Thánh Khư

Chương 3569: Quật khởi trong tan hoang (2)

Hắn sẽ không quên hình ảnh tất cả Thập Quan Vương vẫn lạc, ngay cả đám người Hoang, Diệp, Nữ Đế đều đã chết trận, thế gian từ đây không đế, một mình hắn có thể chống lại đại thế như nước lũ cuồn cuộn ư?
Cho dù trở thành Tiên Đế, một mình bước qua cũng sẽ bị nghiền thành bột mịn.
Những người đã chết đều là ai? Đều là đỉnh cao của từng thời kỳ lịch sử, đều là nhân vật chính của từng đại thế, đều là nhân kiệt sáng chói nhất thời đại của riêng từng người, lại vẫn lạc toàn bộ trong trận chiến cuối cùng.
Sở Phong dựa lưng vào trên một tảng đá, trong lòng có đau lại vô lực.
Những người đó, những bóng dáng chiếu rọi dưới trời cao, là đại tập kết anh hùng xán lạn trên sử sách, toàn bộ tập hợp cùng nhau, tất cả anh kiệt đều xuất hiện, nhưng cuối cùng vẫn không chiến thắng được Quỷ Dị, cuối cùng đế lạc người thương, đều chết trận, tâm nguyện anh linh chưa hết, uất khí nguội lạnh nhiệt huyết, chặn lồng ngực.
“Đế lạc chư thế thương, thánh hiền đều táng dưới tàn khư!” Sở Phong thất tha thất thểu, độc hành trong đêm tối, không có mục tiêu, không có phương hướng, chỉ có lời nói khàn khàn của một mình hắn quanh quẩn dưới bầu trời đêm.
Hắn nhìn không rõ con đường phía trước, nhiều người như vậy đều đã chết, hắn từng có chí thôn thiên, càng có ý báo thù, nhưng mà cuối cùng lại mờ mịt vô lực, một mình hắn làm sao chiến thắng được cả cao nguyên, bốn Thủy Tổ, ba Tiên Đế, vô số sinh linh quỷ dị, mà chiến lực của đỉnh kim tự tháp trong Ách Thổ còn có thể không ngừng phục sinh...
Sở Phong vừa đi đã là mấy tháng, đi qua sơn hà đổ nát, đi qua phế tích tan hoang, không biết đây là đại thế giới nào, đất chết ngàn vạn dặm, trước sau đều không thấy bóng người.
Hắn lúc thì thanh tỉnh, lúc thì đần độn, chán chường, nhưng vẫn còn sống, đi không mục đích, thường xuyên điên điên khùng khùng, trở thành Sở Phong Tử danh xứng với thực, nếu để cố nhân nhìn thấy cũng sẽ nhịn không được khiến bọn họ rơi lệ thương cảm, hắn đã từng ai cũng dám trêu chọc, là ma đầu Sở Phong không sợ trời không sợ đất, vậy mà điên rồi, thê liệt đến tình cảnh này.
Tỉnh táo lại, hắn bất chấp tất cả chạy băng băng trên mặt đất, mệt mỏi thì trực tiếp ngã xuống đất, không nhúc nhích, ngửa đầu nhìn nhật nguyệt tinh thần, không ngủ, không tiếng động.
Hắn nói với bản thân trong lòng, phải dẹp tan u ám trong tâm hồn, đừng chán chường nữa, cuối cùng vẫn phải đối mặt với hiện thực đẫm máu, cho dù tương lai không địch lại, hắn cũng nên phải phấn chấn lên, đại thế đều đã chôn vùi, chỉ còn lại một mình hắn, hắn không đứng lên báo thù, còn có ai có thể đứng lên?
Hắn nổi điên, chạy băng băng, không ngủ, ngửa mặt lên trời nằm ngang, chỉ là vì xoa dịu thương tổn vô tận trong lòng, hắn muốn lấy thời gian chữa thương, để lồng ngực thủng trăm ngàn lỗ khép lại.
Hắn tự nói với mình, ẩn nấp, điều chỉnh, thích ứng, cuối cùng ta phải đứng ra, phải đối mặt với Ách Thổ, đối mặt với cao nguyên kinh khủng kia!
Lảo đảo, vừa đi vừa nghỉ, Sở Phong đang chậm rãi chữa trị vết thương lòng của mình, không có ai có thể giao lưu, không nhìn thấy nhân gian hồng trần vạn tượng dĩ vãng, chỉ có dã thú còn lại thỉnh thoảng có thể thấy được.
Thời gian Sở Phong nổi điên ít đi, nhưng người lại càng trầm mặc, đi trên vùng đất tan hoàng này, vừa đi là gần hai năm.
Cho đến khi có một ngày, hắn phát hiện dấu chân, thấy được thôn trang trên tàn khư, thành trì xây lại, nhân loại của thế giới này chung quy vẫn chưa chết hết.
Ngoài ra, hắn cũng lần lượt nhìn thấy những chủng tộc khác, trên mặt đất tuy là một mảnh đổ nát nhưng không ít chủng tộc vẫn sống tiếp được, chỉ là rất ít người thôi.
Sở Phong đi qua nơi dừng chân của các tộc, không ít khu vực thế giới này bị ảnh hưởng, đất chết ngàn vạn dặm, nhưng cũng có một phần khu vực giữ lại được phong mạo nguyên thủy, bị hao tổn không quá nghiêm trọng.
Mãi đến khi có một ngày, Sở Phong mệt mỏi, rã rời, ngừng lại trong một thành nhỏ, không có lòng dạ nghĩ chuyện khác, không để ý gì, trực tiếp nằm ngủ ven đường, hắn nói với bản thân nên thoát ra, nghỉ ngơi trong hồng trần đã lâu không gặp này cuối cùng rồi sẽ phải quét sạch khói mù và chán chường, xua tan ảm đạm trong lòng.
Hình tượng, vinh nhục gì đó, trên một đường này hắn sớm đã vứt bỏ, muốn đi thì đi, muốn ngã người thì ngã người, không mảy may để ý ánh mắt của người đi đường.
Hắn bây giờ quần áo tả tơi, sợi tóc trắng xám rất rối, trên mặt thiếu đi huyết sắc, hệt như một người bệnh đã lâu ngã trên đường, hôn mê.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Sở Phong bị người lay nhẹ, hắn mở mắt ra, nhìn cảnh vật và người xung quanh.
Thành nhỏ đổ nát, đường phố không rộng, người đi đường vội vàng, hai năm qua đi, đại kiếp ngày xưa vẫn chưa từng để người ta hoàn toàn khôi phục lại từ trong sợ hãi.
Lúc này, một hài tử chỉ mới bốn năm tuổi đang ở cạnh hắn, là tiểu đồng này lay nhẹ Sở Phong, đánh thức hắn.
Khuôn mặt nhỏ của hắn dơ bẩn, quần áo trên người còn rách nát hơn Sở Phong, chỉ có đôi mắt rất trong veo, nhưng bây giờ lại nhút nhát, có chút sợ Sở Phong.
Tay nhỏ của hài tử này giơ nửa cái bánh bao không nhân, dè dặt cẩn thận như trân bảo, sợ làm mất nó, bưng hai tay, có phần không nỡ đưa cho Sở Phong.
Sở Phong khẽ giật mình, vừa thức dậy còn chưa lấy lại tinh thần.
Tiểu đồng kêu a a, lần nữa ra hiệu cho Sở Phong, đưa bánh bao không nhân tới.
Hắn là một tiểu câm, không biết mở miệng nói chuyện, chỉ có thể kêu a a, dùng hành động để biểu đạt.
Sở Phong rất nhanh hiểu ra ý hắn, nhìn xung quanh, đồng thời cũng hiểu tình cảnh của tiểu đồng, hắn là một tiểu ăn mày, là tiểu ăn mày đáng thương.
Sở Phong thở dài, lòng hài tử này rất thiện, nhỏ như vậy, chỉ mới bốn năm tuổi, còn là người câm, lại chia đồ ăn khó lắm mới xin được cho hắn.
Rất nhanh, tiểu đồng lại khoa tay, chỉ vào một lão nhân nằm trong góc đường nơi xa, mang theo nụ cười nhút nhát, a a nói gì đó.
Cảm giác của Sở Phong cường đại dường nào, hiểu ý hắn, đó là gia gia sống nương tựa lẫn nhau với tiểu đồng, từng nói cho tiểu đồng, Sở Phong nằm ở ven đường có thể bị bệnh, đói bụng, hôn mê ở đây.
Bỗng nhiên, sắc mặt Sở Phong rất nhanh cứng đờ, lão nhân kia đã chết chừng hai canh giờ, thi thể đều đã hơi lạnh.
Nhưng mà hài tử này căn bản không biết.
Tiểu đồng kêu a a hai tiếng, dùng sức bẻ một miếng bánh bao không nhân, nhẹ nhàng đặt vào trong tay Sở Phong, sau đó xoay người, chạy đến trong góc đường, mặt đầy vui cười, lay nhẹ lão nhân, kêu a a, giơ bánh bao không nhân, muốn cho hắn ăn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá