Thánh Khư

Chương 3287: Cách thử của Thiên Đế, thế giới chuyển sinh (1)

Tình hình đen tối và hoàn cảnh tuyệt vọng cỡ nào mới có sự cộng hưởng giữa chúng sinh thế này?
Vị kia, hắn chỉ là cường giả trong lòng mọi người, là người do mọi người tưởng ra?
Cửu Đạo Nhất như tượng đất, hoàn toàn lạnh từ đầu đến chân, tâm hồn như rơi vào trong địa phủ âm u, lạnh lẽo, cơn lạnh thấu xương vô tận, ăn mòn linh hồn.
“Không phải như vậy!” Ông ta lắc đầu, không thể tiếp nhận suy đoán thế này.
“Lão da người, phần lớn hiện thực đều rất tàn khốc, sự thật thường đẫm máu, tuy không biết làm sao, nhưng mà chúng ta không thể không chấp nhận.” Trong lòng Cẩu Hoàng nặng nề, nói: “Chưa từng có một người như vậy.”
Nó nhìn về phía mấy người Sở Phong, Yêu Yêu, Quái Long, Chu Hi, đây chính là chứng cứ, là hiện thực, bọn họ có máu có thịt, có sức sống mạnh mẽ, cũng không phải xác chết hay ác quỷ.
Nếu là do người khác tưởng tượng ra, nếu đang trong bức tranh, làm sao họ sống sờ sờ thế này được?
Cửu Đạo Nhất sợ run, có hơi mờ mịt, nếu lời con chó này nói là thật, vậy thì đã phá vỡ hoàn toàn tín niệm ông ta luôn giữ, toàn bộ thế giới quan đều sụp đổ.
Nhưng trong chốc lát, bỗng Cửu Đạo Nhất ngẩng đầu, giống như nhớ ra gì đó, trong hai mắt trống rỗng loé lên tiên mang, nhìn về phía Cẩu Hoàng nói: “Không phải đâu, ngươi cũng từng gặp vị kia rồi!”
Nói đến đây, ông ta nhấn mạnh giọng điệu, nói: “Người từng gặp vị kia, lại không nhớ rõ, chuyện này càng chứng minh, ngươi đã chết, mất đi ký ức từng có.”
“Ngươi nói gì chứ, ta đã gặp vị kia, cùng sống chung một kiếp à?” Cẩu Hoàng khiếp sợ, dù chiếu theo truyền thuyết thì hắn cũng cách vị kia không chỉ một kỷ nguyên đâu, đừng nói là đó, bình thường, là Tam Thiên Đế cũng không sống cùng một kiếp với vị kia đâu.
“Khi đó, ngươi vẫn chỉ là một con chó con, xem như kiếp trước thân xác ngươi gặp vị kia. Mà thân xác kiếp sau của ngươi đã từng cách thời không mà nhìn thấy. Cho dù ngươi dám cắn trời cắn đất, tiên, mà tiên cắn lại không dám thả… tiên khí, xưa nay cũng không dám làm càn trước mặt vị kia, chớ đừng nói chi là mở miệng cắn.” Cửu Đạo Nhất nói đúng sự thật.
“Quái quỷ, ta tin lão già như ngươi mới là lạ đấy!” Cẩu Hoàng không tin.
“Điều này chứng minh ngươi đã chết rồi, tất cả quá khứ đều phải tiêu tán, trôi đi theo gió và tháng năm qua.” Cửu Đạo Nhất lắc đầu.
Cẩu Hoàng run rẩy, hôm nay cứ lần này sang lần kia nó bị người khác nhấn mạnh rằng nó đã chết từ lâu rồi, quả thật khiến người khác lo sợ bất an, trong lòng hốt hoảng, hơi buồn phiền.
Đôi mắt già của nó vẩn đục, nhìn về phía cái xác thối bên cạnh, muốn để toàn bộ chân thân của hắn tiến vào luân hồi nhìn thử xem.
Xác thối không quan tâm nó, ý là, sao ngươi không tự xông bào đi?
Cửu Đạo Nhất mở miệng, ông trực tiếp tìm tới xác thối, nói: “Ngươi quên đi quá khứ, đã nói rõ rằng ngươi đã chết hoàn toàn, hiện giờ ta và ngươi cũng là người trong tranh, dòng sông lịch sử chì là một bức tranh chân thực mà tàn khốc mà thôi.”
“Ta đã quên cái gì?” Xác thối bị nhìn chằm chằm mà chột dạ.
“Thân xác của ngươi, cũng chính là ngươi ban đầu, từng thân như huynh đệ với vị kia.” Ánh mắt Cửu Đạo Nhất phức tạp.
Lời nói này vang vọng ngay lập tức, quả thật còn khiếp người hơn cả tiên lôi hỗn độn, khiến tất cả hai tai sinh vật tiến hoá đều kêu ong ong, không thể tin được!
Người thân như huynh đệ bên cạnh vị kia? Bản thân kiếp trước của xác thối, địa vị có hơi kinh khủng quá rồi, thật sự kinh hãi chư thiên.
Về những chuyện này, xác thối mơ hồ nghe được một vài chuyện trong đó, biết được vài chuyện xưa từ trong miệng người khác, chuyện này có nghĩa là hắn đã hoàn toàn quên từ lâu rồi sao?
“Kỷ nguyên thay đổi, ở kiếp sau, người từng đi cùng con chó kia tìm một loại đại dược, nhìn thấy vị kia cách dòng sông thời gian, ngươi từng gào khóc, nhắc nhở hắn, còn chính ngươi lại suýt bị gặp nạn!” Cửu Đạo Nhất mở miệng lần nữa.
Có vài chuyện xưa một khi đã nói ra thì quả thật là chấn động quá khứ và hiện tại, khiến Chân Tiên ở đây đều tê dại da đầu, rùng mình.
Nơi xa, lão Cổ môi hồng răng trắng, lúc này đang nhếch miệng, rất muốn nói, mẹ nó, đây là sự thật sao, doạ chết lão già ta rồi!
Long Đại Vũ, cũng chính là con cóc u Dương Phong năm ấy, cũng bị doạ đến mặt trắng bệch mà im miệng, không còn phun ra từng ngụm nước nữa.
Cửu Đạo Nhất trầm giọng nói: “Rất đơn giả, ta hỏi ngươi, phải chăng người còn nhớ bị thiếu nữ tóc bạc kia không, đây chính là người mà ngươi đến chết cũng không quên!”
“Ai?” Xác thối mờ mịt, cũng không nhớ ra có người như vậy.
“Ai mà không có những ngày tuổi trẻ?” Cửu Đạo Nhất kể vô cùng giản lược và ngắn gọn vài chuyện cũ.
Vị kia cũng có thời thiếu niên, mà xác thối và một thiếu nữ tộc Thỏ Ngọc Thái âm đều là bạn tốt thuở còn trẻ của vị kia, từng có rất nhiều hồi ức quá khứ đáng giá.
Chuyện này khiến Cẩu Hoàng trợn mắt há hốc mồm, xác thối từng thích một người con gái tộc Thỏ Ngọc Thái m?!
Qua một đoạn tự thuật đơn giản của Cửu Đạo Nhất, xác thối run rẩy, thật sự hắn không nhớ nổi những chuyện kia và người con gái ấy.
Thế nhưng mà, không biết vì sao, thân xác của hắn, chỗ sâu nhất trong lòng hắn lại có một loại cảm xúc nào đó, cảm giác như muốn khóc.
Hắn là ai, là một lão quái vật, sống không biết đã bao nhiêu năm, sao có thể có tâm trạng này, một người con gái đã có thể khiến hắn mất khống chế? Không thể nào!
Cảm xúc này, tháng ngày ngây thơ này, chỉ có thể dành riêng cho những người trẻ tuổi kia, sao hắn có thể có xúc động buồn cười như thế chứ!
Nhưng mà, không biết vì sao, nơi sâu nhất trong đáy lòng của hắn như đẫm máu, luôn cảm thấy đã lãng quên điều gì đó.
Cửu Đạo Nhất nhìn hắn, nói: “Hồng nhan tri kỷ sống chết có nhau thuở thiếu thời, đến khi đất trời hỗn loạn, người cách xa nhau như trời với đất, sau thời gian vô tận, ngươi sống lại tại nơi chôn cất, cố gắng nhớ lại tất cả, nhưng mà bây giờ ngươi lại quên đi, không phải ngươi chết thì là ai?”
Vì không muốn quên đi, xác thối từng khắc hoạ tất cả ký ức liên quan tới người con gái kia vào hồn quang, khắc lên bên trong máu thịt của chân thật, nhưng mà, hiện giờ tất cả đã vô ích.
Xác thối yên lặng, không nhúng nhích, thế nhưng sâu trong cơ thể này, giữa góc nào đó trong đáy lòng lại như bị xé rách ra.
Hắn mơ hồ thấy được hình ảnh mờ nhạt trong đó, hắn sống lại từ nơi chôn cất, như phát điên mà đào nơi từng sống, đi đào địa phủ, khóc lớn, muốn tìm được người con gái kia,
Nhưng mà, chỉ có như thế chứ không còn gì khác, hoàn toàn trống rỗng, hắn thật sự không nhớ gì cả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá