Thánh Khư

Chương 3484: Thế giới thất lạc (4)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
“Không sai, không vội, nói không chừng tương lai có niềm vui, nhớ năm đó bổn Hoàng đã đích thân can thiệp vào chuyện truyền thừa huyết mạch của Thiên Đế, bởi vì có ta giúp đỡ mà đã sinh ra một vị Đế Tử.” Không biết Cẩu Hoàng xông từ đâu ra.
Nó nhìn chằm chằm Sở Phong và Chu Hi, cảm thấy vô cùng hứng thú.
“Có cần bổn Hoàng điều chế cho các ngươi chút ít đại dược dưỡng thân không, rất mãnh liệt, đảm bảo các ngươi sẽ có hậu nhân, ta mệnh danh nó là Đế dược!”
Chu Hi kéo cánh tay của Sở Phong chuồn lẹ.
Sở Phong cũng hiểu con chó này không đáng tin, không muốn uống loại thuốc tầm bậy mà nó chế ra.
“Đừng chạy mà, người bình thường bổn Hoàng sẽ không để ý đến, chỉ là ta thấy có hi vọng sinh ra huyết mạch đặc thù mới cảm thấy hứng thú thôi.”
...
Sau khi Sở Phong chuẩn bị đầy đủ thì muốn tiến quân cảnh giới Đại Vũ.
Chỉ là, hắn vẫn muốn thỉnh giáo hai Đạo Tổ một lượt, xem đại thế giới nào tương đối đặc thù, thích hợp để hắn đi tiến hóa.
Việc đã đến nước này, hai lão yêu quái đều đã biết trên người hắn có không ít bí mật, nhưng lại không hỏi đến.
Cửu Đạo Nhất trầm ngâm, cuối cùng chỉ điểm một thế giới thất lạc.
Cổ Thanh nghe vậy thì biến sắc, nói: “Nơi đó quá nguy hiểm, tiếp giáp với vùng đất không lành, quá gần Hắc Ám!”
Cửu Đạo Nhất lại nói: “Chính bởi vì cách những vũ trụ trầm luân này tương đối gần mới thích hợp với hắn, để hắn cũng cảm ngộ được một phần bí mật quỷ dị trong quá trình tiến hóa.”
Sở Phong vừa nghe thấy, lập tức nhận định nơi này.
“Quá nguy hiểm rồi, gần Hắc Ám quá, lỡ như sinh linh khó lường nào đó bước ra thì sao?” Cổ Thanh nhíu mày, sắc mặt tương đối nặng nề.
Cửu Đạo Nhất nói: “Nếu sinh linh cấp Lộ Tẫn bước ra ngoài, dù trốn ra bên ngoài cũng không có tác dụng, ở đâu cũng không an toàn, nếu muốn tiến vào thế giới Đại Thiên, đối với bọn họ đều không có bất kỳ ngưỡng cửa nào.”
Mà nếu không phải sinh linh cấp Lộ Tẫn xuất thế, với bí mật trên người Sở Phong, hắn cũng có thể tự bảo vệ mình, dù sao thì hắn cũng đã thực chiến, giết Đạo Tổ.
Cửu Đạo Nhất vô cùng nghiêm túc, nói: “Lần này lão phu cũng muốn đi xem xem, tìm đôi chút trong vũ trụ Hắc Ám trầm luân đó xem còn có kẻ địch hay không.”
Ông cũng muốn đi, yên tĩnh suy nghĩ, muốn đích thân tiến đến vùng đất Hắc Ám.
“Vậy... ta cũng đi!” Cổ Thanh kiên trì chuẩn bị đi một chuyến.
“Bổn Hoàng cũng đi một chuyến!” Cẩu Hoàng cũng mở miệng, nó và xác thối đều chuẩn bị đi xem có còn cố nhân bị chìm xuống mảng thế giới ngăn cách bên ngoài hay không.
Sở Phong không nhịn được mà hỏi đó rốt cuộc là khu vực như thế nào?
“Hiếm có ai biết, giống như dị vực, thuộc về thế giới thất lạc.”
“Nhưng lớn hơn dị vực mà ngươi vừa trở về, bị quỷ dị và những đại vũ trụ không lành ăn mòn, đã từng rất xán lạn và huy hoàng, nhưng hiện tại đã rách nát, chỉ còn lại Hắc Ám, cực kỳ nguy hiểm.”
Đơn giản mà nói, nơi đó là thế giới Đại Thiên có chủng tộc quỷ dị xâm chiếm, có không ít vũ trụ, nhưng hiện giờ Văn Minh Chi Hỏa đã dập tắt.
“Nơi đó có sinh vật Hắc Ám chính thức hoàn toàn hắc hóa, không cách nào quay đầu lại, ví dụ như Tiên Tộc được ghi chép trong sách cổ là chỉ Hắc Ám Chi Tiên, tộc Đọa Lạc Tiên Vương so sánh với bọn họ tuyệt đối là thuần túy lương thiện.”
Sau khi Sở Phong nghe đến đây thì hơi đờ đẫn.
Tiên Tộc, Hắc Ám Chi Tiên, dường như cực kỳ đáng sợ, hoàn toàn chìm vào chủng tộc không lành, không cách nào quay đầu lại được.
“Thế giới thất lạc và thế giới Đại Thiên hiện tại dường như đã cắt đứt qua lại, bởi vì nếu như có lối đi tốt hơn thì không thể thiếu chiến đấu được.”
“Vùng đất đó cũng được xem là tuyến đầu chiến địa, bị Chư Thiên có ý định ngăn cách bên ngoài.”
...
Sở Phong đại khái đã hiểu là khu vực như thế nào.
Thật ra, năm đó lúc hắn vừa mới đến trần gian đã nghe qua mấy tin đồn tổ tông trần gian đã khai chiến với Tiên Tộc, tuyến đầu trận địa đã bị ngăn cách bên ngoài.
Thì ra là thế, hiện tại hắn đã hoàn toàn hiểu ra ẩn tình ở bên trong.
Sở Phong lên đường, lần này không dẫn theo Chu Hi, vì sợ gặp nguy hiểm.
Chư Thiên từng rộng lớn hơn so với hiện tại, đại thế giới san sát, nhưng năm tháng dài dằng dặc, có không ít đều bị điềm xấu ăn mòn, rơi vào trong Hắc Ám.
Cửu Đạo Nhất dẫn đường, bọn họ dọc theo một thông đạo không gian đứt quãng, tìm được con đường cổ thông đến nơi từng sống của Hắc Ám, nhanh chóng tới gần.
Tường thành màu đen giống như thân núi, cao lớn mà hùng vĩ, vắt ngang trên mặt đất, làm cho người ta cảm giác không thể phá vỡ, nhưng cũng bầu bạn với hương vị của thiết huyết.
Đây là địa giới hắc ám ư? Ngay cả tường thành cũng hùng hồn như vậy, cao lớn như núi, tràn ngập khí tức áp lực màu đen khủng bố.
Khi Sở Phong bước vào thổ địa tràn ngập sức mạnh bất tường, đã cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, làm cho tâm thần người ta đều rơi vào chấn động.
Hắn có thể đối kháng quỷ dị, không quan tâm các loại vật chất bất tường, nhưng vẫn nhíu mày, có thể thấy được nếu là người tiến hóa bình thường tới đây, nhất định sẽ càng không thoải mái.
Khắp trong trời đất, không có lúc nào là không tràn ngập từng tia vật chất màu đen, khiến cho cho dù là ban ngày cũng có hơi ảm đạm.
Trên bầu trời có một vòng huyết nhật, xuyên thấu qua đám sương màu đen không chỗ không ở, rơi xuống ánh sáng thê diễm.
Rất nhanh, Sở Phong ý thức được không đúng, vòng huyết nhật đó rõ ràng đang rỉ máu!
Cái này có chút nổi da gà, mặt trời chảy máu, thật sự mới nghe lần đầu, có chút đáng sợ.
Nhưng mà sau khi cẩn thận quan sát, hắn hiểu được xảy ra chuyện gì.
Huyết nhật cũng không phải là tinh thể bình thường, lại là một thi thể của cổ phượng, cuộn mình thành một cục, vô cùng khổng lồ, bị luyện hóa thành thái dương, treo lơ lửng mà chiếu sáng.
Thế giới này tràn ngập quỷ dị, khí tức áp lực, ngay cả mặt trời chiếu khắp nhân gian đều như thế, nhìn thấy đều ghê người.
“Tính toán thử thời gian, máu của cổ phượng đó cũng nên chảy hết trong niên đại này, kết quả của dùng máu nuôi dưỡng sắp chín rồi.” Cửu Đạo Nhất mở miệng.
Ông rất quen thuộc với đại địa này, bởi vì, rất lâu trước kia, đây coi như là trong phạm trù của Chư Thiên.
Thời gian lưu chuyển, ngàn năm chẳng qua là trong nháy mắt, vạn năm cũng chẳng qua là quay đầu dừng mắt, đối với một vài sinh vật bất tử mà nói, trải qua năm tháng dài lâu, luôn dùng đại thời đại thăng trầm trong lịch sử làm đơn vị tính toán thời gian cơ bản.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá