Thánh Khư

Chương 3306: Tổ thượng họ Diệp (2)

Trong quá trình này, đất trời yên tĩnh, không ai ngăn cản, ngay cả Tiên Vương của vực ngoại đều không mở miệng.
“Ngay cả hậu duệ của Thiên Đế các ngươi cũng dám ra tay, hại chết?” Cẩu Hoàng vung móng vuốt, hất văng Nguyên Thành và Nguyên Luân đau đớn không ngừng, máu rơi vãi hư không.
Đây là cái kết khi Cẩu Hoàng chưa ra đòn nặng, nếu không sẽ trực tiếp hóa thành tro bụi, nó không muốn để bọn họ thoải mái.
Bịch!
Móng vuốt của nó lại vỗ qua bên đó, hai đại cường giả trực tiếp đứt gãy, bốn khúc cơ thể ngang trời, nhưng vẫn chưa chết, cơ thể tàn phế máu chảy đầm đìa.
“Tổ thượng của các ngươi không ai có thể địch!” Cẩu Hoàng chợt quay đầu, nhìn về phía Yêu Yêu và Vũ Thượng, trong đôi mắt già có một luồng sáng hừng hực nở rộ, dường như nó lại trở về thời kỳ đó, đồng hành với Thiên Đế, năm tháng rực rỡ, đi chinh chiến trước giờ chưa từng có.
“Hắn chỉ dựa vào hai nắm đấm đã có thể đánh khắp Chư Thiên, không có đối thủ!” Ánh mắt của Cẩu Hoàng càng sáng lạn, không còn đục ngầu.
Sau đó, nó lại vỗ một chưởng về phía Nguyên Thành và Nguyên Luân, khiến cơ thể bọn họ rách rưới, máu chảy đầm đìa ngã xuống mặt đất.
“Dựa vào bọn đạo chích các ngươi cũng dám ức hiếp hậu duệ Thiên Đế à?” Cẩu Hoàng gào rú.
“Các ngươi không dùng uy danh của tổ thượng à!” Cẩu Hoàng nói nhỏ với Yêu Yêu.
“Cùng cảnh giới ta chưa từng có kẻ địch, chinh dưới phạt trên, vượt cảnh giới cũng đánh bại vô số!” Yêu Yêu vô cùng tự tin đáp lại.
“Tốt!” Cẩu Hoàng nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, hơn nữa còn không ngừng sáng chói, liên tục gật đầu.
Đồng thời, nó lần nữa vỗ Nguyên Thành và Nguyên Luân đến kêu thảm, cơ thể sắp bị đánh thành thịt vụn.
Sau đó, Cẩu Hoàng trịnh trọng mở miệng nói với Yêu Yêu: “Tổ thượng của ngươi họ Diệp!”
Vừa nói ra lời này, Hỗn Độn phong lôi xé rách đất trời, thần âm đại đạo chấn động Chư Thiên, trong lúc mơ hồ, trong quan tài đồng xanh hiển hiện một bóng dáng.
Mơ hồ có thể thấy, hắn có mái tóc đen rối tung, ánh mắt như điện, bước đi từng bước giống như dòng sông lịch sử, đang ép gần hiện thế!
Ầm đùng!
Khí bức của bóng dáng mơ hồ đó tăng vọt, xông thẳng lên vực ngoại, xuyên qua Chư Thiên!
Trong chiến trường lưỡng giới, thì ra còn có bất tường và quỷ dị, nhưng hiện tại toàn bộ đều kêu thảm, đầu tiên là nổ tung, bị khí tức Đế giả khó hiểu đó mài mòn đến sạch sẽ.
“Răng rắc!”
Lão giả đang du ngoạn ở phương xa, mang theo pháp chỉ chí cao đến từ trời xanh, chợt rung động phát hiện pháp chỉ trên thân ông… dường như phát ra tiếng nứt.
Tiếng vỡ nát… truyền ra từ pháp chỉ chí cao đến từ trời xanh!
Thân thể của sứ giả gầy gò cứng ngắc, lông tóc toàn thân dựng đứng, thực sự không thể tin được cảm giác của mình, đây là thật sao?
Đó chính là pháp chỉ ấn tỉ của thuỷ tổ mạch này của bọn họ.
Đánh khắp trên trời dưới đất cũng không có ai là đối thủ, không thể đo lường được, không thể tìm hiểu nguồn gốc, không có ai biết thứ này đến cùng có lai lịch gì.
Chữ viết đó quá khủng khiếp, có thể giết vạn sinh linh, có thể nghịch chuyển vạn cổ Chư Thiên, nhưng lúc này lại nứt ra.
Giờ đây, sứ giả đã hiểu rõ, thậm chí cảm ứng được, thiên địa này đã có một tồn tại vô địch xuất hiện, giống như là vừa sống lại từ những năm tháng thời hoang cổ.
Người này quá cường đại, vượt mọi chông gai trong thiên địa đại đạo, mở ra con đường đi về phía trước, vượt qua mấy kỷ nguyên, bước ra từ thời không cổ xưa.
“Một vị... Thiên Đế?” Sứ giả khiếp sợ, sau đó hắn không chịu nổi nữa, lạnh run cầm cập, quỳ rạp xuống đất.
Bởi vì, ánh mắt của người đó hướng về pháp chỉ mà hắn đang đeo trên lưng.
Pháp chỉ vỡ nát gây ra sự chú ý của người đó.
Nhưng cũng chỉ đến thế, sau khi pháp chỉ vỡ vụn, người đó xoay người, rời đi xa.
Sương mù ngập tràn khắp nơi, hắn như thể là đang trường tồn mãi mãi trong lịch sử cổ xưa.
Nhưng trong khoảnh khắc, thân hình của hắn lại phai nhạt, dần dần hoá thành khí, sắp biến mất khỏi thế gian.
Trong chiến trường hai giới, cảm nhận của mọi người càng rõ ràng, đối mặt với sức mạnh to lớn, sự tồn tại chí cường khó có thể hình dung khiến cho linh hồn của mọi người đều run sợ.
Xung quanh tất cả mọi người đều hiện ra đạo văn, là quy tắc mà bản thân bọn họ đã nắm giữ và lĩnh ngộ, mảnh vỡ đại đạo đang cộng hưởng, đang thần phục, đang cúi đầu đối với người kia.
Nhất là thiên ngoại, bất luận là Nguyên tộc hay là Tứ Kiếp Tước, rồi cả các vị Tiên Vương đều cũng bị hù chết!
Sao lại có một vị Thiên Đế chân chính xuất hiện?
Tiên Vương Nguyên tộc đã quỳ xuống từ lâu, không ngừng dập đầu, các nhóm Tứ Kiếp Tước cũng run rẩy quỳ bái, cảm giác sợ hãi ngập tràn từ sâu trong nội tâm.
Bọn họ khó có thể tin được lại có một vị Thiên Đế vượt qua dòng sông thời gian, vượt qua thời không cổ xưa để đi đến hiện tại.
May mắn là, lúc trước bọn họ đã nhận tội, không đối địch sinh tử với Cẩu Hoàng.
Nhưng, điều khiến bọn họ cảm thấy bất ngờ là thân hình kia rõ ràng... không để ý gì đến bọn họ!
Hiện tại, ngay cả là Cẩu Hoàng, xác thối có quen biết với người kia, nhưng bởi vì đạo sinh ra cộng hưởng, cấp độ sinh mệnh bất đồng nên thân thể bọn họ cũng phát run.
Còn may mà dù người kia là ảo ảnh, không phải chân thân nhưng vẫn nhớ đến bọn họ, nhẹ nhàng gật đầu, cuối cùng nhìn về phía Cầu Hoàng đang trông chừng và chiếu cố Đế thi rồi thở dài.
Thân hình hắn càng phai nhạt, như muốn tan biến trong gió, muốn quay về thời gian lịch sử cổ xưa.
“Lão Diệp, ngươi là người hay là quỷ, hôm nay đang thế nào, ở phương trời nào rồi?” Xác thối hô to, vô cùng cấp bách.
Thân hình kia không trả lời, càng ngày càng mơ hồ nhưng không biết mất hoàn toàn, mà như là đại đạo không chỗ nào không có. Ngày hôm đó, rất nhiều di tích cổ xưa đều chứng kiến sự xuất hiện của hắn.
Đó là nơi cổ địa hắn từng dừng chân, cất chứa chuyện cũ của hắn, cũng có nơi đánh dấu công tích vĩ đại ngày xưa của hắn.
Đôi mắt già nua vẩn đục của Cẩu Hoàng rưng rưng, run rẩy, muốn gào thét đuổi theo, thế nhưng cuối cùng Cửu Đạo Nhất ngăn cản nó, lắc đầu.
“Đây là Đại Đạo hiển lộ ra hình chiếu, không phải hắn chân chính, đuổi theo cũng vô dụng.”
Sau đó, mọi người chứng kiến đế ảnh tiêu tán, mang theo lực lượng bàng bạc, hoá thành một làn sương trắng bốc hơi trong dương gian.
Thế nhưng, trong lòng vài người lại chấn động kịch liệt, cảm ứng được điều gì đó.
Nhất là Cẩu Hoàng, hai mắt mở to, hận không thể lập tức đuổi theo xuống dưới, bởi vì nó cảm ứng được toạ độ người kia là – tiểu âm gian.
Lúc trước, Thiên Đế từng tới từ vùng địa phương này, sinh ra ở chỗ đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá