Thánh Khư

Chương 3505: Cái chết (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Lão cẩu khóc, nó có dự cảm không lành, mà bản thân nó thời gian vốn không nhiều, cuộc đời này hơn phân nửa sẽ không còn được gặp lại hai người kia.
Sau đó một ngày, tinh thần Cẩu Hoàng sa sút, ngày càng trầm mặc, càng ngày càng hiện rõ sự già nua.
Nó thường thất thần, trở nên dại ra, cuối cùng, nó ngừng thu nạp, không hề vận chuyển huyết khí, nó vô cùng ảm đạm thần thương.
“Ta không chống đỡ được, tín niệm trong lòng nhiều năm sụp đổ, tất cả kiên trì và khổ cực đều sắp đến cùng, không tranh với trời nữa, vẫn nên thuận theo tự nhiên chết đi.”
Bản thân Cẩu Hoàng khô kiệt, nói liên miên, nói cẩu lão về núi, chuẩn bị tìm một chỗ chôn cất mình.
Sau khi Sở Phong biết tình huống, lập tức đuổi tới, lớn tiếng nói: “Phấn chấn lên, chính ngươi nói phải bảo vệ tốt thân cố của ta, để ta không cần trầm luân, rời xa tuyệt vọng, ý chí chiến đấu vĩnh viễn sục sôi, nhưng mà chính ngươi thì sao?!”
Cẩu Hoàng vô lực lắc đầu: “Ta già rồi, một trận chiến ngày xưa căn nguyên đều đánh tới khô kiệt, nhiều năm như vậy luôn tranh đấu với trời, chịu khổ sống đến bây giờ, thật sự không đi nổi nữa.”
“Không có hy vọng, người ta để ý đều đã chết.” Cẩu Hoàng cong lưng, cố sức cõng đế thi còn có cái chuông nát kia, cuối cùng, nó lại nhìn về phía chỗ sâu trong Ách Thổ, chăm chú nhìn thật lâu.
Nó co quắp người, cảnh đêm thê lương vô cùng, yếu ớt mà lại suy bại, nó khóc ra máu nói nhỏ: “Thời đại ba Thiên Đế hoàn toàn kết thúc rồi sao? Hai người kia có xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn họ có rơi vào trong tuyệt địa hay không.”
Nó cảm thấy bản thân tiếp tục chịu đựng cũng không có ý nghĩa, ký ức thuộc về thời đại kia của nó đều dần mơ hồ, ngay cả suy nghĩ cuối cùng cũng ảm đạm, ngay cả người mạnh nhất cũng sắp chết rồi, đó là phù hiệu và dấu vết của một đại thế, hiện giờ chỉ còn lại có nó và xác chết giới hạn hai ba người sống một mình còn có ý nghĩa gì?
“Ta còn chưa quật khởi đâu, ngươi chờ ta đi!” Sở Phong hô.
“Vô dụng, ngươi không có thời gian.” Cẩu Hoàng nhìn hắn một cái, lại cúi đầu, cõng đế thi, đi lảo đảo, cuối cùng vào núi, chọn một nơi non xanh nước biếc ngồi xuống, bắt đầu không nói bất động, chờ tọa hóa, muốn chôn cất chính mình.
Thời gian cuối cùng, nó giống như hồi quang phản chiếu, quyến luyến cố thổ, nhìn thế giới hồng trần, đôi mắt già đục ngầu vô thần nhìn non sông tuyệt đẹp.
Rốt cục, nó run rẩy, cao ngạo nâng đầu lên, nó quyết định phải đi.
“Gào!”
Cẩu Hoàng rống giận, bao hàm bi phẫn, còn có phiền muộn vô tận và tiếc nuối, tất cả không cam lòng và phẫn uất, cùng với tuyệt vọng cuối cùng, đều ẩn chứa trong tiếng hô chấn động sơn xuyên đại địa cuối cùng, vang vọng trong Chư Thiên.
Trước mắt nó giống như lại hiện lên cảnh ngày xưa, nhìn thấy ba Thiên Đế, thấy được thời đại sáng lạn của bọn họ năm đó.
“Ta trở về rồi, mộng hồi hoang cổ, tìm các ngươi!” Nói xong những lời này, nó nuốt xuống một hơi cuối cùng, đầu rũ xuống, hồn quang suy bại và khô kiệt mất đi.
“Cẩu tử!” Xác chết rống giận, khi nhận được tin tức vẫn muộn, một đường nổi điên vọt tới, ôm lấy thi thể của nó, trên mặt hư thối không ngừng chảy ra những giọt nước mắt mang máu, hắn gầm nhẹ: “Tên nhát gan nhà ngươi, sao ngươi chạy trốn rồi? Cứ như vậy chết đi, ngươi cam tâm sao?!”
“Thân thể hắn khô kiệt, thật sự không chống đỡ được.” Cửu Đạo Nhất than nhẹ.
Xác chết đứng tại chỗ, huyết lệ chảy dài, vẫn không nhúc nhích, cũng không mở miệng nói chuyện.
“Thời đại chúng ta đã kết thúc.” Thật lâu sau đó, xác chết nói ra một câu như vậy, ôm Cẩu Hoàng, thất tha thất thểu đi về xa, cho đến khi biến mất.
Lá vàng bay xuống đầy trời, lá khô đầy đất, trời đất này có chút lạnh, gió thu hiu quạnh, mùa đông chưa đến, lại làm cho người ta lạnh thấu xương.
Cẩu Hoàng cứ như vậy chết đi, thật sự có chút thê lương, làm cho Sở Phong cũng trầm mặc rất lâu, có chút khó có thể chấp nhận, chịu khổ đến đời này, rốt cục thì con chó kia không nhìn thấy mọi thứ mà nó muốn nhìn thấy.
Nó cô đơn, bi thương mà lại tuyệt vọng, dù cho không nỡ cũng rời khỏi.
Chuyện này chỉ có số ít người biết, bởi vì, một khi công khai ảnh hưởng thật sự quá lớn, nó xem như một phù hiệu của thời đại, lưu trữ dấu vết của một đại thế.
Sự ly thế của nó, nếu gây ồn ào đến trên đời đều biết sẽ dẫn đến khủng hoảng và nhiễu loạn không lường được, thử nghĩ ngay cả sinh linh cùng Thiên Đế trải qua năm tháng cũng điêu linh, những người khác thì sao? Thời đại này thì sao, có ý nghĩa xác định sẽ nhanh chóng tiêu vong, sẽ bị cho rằng tận thế giáng xuống hay không!
Sở Phong thương cảm rời đi, tuy rằng con chó này cho tới bây giờ cũng không phải là quang huy, nhưng mà, tính cách của nó thẳng vào lòng người, cùng với quá khứ của nó trong truyền thuyết, vẫn để lại cho hắn ấn tượng không thể xóa nhòa, lời nói nhỏ và gào to của Cẩu Hoàng trước khi chết làm cho hắn xúc động.
“Nguyện hồn ngươi về hoang cổ, tìm được những người mà ngươi muốn nhìn thấy.” Sở Phong than nhẹ.
Hắn nghĩ tới tương lai, có một ngày, người bên cạnh hắn cũng sẽ từng người chết đi hay không, trong đám người đại Hắc Ngưu, Đông Đại cũng sẽ giống như Cẩu Hoàng, có cá biệt sẽ sống lâu dài trên thế gian, cô độc sống sót thật lâu, cuối cùng lại mang theo nỗi buồn và thất vọng khôn cùng ly thế hay không.
Hắn không muốn nhìn thấy hình ảnh này, không muốn sinh ly tử biệt, hắn muốn bảo vệ tất cả.
Nhưng mà, mọi chuyện đều cần sức mạnh, hắn cần trở nên đủ lớn mạnh mới được!
Mấy năm kế tiếp, Sở Phong vẫn hành tẩu trên thế gian, hiểu được con đường tương lai, trong lúc này, hắn cùng với Yêu Yêu gặp được hai lần, nghiên cứu đạo và pháp của tương lai.
Phía trên Hồng Trần Tiên, trước khi không vào lĩnh vực Tiên Vương, còn có tiên mạnh hơn hay không?
Sở Phong và Yêu Yêu đều lập chí muốn đi đủ xa trên đường tiến hóa, khát vọng cấp Lộ Tẫn, có cần ở trên từng đại cảnh giới đều tiến thêm một bước thăng hoa, nhiều lần đánh vỡ trần nhà, như vậy mới có thể đạt tới lĩnh vực tối cao hay không?
Nếu đi nhầm một bước, sai lầm một lần, rất có khả năng sẽ bỏ qua cơ hội cấp Lộ Tẫn cuối cùng.
Bọn họ đều vô cùng nghiêm túc, vì vậy lật xem điển tịch, tìm kiếm truyền thuyết, lại thỉnh giáo đám người Cửu Đạo Nhất.
Theo sau, truyền thuyết liên quan đến người lịch đại kiệt xuất đều bị đưa đến trước mặt hai người.
Trong đó, lại có một bộ phận quan hệ tới trải nghiệm của vị kia, và liên quan tới con đường mà ba Thiên Đế đi qua, điều này thật sự rất trân quý, là vật báu vô giá!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá