Thánh Khư

Chương 3589: Hoang Thiên Đế, Diệp Thiên Đế, Nữ Đế, ở đâu (3)

Giọt máu mất đi mọi sinh cơ ấy rơi vào trong cơ thể Yêu Yêu, vào thời khắc cuối cùng của trận chiến cuối cùng Nữ Đế đã truyền tống nàng đi, điểm hóa giọt tàn huyết kia, để lại hi vọng cho nàng sống lại.
Trên thực tế, sau năm tháng dài đằng đẵng, vùng đất nhuốm máu ấy không ngừng xảy ra biến hóa, kết quả là máu Yêu Yêu và giọt tàn huyết kia dây dưa, có sinh cơ, thời gian dài trôi qua, thân thể của nàng đã được trùng tố ra.
Chẳng qua, quá trình của nó cực kỳ chậm rãi.
Mãi đến mấy chục vạn năm trước, thân thể của nàng mới hoàn toàn hiển hiện ở đây, sau đó, huyết nhục phát sáng, bốc hơi ra vô số đường vân nhỏ bé, tản ra trong thiên địa, đó là hồn của nàng, phân giải giữa thiên địa, không chỉ chờ đợi cơ hội sống lại, cũng là một loại tu hành.
Hướng tử mà sinh, đây là một con đường gian nan nhưng lại khả thi.
Diệp Khuynh Tiên đã từng được Hoang và Diệp cùng nhau bảo vệ, lại từng có Nữ Đế điểm hóa, vì thế tàn huyết mất đi sinh cơ mới khôi phục, dây dưa cộng sinh với Yêu Yêu, trở về ở đời này.
“Ta vẫn là ta, cũng có một phần của nàng.” Yêu Yêu mở miệng, nói ra kết cục.
Dù sao, năm tháng dài dằng dặc trôi qua, Diệp Khuynh Tiên năm đó chỉ còn lại một giọt tàn huyết, những gì để lại sau khi sống lại không nhiều, là nàng, cũng là Yêu Yêu.
“Ngươi có thể trở về là tốt rồi!” Sao Sở Phong có thể không mừng rỡ và kích động, nữ tử thiên phú vô địch đã từng, vốn tưởng rằng đã vĩnh viễn mất đi, lần trước ngược dòng thời gian, cũng chỉ mơ hồ liếc thấy bóng dáng của nàng, Sở Phong cho rằng nơi nhuốm máu của nàng từng bị chiến đấu của Tiên Đế, Thủy Tổ ảnh hưởng đến bố trí, bây giờ xem ra, tất cả đều vì nàng từng bị tam đế can thiệp vận mệnh, cho nên khi đó Sở Phong lấy cảnh giới Đạo Tổ rất khó bắt được bóng dáng rõ ràng của nàng.
Sở Phong mang Yêu Yêu đi, cùng nàng tiến vào đại thế xán lạn này, nói cho nàng những biến hóa to lớn qua nhiều năm.
“Người một đời của chúng ta gần như đều đã chết.”
Sau khi Yêu Yêu biết, không còn linh động như trước, tinh thần chán nản, cả thời đại đều đã chôn vùi, quá nặng nề, tiền hiền các đời đều đã chết trận.
Sở Phong bầu bạn với nàng đi rất nhiều nơi, quả nhiên là năm tháng đổi thay, tất cả thay đổi, không còn cảnh xưa núi sông quen thuộc, càng không nói đến người năm đó đều không còn ở đây.
“Ta muốn bế quan, ta muốn tu hành!” Yêu Yêu nói.
Qua nhiều năm như vậy, chỉ riêng sống lại trở về trên trần thế đã tiêu hao quá nhiều thời gian của nàng, song nàng chung quy vẫn bất phàm, hướng chết mà sinh cũng là tu hành, bây giờ đang ở trong lĩnh vực Tiên Vương.
Sở Phong đưa Yêu Yêu vào chỗ sâu Hỗn Độn, không muốn để lúc nàng đang tiến hóa và đột phá bị người phát hiện, lấy thiên phú của nàng hẳn rất nhanh là có thể phá ải.
Nhưng biến hóa của thế gian luôn ngoài dự liệu.
Lúc đại thế sáng chói, thịnh cực mà lại thịnh sắp thiên biến, sinh linh trong Ách Thổ chạy ra, do Đạo Tổ xuất thủ, một Tiên Đế đứng ra phía sau, nhìn xuống vạn giới, tiến hành tiểu tế!
Thế gian giáng xuống các loại kiếp nạn, có ánh sáng chói mắt xẹt qua hư không, chém nát những đạo thống rất cường đại, ngay cả Tiên Vương đều chỉ có thể đổ máu.
Song lần này sinh linh quỷ dị lại không tự mình bày trận, cũng không trắng trợn đi thu hoạch sinh mệnh của tiến hóa giả, chỉ đứng sừng sững trời xanh cao, giáng xuống thiên tai, dao động căn cơ đại thế của kỷ nguyên Phục Tô.
“Quá an nhàn sao có thể mạnh lên, chỉ có máu và loạn mới có thể thúc đẩy trưởng thành, va chạm ra ánh lửa văn minh tiến hóa càng thêm xán lạn!”
Đứng phía sau Đạo Tổ, Tiên Đế bao trùm chư thế lạnh lẽo nói ra, hắn không xuất thủ, có các loại tai hoạ Thập Quan Vương giáng xuống là đủ.
Đây là lần đầu tiên tiến hóa giả “kỷ nguyên Phục Tô” biết, thế ngoại này dường như có sinh linh khó lường đang can thiệp bọn họ, uy hiếp nghiêm trọng đến sinh tồn của các tộc.
Thiên tai qua đi, dân số thế gian ít đi hai phần mười, tiến hóa giả cũng như vậy, tuy là bị xóa đi không ít cường giả và đạo thống, nhưng tổng thể mà nói phần lớn người còn ở lại, còn sống.
Linh khí thế gian từng suy yếu ngắn ngủi, nhưng mấy chục vạn năm sau lại lần nữa cường thịnh, văn minh tiến hóa lại bắt đầu chói lọi, cường giả xuất hiện lớp lớp.
“Kỷ nguyên Quang Huy” đến, tuy chỉ trải qua một trận tiểu tế, tám phần mười sinh linh đều còn sống, nhưng đây quả thực lại là một kỷ nguyên mới.
So ra mà nói, kỷ nguyên Tàn Khư, kỷ nguyên Phục Tô thật sự rất ngắn, ngắn hơn kỷ nguyên khác không ít năm tháng.
Đương nhiên cũng từng có một số kỷ nguyên giống như hai kỷ nguyên này, không phải kỷ nguyên nào cũng dài đằng đẵng, ví dụ như kỷ nguyên Màu Xám Sở Phong trải qua, hoặc là kỷ nguyên Quang Hằng trong miệng Cổ Thanh, càng thêm ngắn ngủi.
Không tính kỷ nguyên Màu Xám đã thành quá khư, đại chiến chung cực qua đi, bắt đầu từ kỷ nguyên Tàn Khư, trải qua kỷ nguyên Phục Tô, hiện tại tiến vào kỷ nguyên Quang Huy, Sở Phong cũng coi như người đại kiếp qua đi, lại sống qua ba kỷ nguyên.
Trong bóng tối, hắn cảm nhận được một loại kiềm chế nào đó, tựa như có ác ý đang thức tỉnh, sắp buông xuống.
Lẽ nào Thủy Tổ sắp tỉnh lại? Hắn cau mày.
Ở kỷ nguyên này, hắn dốc hết khả năng hoàn thiện pháp của mình, muốn sớm ngày bước ra một bước kia, hắn muốn tế đạo thành công!
Chẳng qua, tuy trong lòng bất an, rất bức thiết, nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm lại, không mạo hiểm thử nghiệm, hắn không ngừng ngộ đạo, thôi diễn con đường song đạo quả đến lĩnh vực cực hạn, hết khả năng xoá đi tì vết.
Mãi cho đến một ngày, hắn tỉnh táo lại từ trong trạng thái diễn đạo, bản thân không biết đã trải qua bao nhiêu năm, không cách nào lấy năm tháng Tàn Khư tính toán chính xác.
Kỷ nguyên Quang Huy đã qua rất nhiều vạn năm.
Sở Phong tiến vào chỗ sâu Hỗn Độn, thăm Lâm Nặc Y và Yêu Yêu, bọn họ đều đã thành công tiến quân vào lĩnh vực Tiên Đế, điều này làm hắn bừng tỉnh tựa như mấy đời.
Đã qua bao nhiêu năm? Hắn đều quên lãng năm tháng, không vội vàng trở về hộ pháp cho bọn họ.
Tuy trong lòng biết, lấy nội tình của bọn họ thì hẳn có thể tấn giai, nhưng hắn vẫn nghĩ mà sợ một hồi.
Lần này bế quan, diễn đạo, dường như tiêu hao rất nhiều nhiều năm tháng, hắn hoàn toàn bặt vô âm tín trong thế giới của mình.
Sở Phong vội vàng mà đến, lại vội vàng mà đi, hắn đi vào chỗ sâu hơn trong Hỗn Độn, bắt đầu bố trí trường vực, hắn chuẩn bị tế đạo.
Hắn có loại cảm giác này, cảm thấy có thể đánh ải rồi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá