Thánh Khư

Chương 3503: Cái chết (1)

Thế nhưng, hôm nay, Nữ Đế mạnh mẽ trở về, còn cầm đầu của chủ tế, đây ngược lại là hiến tế hắn sao?
Tiên Đế bất tử, Lộ Tẫn bất diệt, nhưng điều đó cũng tùy vào tình huống, có một số nơi vẫn có thể khiến cấp bậc này ngã xuống!
“Giá tộc của ta, vì tế lễ năm tháng, tế lễ nguồn gốc của tất cả, tế lễ nơi khởi nguồn của vạn vật, đã phái hắn đi làm chủ tế của kỷ nguyên này. Hắn không nên chết mới đúng, tại sao lại như vậy?” Tiên Đế Quỷ Dị nhíu mày.
Bùm một tiếng, đáp lại hắn chính là bàn tay trắng nõn của Nữ Đế áo trắng, xé nát thiên địa, đánh tan Ách Thổ, xuyên thấu vĩnh hằng, vô địch thế gian, giết về phía hắn.
Cùng lúc đó, còn có nắm đấm của Diệp Thiên Đế sáng chói vĩnh hằng, đánh về phía trước!
Hai vị đế vương sánh vai cùng đi, tiến thẳng vào chỗ sâu trong Ách Thổ!
Cửu Đạo Nhất khụ một tiếng ho ra một búng máu to, ông không kiên trì được, ngay cả là Đạo Tổ vô thượng, nhưng mà miễn cưỡng quan sát chiến đấu của sinh linh cấp Lộ Tẫn, ông cũng không chịu nổi, quan sát tiếp bản thân ông sẽ đạo băng.
Trên thực tế, ông còn chưa thật sự chính mắt thấy, chưa từng chạm đến sức mạnh to lớn tối cao này, chẳng qua là thông qua dao động còn sót lại thôi diễn, cũng đã như thế.
“Thế nào? Thế nào rồi?!” Cẩu Hoàng vội vàng, vô cùng nôn nóng, lại ở thời khắc mấu chốt không cách nào hiểu biết tình huống trong Ách Thổ, làm cho nó sầu lo, vô cùng sợ hãi và lo lắng, sợ hai vị Thiên Đế xảy ra ngoài ý muốn.
Cuối Chư Thiên, vũ trụ hắc ám, những đám mây ráng chiều dần dần đi xa, hai vị Thiên Đế dắt tay nhau đạp Ách Thổ, cuối cùng bị hắc ám dần dần bao phủ.
Ngoại giới, đã không ai có thể cảm giác mọi thứ ở nơi đó, Cổ Thanh không được, tuy rằng là Đạo Tổ, nhưng đạo hạnh của ông còn thấp.
Cửu Đạo Nhất thật sự kiệt lực, không thể kiên trì quan sát và thôi diễn nữa.
Cẩu Hoàng nôn nóng, lo lắng, trong lòng có loại cảm giác sợ hãi, sợ hai người vẫn ngã xuống ở chỗ sâu trong Ách Thổ, sẽ không còn được gặp lại bọn họ.
Dù sao, nơi đó là nơi sức mạnh bất tường nồng đậm nhất, là đại bản doanh của bộ tộc quỷ dị, từ xưa đến nay không ai biết nơi đó rốt cuộc có mấy vị sinh vật cấp Lộ Tẫn.
Xác chết và nam nhân đầu bóng lưởng cũng đi tới đi lui, bọn họ cũng rất lo âu, hận không thể giết vào trong chiến trường đó.
Hai đế cường thịnh thế nào đi nữa, nhưng nếu bị sinh linh cấp bậc kia vây công, làm sao có thể chống đỡ?!
Một ngày, hai ngày… Hơn mười ngày trôi qua, nhưng mà lại không có bất kì tin tức truyền ra từ nơi hắc ám, điều này ngày càng làm cho người ta bất an mãnh liệt.
Cửu Đạo Nhất vẫn không thể vận dụng Đạo Tổ chi nguyên, sắc mặt ông hiện tại tái nhợt, làm cho rất nhiều người đều không rét mà run, lần đầu tiên có một vài nhận thức rõ ràng về sinh linh cấp Lộ Tẫn.
Quan sát sinh linh cấp Lộ Tẫn quyết đấu, không phải là không thể được, nhưng mà cũng không thể tiếp xúc sức mạnh to lớn mà bọn họ trút xuống, cho dù là dư âm cũng không được.
Nhưng mà, Ách Thổ rất xa xôi, cách nhau vũ trụ vô tận, nếu không bắt giữ những lưu quang đó, thì căn bản không nhìn thấy chân tướng.
Mặc kệ nói như thế nào, ngay cả Đạo Tổ thôi diễn trận chiến ấy cũng bị thương tổn như vậy, thật sự làm cho mọi người cảm giác kinh hãi sâu sắc, chư vương đều sinh ra từng trận cảm giác vô lực.
Đại tế đến như thế, không có sinh linh cấp Lộ Tẫn ngăn cản, Chư Thiên lật úp đều trong nháy mắt, không có gì ngoài ý muốn, điều này làm cho người ta tuyệt vọng.
Nếu mất đi hai đế, tương lai sẽ như thế nào? Chỉ sợ rốt cuộc không ai có thể giữ chân bộ tộc quỷ dị, không người có thể ngăn cản, hắc ám bao trùm cố thổ, núi sông đều đen.
Mấy tháng trôi qua, vẫn không có tin tức truyền ra, đại địa hắc ám kiềm nén như chết, ngay cả sinh linh ở đó cũng đang tận lực ngủ đông, bọn họ cũng không biết Ách Thổ ra sao.
Trong lòng Sở Phong trầm trọng, hắn chân chính ý thức được sự đáng sợ của sinh vật cấp Lộ Tẫn, không đến lĩnh vực kia, cho dù ngươi vô song cũng là con kiến.
Ngay cả là Đạo Tổ, trong mắt sinh linh cấp bậc đó cũng là một tên yếu đuối, vô lực xoay chuyển bất kì chiến cuộc nào.
Sở Phong an ủi Cẩu Hoàng, hai người kia chắc sẽ không xảy ra chuyện không may.
Chỉ là lúc đang nói những lời này, chính hắn cũng cảm thấy không có sự chuẩn bị, trong lòng lại có chút rung động.
“Là bọn họ giữ chân Ách Thổ, là bọn họ trì hoãn Đại tế đến, nhưng mà hiện tại, chính bọn họ không về được.” âm thanh Cổ Thanh trầm thấp, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Ông bắt đầu nảy sinh suy nghĩ rút lui, với ông, hai người kia mới là Thiên Đế chân chính, ông thủy chung cũng không phải, chỉ là đang truy đuổi truyền thuyết của người trước mà thôi.
Nửa năm trôi qua, trong lòng người của Chư Thiên ngày càng trầm trọng, nhất là mấy người Cẩu Hoàng, xác chết đứng ngồi không yên, trong lòng mang theo mấy phần cảm giác mát mẻ của mùa thu.
Đột nhiên, có một ngày, trời xanh có người rống to: “Long hổ mèo chuột sói con của Ách Thổ, các ngươi muốn ăn người sao? Ông nội ngươi cũng đến báo thù đây!”
Ầm một tiếng, có người mượn đường trời xanh về từ tế hải kia, sau đó trực tiếp giết về phía nơi hắc ám, căn cứ theo tọa độ trước đó không lâu Diệp Thiên Đế huyết khí chiếu sáng, hắn giết vào rồi!
“Là hắn?!” Người của Chư Thiên kinh ngạc, rồi sau đó vô cùng kích động và vui sướng, là người từng nói đạp đế cốt trở về, cũng là bản thể độc thủ phía sau màn trái đất, hắn thu đi hắc ám chi niệm trên trái đất, hiện giờ lớn mạnh hơn rồi, nhưng mà vẫn có “Mãnh hổ” ở phía sau ra tay với hắn.
Hiện tại, hắn lại đột ngột giết trở về! Vốn tưởng rằng hắn cần rất lâu mới có thể trở về.
Hiển nhiên, hắn nhất định trả cái giá rất lớn.
Trên thực tế, không qua bao lâu, mọi người lại nghe thấy tiếng rống giận dữ của hắn: “Lão hổ chết tiệt, ngươi đuổi theo cắn ta không buông đúng không? Ta sớm muộn gì cũng lột da hổ của ngươi, ăn thịt hổ của ngươi!”
Tới cấp bậc này, sinh linh cấp Lộ Tẫn có thể được hắn gọi là hung hổ tuyệt đối là khủng bố.
Cuối cùng, hắn đánh vỡ hắc ám, lại giết tới phía xa, hiển nhiên hắn rất cố sức, trước có Ách Thổ, sau có mãnh hổ, nhiều phía vây săn hắn.
Sau này, mọi thứ lại đều yên tĩnh, không một tiếng động.
Trong lòng rất nhiều người đều dâng lên cảm giác không lành, nhưng mà, cũng không cách nào thay đổi, chỉ có thể yên lặng chờ đợi.
“Ta đi tiến hóa!” Sở Phong nắm chặt nắm tay nói, tiếp tục đợi nữa cũng không có ý nghĩa, hắn muốn đi tu hành, cho dù biết thời gian căn bản không còn kịp, nhưng hắn vẫn muốn cố gắng gia tăng bản thân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá