Thánh Khư

Chương 3555: Tinh thần mãi xán lạn, bài thơ bất diệt (7)

Ầm ầm!
Hoang gọi ra Lôi Trì, đập ra, nó phóng đại cực nhanh, đứng sừng sững trong trời đất, hắn hóa vạn vật, ngăn cản bọn họ.
Phì!
Chỉ khoảng nửa khắc, hắn hóa tự tại, vị Thủy Tổ kia bắt đầu suy yếu mờ nhạt chung quy là gặp nạn, theo cổ quan này cùng sụp đổ, tan rã, hôi phi yên diệt.
Mà thân thể của Hoang cũng ngày càng mơ hồ...
Ở trong Vạn Vật Mẫu Khí đỉnh cũng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, âm thanh của vị Thủy Tổ kia yếu dần, không thể cứu ra.
“Giết!”
Đại quyết chiến cuối cùng hết sức thảm thiết, vô cùng đáng sợ.
Ngày này, Hoang Thiên Đế hắn hóa tự tại, hắn hóa vạn cổ, lại hóa đại thế bi thương vô cùng, vô số nhân kiệt ngã xuống, hóa thương vô cùng.
Một ngày này, một Diệp che trời, lại không che được sự thê lương của vạn cổ, không che được cũng không cản lại được bóng dáng của vô số cố nhân mất đi.
Ầm!
Lôi Trì nổ tung, Vạn Vật Mẫu Khí đỉnh vỡ vụn, kiếm của Hoang cũng bẻ gãy!
Ngày đó, máu Thiên Đế bắn lên trời, chiếu sáng thế ngoại nhân gian, quang âm rực rỡ, vạn cổ thời không.
Ở trong huyết quang thê diễm, bóng dáng hai vị Thiên Đế sáng lạn dần dần mơ hồ!
Kiếm bẻ gãy, đỉnh vỡ vụn, còn có máu đỏ sẫm, đầy đất rách nát, Hoang Thiên Đế và Diệp Thiên Đế chết, lọt vào trong tầm mắt là thương và bi thương vô tận.
Bọn họ giết chết năm vị Thủy Tổ, ngay cả cao nguyên Tổ Địa cũng không thể làm sống lại mấy người kia!
“Không!”
Người còn sống kêu, cực kỳ bi thương, sao có thể chấp nhận? Không muốn tin tưởng hai vị Thiên Đế rời đi, chung quy là sinh trong chiến, chết trong chiến, trong đại quyết chiến đáng sợ nhất từ trước tới nay, bọn họ trở về hết sức sáng lạn!
“Hoang Thiên Đế!”
“Diệp Thiên Đế!”
Người còn sống cực kỳ bi ai hô to, gào thét, rất nhiều người đổ máu rơi lệ, không nhịn được bi và thương vô tận trong lòng.
Trong hoảng hốt, mọi người sắp sửa tiêu tán trong quang vũ, lần nữa mông lung nhìn thấy hai vị Thiên Đế.
Đỉnh vỡ vụn, kiếm bẻ gãy, còn có nhìn thấy máu ghê người đốt cháy, tiêu tán, vô số quang vũ.
Thời gian giống như đang chảy ngược, đó là bóng dáng ngày xưa của hai vị Thiên Đế.
Một thiếu niên đi ra khỏi đại hoang, hắn một đường thăng trầm, có người lúc rơi xuống bóng tối, cũng có hát vang hết sức sáng lạn, nhưng trước sau có tình cảm hào hùng xông lên trời.
“Nam nhi đi tứ phương, nơi nào không là nhà, chết ở đâu, chôn ở đó, thiên hạ thanh sơn giống nhau!”
Dường như, mọi người lại lần nữa nghe thấy lời nói thời đại niên thiếu của Hoang Thiên Đế, lại từ thời đại kia truyền đến, nghe thấy làm cho người ta cảm phục, cũng không khỏi khiến người ta lã chã rơi lệ.
Thẳng đến sau này, hắn bách chiến bất tử, thử hết sáng lạn, trải qua hết bóng tối, khi đối mặt kẻ địch có hào hùng cũng có tự tin, bình tĩnh nói: “Ai đang xưng vô địch, người nào dám nói bất bại?!” Cả đời này của hắn một đối một giết đến tất cả kẻ địch khiếp sợ, chưa bao giờ bị bại!
Ở trong quang vũ, bóng dáng ngày xưa của Diệp Thiên Đế cũng đang hiển chiếu, lúc còn trẻ chưa từng bước trên con đường tu hành, hắn vốn thầm nghĩ tới cuộc sống im lặng bình thản, lại bất ngờ bị mang lên tinh khlão Cổ lộ, mở ra sáng lạn mà hắn không muốn sở hữu, vì thế hắn từng hao hết tất cả khí lực hoành độ tinh không, chỉ vì quay về cố thổ lại gặp cha mẹ, nhưng chờ tới song thân không còn nữa, nhân sinh thê lương đại hám.
Từ sau đó, hắn mới kiên định ý chí, rời xa cố hương, buông bỏ tất cả ngày xưa, trở về đến bắc đẩu chôn đế tinh, bắt đầu đối mặt với vùng cấm, không sợ những đại địch đáng sợ, khí nuốt núi sông, từng tự nói: “Lòng ta có đại nguyện, bình định hắc ám, nguyện thế gian không huyết và loạn nữa!”
Trong vũ trụ tinh không đó, hắn làm được, sau này lại tiến vào chư thế gian đáng sợ hơn, đối mặt Ách Thổ, đối kháng đầu nguồn bất tường.
Một đường huy hoàng qua, cũng một đường bầu bạn với tiếc nuối vô cùng, hắn hiểu rõ nhân sinh bách thái, trải hết vạn cổ tang thương.
Từng có một khoảng thời gian, trên mặt đất máu chảy thành sông, chiến hỏa mấy ngày liền, bên cạnh Diệp Thiên Đế không có mấy người, dân chúng Thiên Đình đuổi theo hắn đều điêu linh, không ngừng gặp phải kẻ địch, ngay cả Nữ Đế, Vô Thủy sóng vai mà đi, cũng có người thất lạc, có người ngã xuống, chỉ còn lại hắn cũng kiệt sức, căn nguyên gần như vỡ vụn, già đi, sương trắng nhiễm tóc mai.
Dù như thế, hắn cũng khí nuốt vạn cổ, cuộc đời này không hối hận, vẫn phải đi giết địch trong hết sức sáng lạn thăng hoa.
Cuối cùng, hắn làm được, huyết khí sống lại, trở về cường thế cường thịnh, hắn gầm nhẹ, lại quyết chiến cùng Thủy Tổ cuối cao nguyên.
“Ta là Thiên Đế, trấn giết mọi kẻ địch trên thế gian!” Lời nói ở thời đại trẻ tuổi của Diệp Thiên Đế giống như xuyên thấu trời cao của lịch sử, vượt qua vô tận năm tháng, quanh quẩn trong trời đất.
Lúc này, rất nhiều người khóc, rơi lệ, hai người kia chung quy là hóa thành ánh sáng, hóa thành ráng chiều, muốn hai bóng dáng vĩ ngạn kia lưu lại cỡ nào, kiếm đỉnh đều kêu, chiếu rọi vạn cổ.
Nhưng mà, kiếm gãy rồi, đỉnh nát rồi, máu của Thiên Đế đã bị đốt, ở trong quang vũ dần dần ảm đạm, bóng dáng của Hoang Thiên Đế và Diệp Thiên Đế cuối cùng đi xa, biến mất, từ nay về sau nhân gian không bao giờ gặp nữa!
Trên đời ai có thể không chết? Cho dù là anh hùng cái thế cũng có một ngày điêu linh.
Nhưng có vài người mất đi, sau vạn cổ vẫn như ánh sáng như ráng chiều chiếu nhân gian, sừng sững ở trời xanh chính là tinh thần huy hoàng vĩnh xán, ngã xuống nhân gian là bài thơ bất diệt khí thế ngất trời!
Chỗ thế ngoại, Lôi Trì vỡ vụn, đỉnh nổ tung, kiếm bị bẻ gãy, hỗn độn gần như khô héo, vết thương trước mắt đều hiện hết bi thương và thảm thiết.
Mấy bóng đen cao lớn mà áp lực yên tĩnh không tiếng động, thời gian rất lâu cũng không nhúc nhích, bọn họ ảm đạm mơ hồ, sẽ tiêu tán bất cứ lúc nào, vết rách trên người dày đặc, vết máu loang lổ.
“Năm người... Tiêu vong, ngay cả sức mạnh cuối cao nguyên cũng không thể làm bọn họ sống lại, chưa bao giờ nghĩ tới trong chúng ta sẽ có người bị hoàn toàn giết chết.”
Thủy Tổ còn sống rất suy yếu, căn nguyên bị đánh xuyên qua rất nhiều lần, cụt tay chảy máu, hốc mắt rách nát, nửa khuôn mặt biến mất, nếu không có Tổ Địa, kết cục của bọn họ khó liệu.
Tuy có cao nguyên cung cấp sức mạnh to lớn cho bọn họ, bọn họ cũng nhục thân suy bại, linh hồn chi hỏa ảm đạm, hình và thần đều vỡ nát.
Chiến dịch này, xoá sạch tín niệm vô địch vốn có trong lòng bọn họ, ngay cả Tổ Địa cũng không thể che chở tất cả Thủy Tổ sống sót, làm cho bọn họ hiện tại đều lòng còn sợ hãi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá