Thánh Khư

Chương 3282: Chư thiên vạn cổ chỉ là một giấc mộng (3)

Đậu… xanh!
Mọi người đều sửng sốt và sợ hãi, sinh vật khoác da ông già của Đệ Nhất sơn mạnh đến mức độ này sao?!
Xem ra vài tin đồn về trận chiến Hồn Hà không hề ngoa chút nào, thực sự quá kinh khủng, trong lúc Cửu Đạo Nhất nổi giận, cường giả gần Tiên của Nguyên tộc bị giam cầm ở giữa không trung sắp chia năm xẻ bảy!
Tự lúc nào, bên trong chiến trường hai giới có một bóng đen giống như một u linh, nuốt chửng ánh sáng mặt trời khiến ánh sáng không thể chiếu sáng hắn.
Hắn thở dài, giống như là một lệ quỷ đã sống vạn năm, giọng nói khiến người ta phát sợ, rất già nua, cũng rất tà tính, cho người ta một cảm giác bản thân sẽ phải rơi xuống vực sâu, không vào địa ngục.
“Đạo hữu, xin hãy nương tay! Ai chẳng có lúc phạm sai lầm? Ta đảm bảo sẽ không có bất kì sinh vật tiến hóa cấp Chân Tiên nào tấn công đệ tử nào của Đệ Nhất sơn.”
Mọi người ngạc nhiên, đây lại là ai, đến từ chỗ nào, hình như có thể sánh ngang với Cửu Đạo Nhất.
Hơn nữa lời hắn nói còn có ý khác? Chẳng lẽ Đệ Nhất sơn còn có đệ tử khác đang đánh nhau ở chỗ nào đó, giờ hắn là nửa thương lượng nửa uy hiếp à?
Cửu Đạo Nhất phát ra một tiếng hừ đầy lạnh lẽo, sau đó, sinh vật Đại Vũ thối rữa của Nguyên tộc bay ngược ra ngoài, nhưng cơ thể đã nứt hơn nửa, chân huyết chảy đầm đìa.
Đương nhiên, thương tích như này của cường giả cấp Đại Vũ thuộc Nguyên tộc sẽ không bị chết, chỉ cần hồn quang bất diệt, hết thảy đều sẽ tái tạo lại được.
Huống hồ, đến nhục thân của hắn vẫn còn.
Hiển nhiên, Cửu Đạo Nhất không muốn làm căng.
Mọi người nhận ra người vừa đến là một sinh vật khó lường!
Hiện tại ở nơi đây, có Đọa Lạc Chân Tiên trong lòng chấn động, âm thầm suy đoán, người này sẽ không phải là người tộc Đọa Lạc Tiên Vương đi đến cực điểm, hoàn toàn vứt bỏ quang minh, vĩnh viễn sa đọa vào hắc ám không quay đầu lại đấy chứ?!
“Người đó, hắn thật sự ở đây à? Không biết sống hay chết, hay là sớm đã dựa vào cái này mà bay lên trời, lại đi chinh chiến rồi? Nhưng cho dù như thế nào, ta cũng tới nơi đây bái thần thánh chí cao độc đoán vạn cổ một cái!”
Bóng đen giống như mở miệng, hắn cũng tiến vào nơi sâu trong con đường Luân Hồi.
Vùng đất Luân Hồi truyền đến từng dao động đặc biệt, giống như có người đang va chạm mạnh, lại như là có cường giả đang giao lưu, phù văn hóa thành các dòng hạt, rất đáng sợ.
Không lâu sau, dường như hết thảy lại trở về cân bằng.
“Ta cảm nhận được lực lượng của ngài, một người từng là tiểu binh như ta nay cũng đã già, còn có thể nhìn thấy ngài lần nữa sao?”
Trên con đường Luân Hồi, Cửu Đạo Nhất run rẩy, đôi môi cũng run rẩy.
“Trời ạ!”
Bên ngoài, có quái vật già sau khi nghe được lời này, trên cơ thể toát mồ hôi hột, trong lòng chấn động, thân phận Cửu Đạo Nhất cũng quá cao đi!
Vậy mà ông lại từng nhìn thấy người đó? Theo lời nói thì còn chung sống cùng thời đại với người đó!
Tuy đã có tin đồn từ lâu, nhưng dù sao cũng không có chứng cứ xác thực gì, hiện tại chính miệng Cửu Đạo Nhất nói ra, điều đó khiến không ít người sợ hãi.
“Ta đến yết kiến, triều thánh, lễ bái ngài!”
Cửu Đạo Nhất thành kính không gì sánh được, ông xâm nhập đến nơi sâu trong con đường Luân Hồi. Đó là một khu vực vô cùng kì dị, có ánh sáng mờ ảo bao trùm, có một cảm xúc mơ hồ đang dịch chuyển.
Lúc này, ông già thấp bé từ trong Danh Sơn được khôi phục và tên cường giả màu đen như u linh kia vừa đuổi tới đều rất sợ hãi, đến gần chỗ kia, cảm giác dựng tóc gáy.
“Đây là…” Đột nhiên, Cửu Đạo Nhất run rẩy giống như là đã trải qua sự kiện lớn vô cùng kinh khủng.
Trong nháy mắt, sắc mặt ông tái nhợt, tựa như hiểu ra một chân tướng nào đó, lầm bầm: “Chúng ta đều đã chết, thế giới bị diệt vong, toàn bộ thế giới đều là… hư ảo sao? Vạn cổ chư thiên, toàn bộ lịch sử cổ xưa, đều chỉ là một giấc mộng…”
Ánh sáng lờ mờ truyền đến từ chỗ sâu con đường Luân Hồi, giống như mặt biển bị ánh bình minh rải đầy sắc vàng, dao động lăn tăn, dập dờn, tẩy lễ giữa nhân thế.
“Bức tranh vạn cổ chư thiên, ngươi và ta đều không phải chân thực, đều là hư ảo, chỉ là một giấc mộng, hiện tại, tỉnh mộng.”
Giọng của Cửu Đạo Nhất truyền đến, mang theo sự thương cảm, mang theo cảm giác vô lực lưu luyến thế giới này, làm kinh hãi nhân gian.
Lời của ông ta quá có lực xuyên qua, làm người ta sợ hãi, sởn tóc gáy từng hồi.
Tỉnh mộng... Giống như ma chú tách ra tại đây, nở rộ, cuốn lên hư không.
Nó như trống chiều chuông sớm, chạm đến linh hồn con người, quấy nhiễu giấc mộng của tất cả mọi người, trong lúc nhất thời làm cho đông đảo sinh vật tiến hóa rung động, sau đó dường như đã giác ngộ.
Sở Phong như đề hồ quán đỉnh, đại triệt đại ngộ, hắn thoáng chốc cảm thấy, bản thân mình giống như trường kỳ chìm trong cơn ngủ say, hiện tại cuối cùng cũng phải tỉnh táo lại.
“Keng!”
Đại lữ như chuông vàng vang lên bên tai, làm trước mắt hắn dần sinh ra ánh sáng, rất nhanh sắp xuyên qua một tầng cửa sổ giấy, sẽ nhìn thấy thế giới bên ngoài.
...
“Tỉnh rồi!”
Bên tai truyền đến tiếng kêu, chóp mũi có mùi thuốc sát trùng, không quá dễ ngửi, Sở Phong từ từ mở mắt, có chút mông lung, mơ hồ có thể nhìn thấy được vách tường rất trắng, đây là nơi nào?
“Sở Phong, cuối cùng ngươi cũng đã tỉnh lại, cảm ơn trời đất!” Có người vui sướng kinh hô.
“Một mình du lịch bên ngoài, còn dám một mình trèo lên núi Côn Lôn, lá gan của ngươi cũng lớn quá ha, lần này ngươi vô ý lăn xuống một sườn dốc, tương đối hung hiểm.” Có người ở bên cạnh lên tiếng.
Sở Phong mờ mịt, đây là nơi nào, bệnh viện ư?
Trước mắt có mấy khuôn mặt quen thuộc, Diệp Hiên, rất điềm đạm nho nhã, bạn học hồi đại học, thường xuyên cùng nhau đá bóng, cũng đang khẩn trương nhìn hắn.
Còn có Tô Linh Khê, bạn học nữ xinh đẹp ấn tượng khắc sâu, người vô cùng xinh đẹp, cũng có thể nói là hơi đẹp trai, ngày thường làm chuyện gì cũng lưu loát, rất cởi mở.
“Sở Phong, đừng nghĩ quẩn, cái này không phù hợp với tính cách của ngươi đâu. Các ngươi chỉ chia tay trong hòa bình, đâu được coi là thất tình đau khổ. Nếu lần này ngươi có chuyện gì, thật đúng là sẽ khiến người ta cho rằng ngươi nghĩ quẩn nên nhảy núi đó. Nói không chừng chẳng mấy chốc sẽ lên tin tức, mùa tốt nghiệp, một thanh niên họ Sở thất tình nhảy núi Côn Lôn, tin nóng hổi cỡ nào, người ta đều nhảy lầu, ngươi nhảy tổ tiên vạn núi, đầu nguồn long mạch, đây là dương danh cho núi Côn Lôn, hay là ô danh hóa cho núi Côn Lôn đây?”
Tô Linh Khê cười rất ngọt ngào, cố ý bày ra bộ dạng không tim không phổi, không giữ lại tí mặt mũi nào cho Sở Phong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá