nhanh, rất nhiều tia chớp lấp lóa, mảnh vỡ đại đạo bay múa, bắn về phía âm Châu, đồng thời có âm khí vô cùng vô tận rót qua.
"Đa tạ, cáo từ!"
Cả nhóm người đi qua, chính thức tiến vào Dương Gian!
Lúc này, lão Cổ còn đang gọi thầm trong lòng như điên như rồ, không ngừng lẩm bẩm tên của Lê Đà. Đây là thao tác đi ngược với “không nghĩ không nhớ”, khiến Lê Đà tỉnh lại, cẩn thận phòng hờ không để kẻ địch tấn công.
Dù có ăn bám và đào hố cho huynh trưởng của mình đến thế nào, lão Cổ cũng không thể thật sự hại người, vì vậy ông ta rất lo, không ngừng gọi tên và nhắc nhở Lê Hắc Thủ chú ý.
Nhưng Lê Đà đã biết từ trước rồi. Bây giờ y thần thông quảng đại đến mức nào, chỉ cần cầm tín vật của y và nhắc tên một lần là y có thể biết rõ chân tướng ngay lập tức.
Cho nên bây giờ Lê đà giống như một kẻ đang bị quấy rối không ngừng, ngay cả loại người bụng dạ thâm trầm nham hiểm như y mà cũng thấy không chịu nổi, bắt đầu bực bội.
“Tên Tiểu Cổ quỷ quái này, ăn cây táo rào cây sung, lại gây phiền phức cho ta, thật muốn một phát bóp chết hắn.”
Sau đó y liền gọi lại đoàn người của Đại âm Gian.
Ông lão là người cảnh giác nhất, bởi vì ông ta vô cùng kiêng dè Lê Đà, sợ y làm ra chuyện gì bất lợi.
“À này, các vị, ta có một yêu cầu quá đáng." Lê Đà mở miệng.
"Chuyện gì?" Yêu Yêu kinh ngạc dừng chân, nhìn quan tài chặn cửa.
“Các ngươi hãy đi đến xem chiến ở chỗ giới bích Dương Gian, ừm, ở đó mà gặp họ Cổ thì cứ đánh, bảo đảm không nhầm!”
Có điều sau đó Lê Đà lại bổ sung thêm rằng, chỉ cần đánh một trận là được rồi chứ đừng đánh cho tàn phế, chỉ cần khiến người nọ chịu nỗi đau da thịt là đủ.
Cả đoàn người đều cạn lời. Tường rằng sinh linh ở cấp bậc này có việc nhờ người thì phải là thảm án kinh thiên động địa gì đó, kết quả chỉ giúp y đánh người thôi ư?!
Cả nhóm người của Đại âm Gian im lặng rời khỏi nơi đây.
Lê Đà bên trong quan tài tự nói: “Ngay cả lịch sử đen tối của ông đây mà cũng dám tuyên truyền ra ngoài? Dù có là huynh đệ ruột của ta thì cũng phải đánh cho chết khiếp!”
Sau đó, hai mắt y híp lại, nói tiếp: “Đám Ngụy Thần kia, mấy kẻ được gọi là hậu trường và cấp cao của Thợ săn luân hồi, nếu chúng dám đến đây tìm ta tính sổ… Đợi chân thân của ta ở trong quan tài kết kén và lột xác xong xuôi thì sẽ đánh nổ hết các ngươi. Dù không tìm đến ta thì ta bảo đảm cũng sẽ đánh lén các ngươi, đập các ngươi cho tàn phế hết! Thật sự nghĩ rằng những lời ta nói chỉ là xạo thôi ư? Những gì ta hiển hóa ra toàn là chấp niệm, còn thân xác thối rữa thì vẫn luôn nằm đây, chưa bao giờ hành động. Ừm, bây giờ cơ thể khôi phục, tươi tắn như mới sinh, mùi hương thần thánh như tiên thiên kia đang tỏa ra ngào ngạt, sắp thành công rồi!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá