Thánh Khư

Chương 3208: Con rể tới nhà (3)

Có điều, Sở Phong cũng không bất ngờ cho lắm. Dù sao hắn từng nghe người ta nói không chỉ một lần, năm xưa để luyện Chung Cực Quyền mà Lê Đà từng gan to bằng trời, tìm ra lão tộc trưởng của mười gia tộc sở hữu Đại Hô Hấp Pháp đứng top mười để ra tay, có thể nói là đã ăn tim tiên nhân gan Thiên Đế mới làm ra được việc này, còn lén đánh họ một gậy!
Đương nhiên, sau khi bị đánh lén, suốt cả một quãng thời gian dài sau đó, mấy vị lão tộc trưởng đều luôn tìm kiếm Lê Đà, muốn đánh chết y!
“Bảo đại ca ngươi đến đi, Cổ tổ tộc ta chắc chắn rất vui, bảo đảm sẽ tự mình chiêu đãi hắn!" Chu Bác tiến thêm một bước, nói.
Lão Cổ nghe vậy thì bất đắc dĩ không thôi. Theo ông thấy, Lê Đà sẽ không muốn đến gần Chu tộc, dù sao y cũng đuối lý, năm xưa đánh lén xong là lập tức bỏ chạy.
Có điều, nhờ có chuyện xảy ra giữa lão Cổ và Chu Bác mà Sở Phong cảm thấy, cho dù sinh vật cấp Đại Vũ của Chu tộc tỉnh lại, hắn cũng không sợ. Dù sao cũng còn huynh đệ Lê Hắc Thủ mà, trời sinh đã là “hiệp sĩ đổ vỏ” rồi.
"Ngươi nhìn ta làm gì?" Lão Cổ run rẩy, luôn cảm thấy ánh mắt Sở Phong không đúng lắm.
"Hắn đang nhìn nỗi oan ức mà ngươi phải gánh đấy.” Quái Long hợp thời mở miệng, gã hiểu rất rõ Sở Phong, đồng thời chính gã đã trải qua nhiều lần.
“Cmn chứ, có phải ta đã đến nhầm nơi rồi không?” Lão Cổ tỉnh ngộ, lập tức hoảng sợ.
Ông ta cầu nguyện, lão tộc trưởng Tiền Sử Chu tộc tuyệt đối đừng có cảm ứng gì đó và tỉnh lại, đến lúc đó không phân tốt xấu, cứ đánh ông ta một trận trước đã, vậy thì quá oan uổng.
Giờ phút này, từ đầu đến chân lão Cổ đều cảm thấy ở nơi sâu trong vùng núi tiên Chu tộc này có một lão quái vật thối rữa đang nhìn ông ta chằm chằm, khiến sau lưng ông ta rét lạnh không thôi.
Ngược lại, Quái Long bên kia nhìn thái độ rất khách sáo và rất hài lòng của Chu tộc đối với Sở Phong, không kìm được mà muốn hỏi rằng, mấy người đang đánh giá con rể đến nhà chơi đấy à?
Bởi vì lúc này đủ loại chủ đề đều đang xoay quanh Sở Phong cùng Chu Hi.
"Huynh đệ của ta đến mượn đất!” Lão Cổ mở miệng. Ông ta tuyệt đối không khách sáo gì với Chu tộc, chủ yếu là bị Chu Bác kích thích.
Sở Phong và Chu Hi có rất nhiều lời muốn nói với nhau. Hai người họ đang thì thầm to nhỏ, kể từ khi chia tay, mặc dù họ có thấy nhau trên chiến trường tam phương nhưng lại không có cơ hội gặp gỡ.
"Đừng nghe ông ấy nói lung tung." Sở Phong không muốn để cho lão Cổ nói tiếp.
Hắn tìm đến Chu Hi là vì không xem nàng như người ngoài, cực kỳ tin tưởng nàng, chỉ muốn tìm hiểu cặn kẽ chuyện Dương Gian sắp đại nhất thống chứ không phải định mượn dị thổ từ Chu tộc.
“Ồ, cậu bạn nhỏ, ngươi muốn bón dược thụ, tiến quân vào lĩnh vực Đại Năng à? Có phải quá nhanh rồi không? Làm vậy sẽ không tốt cho thân thể của ngươi đâu, rất dễ xảy ra vấn đề nghiêm trọng.” Một vị Đại Năng Chu tộc mở miệng.
“Chắc là chuẩn bị trước chăng?” Một người khác hỏi.
"Không sao, bất kể thế nào ngươi vẫn là bạn của Chu Hi, bọn ta sẽ ủng hộ vô điều kiện.” Đại Thiên Tôn Chu Vân Linh cười híp mắt mở miệng.
Thái độ bà ta khác hẳn lúc trước, bây giờ bà ta và Chu Vân Tiên đều tràn đầy thiện ý với Sở Phong.
Chu Vân Linh thầm trò chuyện cùng Chu Bác trước, sau đó trực tiếp sai người đi lấy dị thổ cấp độ Đại Năng, không bao lâu sau đã có người đưa tới bốn phần nguyên vẹn!
Lão Cổ từng nói, nếu thật sự muốn phá cấp thì ba phần là đủ, bốn phần thì tuyệt đối không có sơ hở nào, đó là đã suy xét đến đủ loại sự cố và biến số.
Lão Cổ rất kinh hãi, Chu tộc này đúng là quá quyết đoán và hào phóng, ông ta chỉ thuận miệng nói thôi mà tộc này đã mang ra những bốn phần thổ chất cấp Hỗn Nguyên, thậm chí còn chẳng chớp mắt.
Phải biết rằng, càng là loại đạo thống Cứu Cực như này thì suy tính càng nhiều, “quân lương” cấp chiến lược đều giữ lại cho tộc mình chứ tuyệt đối không cho người ngoài, thậm chí còn chẳng bán.
Bây giờ ông ta thuận miệng nhắc tới, tộc này cứ vậy tặng cho Sở Phong, đây là coi trọng dường nào?
Quái Long đứng cạnh nhìn mà muốn chảy cả nước miếng.
Sở Phong ngượng ngùng, lần này hắn đến đây thật sự không định đòi thổ chất cấp Hỗn Nguyên quý hiếm ấy.
Chu Hi nhỏ giọng nói: "Không sao đâu, ngươi mau nhận lấy đi, nếu không đủ thì lại đòi lão tổ nhà ta thêm!”
Cả nhóm Chu tộc cạn lời. Đứa nhỏ này có phải họ tộc nhà mình không vậy? Nói cái gì thế!
Sở Phong không từ chối nữa, hắn vốn thật sự cần dị thổ cấp độ Đại Năng.
Sau đó, hắn lấy ra một cái bình Dương Chi Ngọc Tịnh đưa cho Chu Hi.
"Đây là đồ tốt, ban nãy ta ăn xong suýt biến thành một con... Chân Long!" Long Đại Vũ ở bên cạnh mở miệng, gã suýt lỡ lời nói rằng mình biến thành một con giòi.
“Đây là gì?” Nhóm đường tỉ muội của Chu Hi đều tò mò, âm thầm khuyến khích nàng nhìn một chút.
Chu Hi cũng không khách sáo hay ngượng ngùng gì với Sở Phong, cứ thế mở ra ngay trước mặt người nhà mà không thấy mình làm vậy là thất lễ hay gì.
“Hử? Đây là... Huyết Mạch Quả!"
Giờ phút này, ngay cả lão tổ Chu gia - vị cường giả cấp Đại Hỗn Nguyên Chu Bác kia – cũng bị giật mình, hai mắt bắn ra ánh sáng chói lòa.
"Cái gì, đúng là Huyết Mạch Quả, có thể tăng mạnh loại huyết mạch mạnh nhất trong cơ thể mình, đạt tới độ tinh khiết của chân huyết Sơ tổ?!”
Nhửng người khác trong Chu gia cũng thay đổi sắc mặt, thứ này quá hiếm có.
Nếu cho họ chọn thì họ thà bỏ dị thổ cấp Hỗn Nguyên để lấy được Huyết Mạch Quả.
Bởi vì, thân là đạo thống thứ sáu thiên hạ, mặc dù không quá dư dả dị thổ cấp độ Đại Năng và đây cũng là “quân lương” mang tính chiến lược, nhưng dù sao cũng góp nhặt và tìm ra được.
Trong khi đó, Huyết Mạch Quả thì khác. Trong thiên hạ này không có quá ba cây Huyết Mạch Quả, mà gần như đều đã biến mất, không tìm thấy nữa.
Giờ phút này, ánh mắt của người Chu gia khi nhìn Sở Phong càng ngày càng hiền hòa, càng xem càng thuận mắt.
"Không tệ, Chu Hi không nhìn lầm người." Chu Vân Linh cười hòa ái, so với khí chất hung tợn trước đó thì như hai người khác hẳn nhau.
Mục đích của Sở Phong khi đến Chu gia là để tìm hiểu về xu hướng tương lai, muốn biết trận giằng co của các sinh vật chí cao ở bên ngoài bầu trời có kết quả gì, tại sao Dương Gian lại đại nhất thống.
"Ừm, Dương Gian sắp thống nhất rồi, chẳng mấy chốc nữa đâu, đây là xu hướng chung không thể trái nghịch lại, các tộc sẽ cùng ngồi lại bàn bạc, thậm chí sẽ có những trận xung đột đẫm máu rất khốc liệt để chọn ra một vị Đế giả, có lẽ là vị ở Ung Châu, cũng có lẽ là vị ở Chúc Châu.”
Chu tộc không giấu giếm gì mà nói rõ hết tình hình ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá