Thánh Khư

Chương 3474: Một ngày đi khắp sông núi tốt đẹp của chư thiên (2)

Cẩu Hoàng giống như mới phát hiện ra Cổ Thanh, quay đầu liếc nhìn ông, nói: “Tiểu Cổ à, nếu như ngày nào đó ngươi cảm thấy trong lòng sợ hãi, nảy sinh cảm giác bức bách khi ngày tận thế đến, tuyệt đối đừng do dự, lập tức nhường ngôi, thoái vị xuống dưới. Ta cảm thấy tên nhóc này mệnh cứng, ngươi thân mật với hắn nhiều hơn.”
Nó chỉ về phía Sở Phong, lại nói hắn mệnh cứng.
“Không cần nghi ngờ, có khuôn mặt này chạy khắp thế giới vẫn có thể sống, chắc chắn mệnh cứng!” Đây chính là lý do của Cẩu Hoàng.
Sở Phong cạn lời, con chó này còn là “cuồng nhan sắc” à?!
“Nó nói có lý.” Xác thối cũng gật đầu, nói với Cổ Thanh nếu như giao phó hậu sự có thể tìm Sở Phong.
Cổ Thanh lại bị đả kích lần nữa. Đạo gia thối rữa này sao lại nói chuyện không dễ nghe giống Cẩu Hoàng, cái gì gọi là giao phó hậu sự, ông đang sống rất tốt.
Xác thối bổ sung, nói: “Hôm nay vậy mà hắn đã giết chết Đạo Tổ, nghĩ cũng không cần nghĩ, trên người chắc chắn có điều kỳ lạ, loại người này chắc chắn mệnh cứng, có chuyện gì cần bàn giao thì tìm tới dặn dò hắn trước.”
“Hắn đáng để nương tựa.” Cửu Đạo Nhất cũng nói, cho rằng tương lai có chuyện tìm Sở Phong rất đáng tin.
Sở Phong nghi ngờ, mấy lão yêu quái là đang muốn đào nội tình của hắn?
Vẻ mặt Cổ Thanh trở nên trịnh trọng, một mình Cẩu Hoàng thì thôi đi, bây giờ lão yêu quái sống lâu nhất đều nói như vậy, ông lập tức cảm thấy trong lòng nặng trĩu.
Ông biết rõ lão yêu quái tự mình tiến hóa thành Đạo Tổ như Cửu Đạo Nhất, trực giác bản năng vô cùng nhạy bén, lời nói của ông vẫn có thể tin.
Cổ Thanh hít sâu, nói: “Tiểu hữu, chỗ ta có một ‘mệnh chủng’, là một trong ba Thiên Đế ngày trước nể mặt cha ta lúc còn sống, luyện hóa cho ta, mong ngươi bảo quản tốt giúp ta.”
Sở Phong ngẩn người, thật sự muốn giao phó cho hắn rồi?!
Mệnh chủng là cái gì?
“Trên người ngươi vậy mà có thứ này?” Cẩu Hoàng kinh ngạc, nói: “Cho dù tương lai chư thế trầm luân, rơi vào Hắc Ám vĩnh hằng, ngươi có mệnh chủng để đời, có thể vẫn có một cơ hội sống.”
Người có mặt lập tức hiểu tính quan trọng của thứ này, tương đương với hạt giống sinh mệnh của bản thân, có thể gửi gắm tương lai, đợi chờ bám rễ nảy mầm lần nữa!
Sở Phong cảm thấy thứ này quá bỏng tay, hơi không dám nhận, sợ không bảo quản được. Nếu như làm lỡ đường sống sau này của Cổ Thanh, vậy thì tội lỗi rồi.
“Nhận lấy giúp hắn đi, mệnh ngươi cứng hơn hắn!” Cửu Đạo Nhất trực tiếp giải quyết xong.
Cổ Thanh không nói chỉ cười khổ, xem ra không có ai coi trọng ông, đều cảm thấy tương lai ông sẽ sụp đổ?!
“Hy vọng tương lai có thể cho ta bất ngờ vui vẻ, bổn hoàng coi trọng ngươi!” Cẩu Hoàng vỗ vai Sở Phong.
Sở Phong hơi sởn tóc gáy, cứ cảm thấy bị con chó này coi trọng sẽ vô cùng nguy hiểm.
“Ngươi có ý gì? Tại sao nhìn ta bằng ánh mắt này?” Cẩu Hoàng trực giác nhạy bén, lập tức cảm nhận được ánh mắt khác thường của hắn.
“Ngươi phải biết người được ta coi trọng thật sự không nhiều, nhưng lại đều là sinh linh gây kinh ngạc nhất, mạnh mẽ nhất các thời đại. Ví dụ chủ nhân của Đế chung, ngoài ra còn có Diệp Thiên Đế, đều là người bổn hoàng coi trọng. Vì vậy ta còn từng đích thân bầu bạn với bọn họ thời gian dài đằng đẵng.” Cẩu Hoàng phả ra mùi rượu nói.
Sở Phong lập tức hoảng sợ, bởi vì hai người Cẩu Hoàng nói, một là người nằm phơi thây trên Đế chung, một người biến mất không thấy bóng dáng, hoảng sợ quá rồi.
Hắn quyết đoán nói thẳng: “Tiền bối, ngươi tuyệt đối đừng coi trọng ta, mong ngươi nói chuyện lưu tình, vẫn mong… tự trọng!”

Trên thực tế, trong trung tâm Thiên Cung, Tiên Vương khu vực khác đều có tâm trạng nặng nề. Tuy đám người Sở Phong, Cửu Đạo Nhất thắng lớn trở về, nhưng sau này thì sao?
Tương lai khó lường, hoàn toàn không rõ con đường phía trước, luôn khiến người ta cảm thấy vô cùng kìm nén.
Bởi vì chỗ sâu của Ách Thổ quỷ dị sương mù nặng nề, thần bí khó lường. Tương truyền có sức mạnh to lớn nhân gian hoàn toàn không thể địch lại, một khi xuất thế, thì ai có thể ngăn chặn?!
Bên chư Thiên Đến bây giờ vẫn chưa có một sinh linh tối cao rõ ràng trở về, người trước kia còn ổn không?
Trong lòng một số người sợ hãi, tuyệt vọng, vì sau mấy kỷ nguyên nữa, sức mạnh điềm xấu sẽ càng ngày càng hung dữ mạnh mẽ, hoàn toàn không thể địch lại.
Từ xưa đến nay, bên chư thiên gần như chưa thắng được mấy lần.
Từng kỷ nguyên đều bị kết thúc, lần này có thể ngoại lệ không?
Đánh Đạo Tổ chỉ là một trận nhỏ tạm thời, trời mới biết rốt cuộc Ách Thổ có bao nhiêu sinh vật cấp Đạo Tổ.
Hơn nữa, phía sau còn có sinh vật cấp Lộ Tẫn!
Cộng thêm, đại kiếp lần này có thể là mạnh nhất trong lịch sử, tồn tại vô địch trong lĩnh vực điềm xấu đang thức tỉnh, sắp cuộn trào mãnh liệt và bộc phát toàn diện, hoàn toàn không thể chặn nổi!

Cẩu Hoàng uống rượu say khướt, kéo Sở Phong nói mãi không hết, nói: “Nhóc con, vì ta coi trọng ngươi, cho nên ngươi coi như là nửa người được trời chọn rồi. Mặc kệ thế nào, ngươi xả mấy thùng máu cho ta trước đi, để tay bảo tồn.”
Có ý gì? Sở Phong cảnh giác nhìn nó.
“Ngươi là người ta nhìn trúng, bổn hoàng nhất định phải bảo vệ ngươi. Cho nên, ngươi cũng hiếu kính ta trước!”
Thấy Sở Phong không lên đường, vẫn là không hiểu, nó giải thích tiếp: “Lỡ như ngày nào đó ngươi trở thành Thiên Đế rồi, mấy thùng máu sẽ giao cảm với chân thân của ngươi, cũng sẽ xảy ra lột xác Đế huyết. Đến lúc đó, thì đều có cái để ta ngâm mình, đổi rượu uống, buôn bán trao đổi với người ta rồi.”
Nghe vậy sắc mặt Sở Phong lập tức không tốt, thật sự muốn đánh chó!
“Được rồi, đêm xuân ngắn ngủi, một tên nhóc con như ngươi, đang ở cái tuổi hỏa lực mạnh nhất, trong ngày đại hỷ tân hôn không đi động phòng, ở cùng một chỗ sến sẩm với mấy lão già bọn ta làm gì? Đi đi!” Cẩu Hoàng đẩy hắn đi.
Sở Phong: “…”
Ai muốn sến sẩm với ngươi, không đúng, đây là từ khỉ gì? Sở Phong muốn đánh nhau với nó rồi.
Mạch suy nghĩ của đồ chó kia kỳ quái, hoàn toàn không giống người thường!

Đây là một lễ cưới đặc biệt, Đạo Tổ tập kích, cách thế giới Đại Thiên tặng đầu người, tác thành danh vọng của Sở Phong, nhưng cũng khiến người ta thấy được khúc dạo đầu máu và loạn sắp đến.
Tận thế có lẽ ở ngay trước mắt, ở ngay ngày mai, đại kiếp đến thật rồi!
Đêm động phòng hoa chúc, ngoài cửa sổ yên tĩnh, ánh trăng sáng chiếu xuống hồng trần nhân gian, thụy hà lay động, đêm nay đẹp không sao tả xiết.
Trên khung cửa sổ, một cặp bóng dáng tân nhân hiện lên, ấm áp, yên bình.
Sở Phong và Chu Hi kết thành đạo lữ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá