Thánh Khư

Chương 3481: Thế giới thất lạc (1)

“Để ngươi càng mạnh mẽ hơn, tất nhiên là phải nghiêm khắc, hơn nữa, ta vẫn chưa thi triển pháp lực của cấp Chuẩn Đại Vũ.” Sở Phong rời đi.
Không lâu sau, hắn đến gần một hồ nước, u Dương Đại Long giống như con cóc nằm bên cạnh mương, đang ngủ say.
Sở Phong xách hắn lên, trực tiếp ném vào trong vực sâu không xa, bên trong có từng cơn gió lạnh, quỷ khóc thần gào.
“Gặp quỷ rồi, nằm mơ cũng có thể mơ thấy ta lần nữa tiến vào Cửu U âm phủ thiên địa tự nhiên hình thành, lại bắt đầu tu hành? Grừ, không phải là mơ, ai ném ta xuống dưới vậy, cứu với!” u Dương Cáp Mô kêu lên thảm thiết.
Không lâu sau, Sở Phong nhìn huynh muội Lục Nhĩ Mi Hầu, bọn họ đang ngồi xếp bằng tu hành trong hỏa tinh thái dương, tương đối nghiêm túc.
Sau khi Sở Phong đi qua, nhìn đi nhìn lại, cuối cùng ra tay với hầu tử Di Thiên, động muội muội của hắn một cách không xấu hổ.
Hắn lấy Thời Quang Lư, mở rộng ra, không thúc giục hỏa diễm, ném hầu tử vào bên trong.
“Gầm!” Hầu tử lập tức xù lông.
Sao hắn không biết lai lịch của cái lò này chứ, không lâu trước đó đã luyện chết Đạo Tổ, hiện tại người của toàn bộ Thiên Đình đều biết đó là lò hỏa táng!
“Sở đại ma đầu, cuối cùng ngươi cũng ra tay với ta!” Hầu tử căm phẫn.
“Vui vẻ giúp ngươi là phẩm đức cao thượng, giúp ngươi ma luyện, huynh đệ nhà mình không cần cảm ơn ta đâu!” Sở Phong xoay người rời đi.
Mấy năm nay, ngay cả Hoàng Ngưu hắn cũng không bỏ qua, cũng nghiêm khắc đốc thúc, thỉnh thoảng ném cho một tia sét, đánh cho thể Kỳ Lân trắng như tuyết của nó thành mảng cháy đen.
Đương nhiên, thảm nhất vẫn là Tử Loan, con chim nhỏ kiêu ngạo này rất lười biếng, không muốn tu hành, sớm đã quên lời bản thân nói.
Sở Phong không khách sáo, mỗi khi nhìn thấy nàng đều trực tiếp đè qua một mảng tia chớp dày đặc, đánh cho con chim nhỏ kiêu ngạo thét chói tai không ngừng, điện quang đầy người, run rẩy, một mảng lộn xộn.
Dưới sườn đồi, nhân vật hạch tâm dòng chính mạnh nhất thời đại này của Lê Tộc - Lê Cửu Tiêu, đang vung pháp kiếm, không ngừng đâm về phía hư không.
Kiếm quang xông lên trời, xé rách trời xanh, khắp người hắn đều là phù văn pháp tắc, lan tràn ra bên ngoài, khiến đất trời này đều nổ vang, cứ như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
Sở Phong rất quen thuộc với hắn, năm đó đến thế giới trần gian đã gặp được Lê Cửu Tiêu và Cơ Thái Huyên bên trong Đại Hoang.
Lúc đó hai người họ có thể nói là nổi danh, đang quyết đấu, bọn họ đều xếp trong thập đại Thần Vương mạnh nhất trần gian, có thể nói là nổi danh khắp thiên hạ.
Năm đó gặp đủ loại dường như vẫn còn trước mắt, bản thân Sở Phong cho rằng không kết thành hận thù với Lê Cửu Tiêu, nhưng lần gặp gỡ đó lại không hòa hợp cho lắm.
Lúc này, nhìn thấy Lê Cửu Tiêu đang múa kiếm phía dưới, Sở Phong đưa tay khống chế pháp tắc thiên địa, sau đó trút xuống lượng lớn phù văn che ngập hắn giống như mưa trút nước xuống.
“Lại là ngươi...” Lê Cửu Tiêu huy động kiếm pháp, đánh ra sấm sét, đối kháng với mưa ánh sáng pháp tắc, đánh đến long trời lở đất, lưu quang vỡ đê, khắp nơi đều là năng lượng mênh mông cuồn cuộn.
Chỉ cần đối mặt với Sở Phong, Lê Cửu Tiêu đã tức giận, thực sự không nhịn được mà phát cuồng, dù cho đối phương đã là sinh linh cấp Chuẩn Đại Vũ thì hắn cũng không sợ.
Chủ yếu là năm đó kết thù lớn, hắn cho rằng ma đầu trước mắt rất đáng ghét, từ nhỏ đã không phải là người tốt.
Hắn sẽ không quên tình cảnh sau khi hắn đại chiến với Cơ Thái Huyên, lại gặp phải tập kích của quái vật ngủ say, bị trọng thương ngã xuống dưới vách núi.
Tiểu tử đầu lông xuất hiện, ngâm nga: “Một cơn mưa xối một mùa...”
Lúc đó còn là Sở Ma Đầu ở trạng thái đứa trẻ, trong miệng ngâm nga lời như vậy, sau đó làm ướt hắn.
Năm đó Lê Cửu Tiêu quả thực nôn ra máu, vậy mà lại bị một đứa trẻ tóc lông tưới nước tiểu đầy người, vì thế hắn xách đao tìm người báo thù đã mấy năm trong Đại Hoang.
“Năm đó đều là hiểu lầm, ngươi nghĩ nhiều rồi.” Sở Phong xoay người rời đi, đương nhiên cũng không quên mưa ánh sáng pháp tắc, che mất đối phương.
“A... Sở Ma Đầu!” Lê Cửu Tiêu kêu to.
Trên một đỉnh núi xa xa, sau khi Cơ Thái Huyên nhìn thấy cảnh này thì hé miệng cười trộm, sau đó lại cảm khái, thời gian trôi qua nhanh thật, nhoáng cái đã trôi qua nhiều năm như vậy.
Ban đầu lúc nàng gặp Sở Phong, đối phương vẫn còn là đứa nhỏ không lương thiện cho lắm, đảo mắt hắn lại sắp trùng kích linh vực cấp Đại Vũ, khiến nàng cảm thán cuộc đời.
Lúc nàng đang xuất thần thì một ánh lửa từ trên trời giáng xuống, bao trùm trên đỉnh núi nàng đang đứng, khiến cả ngọn núi đều hóa thành nham thạch nóng chảy, bốc hơi lên.
“Tia Cổ Trụ Chi Diễm đã bị pha loãng?” Cơ Thái Huyên kinh ngạc kêu lên, rõ ràng Sở Ma Đầu không chút thương hoa tiếc ngọc, đối xử như nhau, trực tiếp dùng đạo hỏa thiêu đốt nàng, ép nàng bày ra tiềm lực mạnh nhất.
Chỉ một thoáng, nàng luống cuống tay chân, ngay cả pháp tắc như cầu vồng, đạo văn như mưa, cũng không cách nào chặn được một sinh vật cấp Đại Vũ tiện tay áp chế.
Dường như là trong nháy mắt, mái tóc của nàng đã bị đốt một búi, nàng không khỏi thét chói tai: “Sở Ma Đầu!”
Sở Phong không thèm để ý, phất ống tay áo, không mang theo đám mây màu, để lại một ánh lửa, mới lướt đi xa.
Không lâu sau, Sở Phong xuất hiện trên một núi đá trơ trụi, nơi ấy có một thanh niên ngồi xếp bằng, thực sự bất phàm, bên ngoài đều là đạo văn, có thể cảm ngộ bản nguyên đại đạo ở độ tuổi này đến mức đó thực sự là hiếm có.
Đương nhiên, Sở Phong không xem mình là thanh niên, nếu so sánh với ma đầu hắn thì đương nhiên người khác sẽ bị che hết hào quang.
Mãi đến khi thanh niên đó mở mắt, kết thúc tham ngộ, Sở Phong mới có động tác, lần này lật tay chính là một mảng Đại Không Chi Hỏa, thiêu đốt nam tử này.
“Đại Không, có người nói ngươi được xem là con nối dõi của ta, ngươi nghĩ thế nào?” Sở Phong hỏi.
Bên trong ngọn lửa khủng bố, thanh niên vốn có khí thế như Thần Ma đang đối kháng với Đại Đạo Chi Hỏa, sau khi nghe thấy lời này thì suýt chút nữa tinh thần thác loạn, bị hỏa phần làm khô héo thân thể.
“Ai nói, không phải bản thân ngươi đang nói bậy đó chứ!” Đại Không căm phẫn không thôi, Sở Ma Đầu này không chỉ nói như vậy một lần.
“Ngươi nghĩ đi, năm đó ta bước ra từ đáy Luân Hồi, mới vào trần gian, để lộ chút vật chất kỳ trân thiên địa, trùng hợp rơi xuống kỳ thạch Cửu Khiếu, có thể nói là thiên địa giao nhau, khiến cho thần noãn bên trong kỳ thạch sớm xuất thế, lúc này mới có ngươi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá