Thánh Khư

Chương 3581: Mộng về nguyên sơ (1)

Có một số sinh vật tiến hóa đang mở núi, đào xuyên lòng đất, khám phá ra khu vực này.
“Theo sách cổ, bần đạo nghĩ rằng, vùng địa thế này rất tuyệt với, dưới mặt đất thai nghén tạo hóa dị trân, là một nơi nghịch thiên cải mệnh, chúng ra đã gần tới nơi rồi!”
“Đạo trưởng học cứu thiên nhân, trong lĩnh vực phong thủy đương thời không ai có thể sánh bằng, nhìn vào lịch sử xa xưa, không có nhiều bậc tiền bối có thể sánh vai cùng đạo trưởng, chúng ta tự nhiên rất tin tưởng và bái phục, đào!”
Bên ngoài, có một cuộc đối thoại như vậy truyền đến.
Sở Phong không hề động đậy, mặc cho đất đá bên trên có giảm đi bao nhiêu, trong lòng hắn vẫn đang suy nghĩ sâu xa, tiến hành thôi diễn cuối cùng, con đường thông đến Đạo Tổ có lẽ coi như hoàn thành rồi.
“Trời ạ, đào được thần vật tạo hóa rồi, thiên địa dị trân, đây là một gốc… đại dược hình người?!”
Vài người cảm nhận được dưới bùn đất có thứ gì, mùi thơm Tiên Đạo truyền tới, thậm chí còn kinh ngạc hơn cả những loại trái cây linh thiêng nhất trong truyền thuyết, mùi thơm nhẹ nhàng khiến người ta có cảm giác như muốn vũ hóa phi thăng, lỗ chân lông toàn thân giãn nở ra, mà bùn đất bao trùm lấy đại dược… trông hơi giống hình người ngồi xếp bằng.
Thân là tuyệt đỉnh Tiên Vương, tuy Sở Phong bị bùn đất bao phủ, nhưng trên cơ thể lại không có bụi bẩn, tuy Sở Phong đã khắc chế tất cả dấu vết Đạo và quy tắc, sẽ không làm tổn thương đến mấy người bên ngoài, nhưng mùi thơm đầy khí tức của Tiên Thể trong năm tháng dài đằng đẵng đến nay vẫn còn thấm trong lòng đất và bị bọn họ ngửi thấy.
“Đại dược... Hình người? Ôi không, trời ạ, tổ sư ở trên, bần đạo đã đào ra thứ gì thế này?!”
Đạo sĩ nọ trợn mắt há mồm, hoàn toàn kinh hãi, bởi vì bọn họ thế mà đào ra một người sống sờ sờ, không, rất nhanh hắn lại phủ quyết, đó không phải người, Nhân tộc thân thể máu thịt sao có thể chôn dưới phế tích tiền sử vô tận năm mà không chết?
“Thần tiên ở trên, liệt tổ liệt tông hiển linh, chúng ta gây... họa rồi!”
“Tiền bối, bọn ta vô ý mạo phạm, xin thứ tội!”
Mấy người phản ứng không chậm, nghẹn họng trân trối nhìn qua, nhanh chóng hành đại lễ, vội vàng nhận lỗi, trong lòng không ngừng bồn chồn, hôm nay gặp tiên, hay là đào ra lệ quỷ đây?!
Bọn họ tuyệt đối không ngờ tới, hao hết tinh khí, tiêu hao hết tất cả pháp lực, cuối cùng lại đào ra vật sống từ nơi gọi là vùng đất nghịch thiên cải mệnh này.
Thực lực mấy người không tầm thường, dựa theo chỉ điểm của vị đạo trưởng có thể định sơn hà tới đây đục xuyên đồi núi, đào ra tầng đất, vốn tưởng rằng có thể có đại cơ duyên, hiện tại cẳng chân bụng dạ chuột rút, không nhịn được run lên.
Sở Phong chậm rãi đứng dậy, lớp bụi ngoài bị hào quang trên người chấn rơi, ngay cả tóc đen đều mang vẻ bóng mượt óng ánh, lộ ra chân dung, hắn vẫn như xưa, vẫn giữ khuôn mặt trẻ tuổi, chỉ là bây giờ trong mắt hắn đã ít đi sắc bén, bình thản nhiều hơn, hắn trầm tĩnh như biển lớn như vực sâu, cho người ta cảm giác thần bí không thể lường.
“Chung quy không phải ngươi.”
Sở Phong nhìn đạo sĩ, lúc ở dưới mặt đất, hắn còn từng có một tia kinh ngạc, nhưng đến bây giờ chỉ bình tĩnh nói ra một câu như vậy.
Khí chất và thủ đoạn của đạo sĩ cực kỳ giống xác thối ở chung với Cẩu Hoàng, đào núi sông, thăm dò di tích cổ, lại còn đặc biệt sở trường quật mộ... đào mộ.
Hai mắt Sở Phong vượt xa Hỏa Nhãn Kim Tinh, bình tĩnh nhìn chăm chăm đạo sĩ béo trung niên, từ trên người hắn có thể ngược thời gian bắt được chuyện quá khứ, truy nguyên đến hắn đã từng học kinh thư nào.
Hai bộ sách cổ không trọn vẹn Tào Kinh, Đoàn Kinh lấy hình thức hình và chữ để lại cho hậu nhân, diễn dịch không ít thủ đoạn của xác thối ngày xưa.
Đáng tiếc, tên Tào Vũ Sinh, Đoàn Đức xác thối từng dùng đều không thể hiện ra, giống như người, từ trong cổ sử ma diệt.
Ngay cả hai bộ kinh thư này thực ra cũng là đệ tử hậu bối của Đoàn Đức khắc, nếu không, nếu là xác thối tự tay khắc cũng nhất định sẽ tiêu tán thành tro.
Sở Phong gật đầu, khó trách cảm nhận được khí chất như đã từng quen biết, đây là người thừa kế cách đời của xác thối, chỉ là thực lực quá thấp, miễn cưỡng có thể ngự không phi hành.
Thời đại Tuyệt Linh sớm đã kết thúc mười mấy vạn năm, bây giờ là lúc “xuân về mặt đất” và vạn linh khôi phục, thế nhưng vẫn chưa từng có tiến hóa giả cường đại.
Chủ yếu là giữa năm tháng Tàn Khư, hơn hai trăm vạn năm qua, cả thế gian không có tu sĩ, tất cả con đường tiến hóa đều đã đứt, các loại truyền thừa diệt sạch.
Cho đến khi linh khí thiên địa càng ngày càng nồng đậm, có người lần mò ra một vài con đường, sau đó còn đào ra không ít những văn bia khắc đá từ dưới mặt đất, bị người ta không ngừng giải mã, tiến hóa giả mới dần nhiều lên.
“Bái kiến tiền bối!”
Sau khi mấy người vượt qua nỗi sợ ban đầu, tất cả đều tin chắc đây không phải lệ quỷ, khí cơ quanh người đối phương tuy nội liễm, nhưng loại khí chất ôn hoà và xuất thế kia tuyệt không phải quỷ vật tiền sử gì đó.
Đương nhiên, lấy thực lực của bọn họ cũng không thể ước đoán được Sở Phong rốt cuộc là sinh linh cấp độ gì.
Có lẽ, đây là... Chân Tiên trong truyền thuyết tiền sử? Bọn họ mạnh dạn suy đoán.
“Đứng lên đi.” Sau thời gian cách gần ba trăm vạn năm, Sở Phong cuối cùng cũng đối thoại với người khác.
Nhưng hắn không có ý định có quá nhiều giao thoa với mấy người này, trong nháy mắt, thân thể của hắn dao động ra mấy tia hào quang yếu ớt, rơi vào trên cỏ cây xung quanh.
Chớp mắt, cỏ dại sáng chói, không ngừng lột xác, hóa thành đại dược khó lường.
Mà những bụi gai, cây già cũng nhanh chóng nở hoa kết trái, khắp cây đều là hương thơm, trái cây thần thánh trĩu nặng đầu cành, màu sắc ngập tràn, mùi thuốc xộc vào mũi.
Thậm chí, những cỏ cây này thông linh, trực tiếp muốn tiến hóa thành yêu!
Tối thiểu nhất, vật chất thần thánh chứa bên trong bọn chúng đầy đủ, vượt xa tiêu chuẩn thành yêu, chỉ cần lửa linh tính nhen nhóm, trong thời gian rất ngắn có thể hóa thành hình người.
Sở Phong để lại mấy bộ kinh văn hoàn chỉnh thời đại trước, san bằng hố đất, chém tất cả dấu vết liên quan tới bản thân, hắn trực tiếp biến mất.
Về phần mấy người kia, một trận mê mang, trong ký ức không còn người đó nữa.
“A... Phát tài rồi, Chân Tiên ở trên, chúng ta xông nhập vào trong một vườn thuốc tiền sử rồi?”
“Nơi này có tàn bia, khắc kinh thư!”
...
Sở Phong không hề lo lắng lát nữa đám Thủy Tổ, Tiên Đế vì vậy mà phát hiện hắn, loại sinh linh đó từ trước tới giờ đều sẽ không đưa ánh mắt nhìn về phía tiến hóa giả cấp độ này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá