Thánh Khư

Chương 3480: Lòng có gửi gắm (4)

Cuối cùng, Sở Phong thỏa hiệp, nhượng bộ, không đón bọn họ đi, dù sao nơi này cũng là nhà kiếp này của hai người, còn có người thân bạn bè ở đây.
Nhưng mà Sở Phong lại nói với Cổ Thanh, thậm chí không tiếc tìm tới Cửu Đạo Nhất, xin bọn họ làm ơn nếu có biến cố, thì trông nom giúp, đừng để cha mẹ hắn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Còn về linh thảo đại dược, Sở Phong cảm thấy vẫn phải âm thầm cho cha mẹ uống một chút thì tốt hơn, hắn có lựa chọn tôn trọng lựa chọn của hai người.
Cuối cùng, sáng ngày thứ ba, Sở Phong quyết định rời đi, hắn phải đến dị vực, không thể trì hoãn nữa.
Lại có thể gặp được cha mẹ trên đường, chuyện này đối với hắn là bất ngờ nhất, cho hắn ngạc nhiên vui mừng lớn nhất.
“Các con… khi nào muốn có con?” Trước khi chia tay, Vương Tĩnh ở phía sau hỏi Sở Phong. Quả nhiên vẫn là tính cách quá khứ, cho dù thoải mái đối mặt với kiếp này, nhưng có một số suy nghĩ chưa từng thay đổi, bà vẫn luôn muốn bế cháu trai cháu gái.
“Bọn con vẫn đang cố gắng, gần đây sẽ càng siêng năng hơn!” Sở Phong tùy tiện, rất dũng cảm nói.
Cả mặt Chu Hi lập tức đỏ bừng, nàng vốn hào phóng khéo léo, điềm tĩnh tự nhiên, bây giờ cả người lại không tự nhiên rồi.
“Vậy mẹ đợi tin mừng, lần sau đến hy vọng là cả nhà ba người đi cùng nhau.”
Lúc nghe thấy lời này, không chỉ Chu Hi, ngay cả Sở Phong cũng vội vàng nhảy lên, lao vùn vụt, nhanh chóng chạy mất tăm.
Lúc đuổi kịp chiến thuyền, cho dù đã trì hoãn ba ngày, nhưng mọi người không hề có biểu cảm không hài lòng, chuyến này vào dị vực quan trọng nhất vẫn là cần Sở Phong hỗ trợ, giúp bọn họ ngăn chặn sự ăn mòn của vật chất màu xám.
Trong ánh bình minh xán lạn, Sở Phong đứng ở đầu thuyền, trên người giống như trải qua loại lột xác nào đó, mang theo chút ánh sáng màu vàng nhạt.
Trong lòng hắn không còn loại nặng nề kia, đã buông bỏ chấp niệm, trước khi đi lại bất ngờ gặp được cha mẹ, trùng phùng như vậy khiến tâm linh hắn rực rỡ, một vùng tinh khiết và lóng lánh.
Tâm thần của hắn giống như được thăng hoa, sức mạnh linh hồn càng viên mãn hơn.
Buông bỏ quá khứ, chuẩn bị đón lấy đại kiếp của tương lai, hắn cảm thấy không còn tiếc nuối, từ giờ có thể dốc toàn lực tiến hóa, sau này đi chinh chiến!
Trong ánh bình minh, Sở Phong quay đầu nhìn, lặng lẽ nhìn sơn thôn nhỏ ở phía xa kia.
“Chàng đang nghĩ cái gì? Vẫn không yên tâm về bọn họ sao?” Chu Hi hỏi.
“Không, ta đang nghĩ lần tương phùng này, lần gặp mặt này, quá bất ngờ, có phải đại thần thông giả đặc biệt sắp xếp trước cho ta không?” Sở Phong nhỏ giọng nói.
“Cái gì?!” Chu Hi kinh ngạc, sau đó cảm giác hơi ngạc nhiên, cái nhìn thấy đều là giả?!
“Đừng hoảng hốt, đừng nóng vội!” Sở Phong an ủi nàng. Hắn khẽ thở dài, nói: “Cho dù là hư ảo, không chân thật, người đó cũng là có ý tốt, để ta gặp được cha mẹ lần nữa, thấy bọn họ, cuộc gặp tràn đầy cảm động và vui mừng.”
Nói xong những điều này, Sở Phong lạy một cái về phía Hạ Châu, nói: “Cảm ơn, cho dù là giả, nhưng cảm nhận lúc đó của ta, rung động trong lòng của ta, tưởng niệm của ta, vui sướng của ta, còn cả tình thần của cha mẹ, tất cả những điều này đều quá chân thật, khiến ta lại được chạm tới những thứ đã mất đi kia. Cảm ơn các ngươi để ta có lại trải nghiệm như vậy.”
Chu Hi ngẩn người.
Sở Phong đột nhiên quay người, không còn quay đầu nữa, nhanh chóng lau chút ẩm ướt và lấp lánh ở khóe mắt đi.
Chu Hi sững sờ, thế gian này có nhiều sự trùng hợp như vậy sao?
Nếu như không có, vậy chứng tỏ cha mẹ của Sở Phong có lẽ không còn nữa rồi.

Dị vực, sông dài như xưa, không có thay đổi quá lớn gì, trên rất nhiều danh sơn có sương xám lượn lờ.
Cho dù Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh ra tay, giết chết một quái vật quỷ dị ngủ say ở đây, nhưng dù sao nó đã không trọn vẹn từ lâu, là thể không hoàn chỉnh, cho nên không hề tạo ra sức phá hoại khủng bố.
Sở Phong rời đi nhiều năm, đối thủ dị vực ngày trước đều không còn nữa, mười mấy năm thế giới bên ngoài, trong trời đất này lại đã là mấy vạn năm rồi.
Trên một ngọn núi to lớn, có một Thần Thụ cổ xưa, Sở Phong ngồi xếp bằng bên dưới, tay cầm Kinh quyển, lặng lẽ đọc, đó là Đế Kinh Yêu Yêu cho hắn.
Lá vàng rơi lả tả, gió núi cuốn chiếc lá khô cuối cùng đi, hoa tuyết rơi xuống, Sở Phong không có cảm giác, cứ tĩnh tọa ngày này qua ngày khác, năm này sang năm khác như vậy, lặng lẽ đọc kinh văn.
Cây cỏ khô héo lại u tùm, trong bất giác nghìn năm đã trôi qua.
Dị vực nghìn năm lưu chuyển, rất nhiều thiên tài quật khởi, rất nhiều hồng nhan già đi, thế gian này thay đổi từng thế hệ, người có thể lưu lại dấu vết vốn không nhiều.
Còm về đám khách ngoại lai Sở Phong lại rất khiêm tốn, một mực khổ tu, lặng lẽ bế quan, sớm đã không còn dân bản địa đến đánh, từng lĩnh giáo qua sự lợi hại của bọn họ.
Sở Phong đặt cuốn kinh loang lỗ dấu vết năm tháng xuống, đứng dậy dưới cây cổ thụ, thời gian cũng không để lại dấu vết trên mặt hắn, vẫn như hồi trẻ, nhưng hai mắt hắn lại sâu thẳm hơn rất nhiều.
Mấy năm nay, hắn chủ yếu là tìm hiểu bí thuật, đọc Đế Kinh, phỏng đoán phương pháp hô hấp, nghiên cứu các loại bí tịch cổ đại thâm ảo khó lường.
Quan trọng nhất là hắn đang dưỡng thân, dưỡng thần, để bản thân được nghỉ ngơi sau khi tiến hóa mệt mỏi, để ước số sinh mệnh đang sôi trào lắng lại, đạt đến trạng thái lý tưởng nhất, chuẩn bị cho lần thăng cấp tiếp theo.
Ngọn núi nơi hắn ở tương đối yên tĩnh, ít ai đến quấy rầy, lúc đi xuống núi, có thể phát hiện như đất rung núi chuyển, loạn thạch quay cuồng, thân núi rạn nứt trong sơn cốc xa xa.
Bên trong sơn cốc có một con Mãng Ngưu toàn thân đen thui đang thổ nạp, mỗi một lần hô hấp đều sẽ khiến sơn cốc nổ vang, chỉ cần nó hơi phát lực thì sẽ đánh nát thung lũng.
Đại Hắc Ngưu đã danh xứng với thực, thực sự là cao lớn đến mức không thể cao hơn được nữa, sau khi lộ ra bản thể cứ như thân núi đen kịt đè ép hơn phân nửa sơn cốc.
Sở Phong bước đến, tháo Kim Cương Trác trên cổ tay xuống, quăng ra ngoài, đè lên trên thân của Đại Hắc Ngưu, đạo văn lưu chuyển, lập tức khiến nó kêu to một tiếng, thân thể màu đen có thể sánh với núi cao cũng bắt đầu run rẩy, có chút không chịu nổi.
“Nặng quá rồi, ngươi đã là sinh linh cấp Chuẩn Đại Vũ, ngươi đè binh khí thành Đạo lên trên người ta là biến đổi pháp muốn ăn bánh thịt bò sao?” Đại Hắc Ngưu hét lên.
Lông trâu bản thể của nó đen bóng, nồng đậm như thác nước, giữa mũi miệng phụt lên sương trắng, xương cốt toàn thần đều đang răng rắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá