Thánh Khư

Chương 3542: Kiếm đỉnh cùng vang, đế lạc người thương (1)

Nơi xa truyền đến tiếng thét to bi tráng, đó là kiến Thiên Giác, hắn cũng muốn đi liều mạng, Đạo Tổ trong Ách Thổ đang tới gần, đại chiến cũng đã mở ra!
Không chỉ có đám người Nữ Đế, Lạc, Vô Thủy ở vực ngoại cùng chém giết với thập đế, mấy người kiến Thiên Giác, Thập Quan Vương, xác thối, Bàng Bác cũng muốn huyết chiến với Đạo Tổ cùng cấp độ.
Sau khi trận này qua đi, còn có mấy người còn sống? Không ai biết.
Cuối cùng quay đầu có thể là vĩnh biệt lẫn nhau!
Kiến Thiên Giác chảy lệ nóng, nhìn chăm chú Hoang, nhìn một lần cuối cùng, sau đó dứt khoát phóng tới chỗ một Thập Quan Vương của chủng tộc quỷ dị, liều mạng với đối thủ, hắn không quay đầu nữa, chịu chết quyết chiến, không muốn sống tiếp nữa.
Kiến Thiên Giác dũng mãnh vô cùng, tộc này lấy lực lượng xưng hùng các thế gian, hắn nhanh như lôi đình, trực tiếp xé rách một Đạo Tổ, tắm máu kẻ địch tiến lên, lại phóng tới chỗ đối thủ khác.
Nhưng hắn ước chừng bị bảy Đạo Tổ vây quanh, một lưỡi mâu lạnh bằng từ phía sau đâm vào thân thể của hắn, một thanh trường đao sáng như tuyết cũng chém trúng vai hắn, khảm sâu vào trong xương cốt.
Lúc này mới giao thủ mà thôi mà đã huyết vũ tán loạn, thảm liệt vô cùng.
Hoang trong huyết chiến quay đầu, nhìn thấy kiến Thiên Giác tung hoành trùng kích giữa rất nhiều Đạo Tổ, một đường mang theo huyết quang, tóc tai bù xù, giết tới điên cuồng.
Hoang rất muốn xuất thủ nhưng lại không cách nào tới đó.
Hóa thành tiếng gào thét giận dữ, Hoang Thiên Đế lần nữa kịch chiến cùng Thủy Tổ, làm cho máu và xương của Thủy Tổ rơi xuống ở nơi thế ngoại.
“Gào!”
Một nam tử vạm vỡ cánh tay thô như đùi người thường hét lớn, cả người là máu, lảo đảo, giết vào giết ra trong kẻ địch, ấn đường đều có vết nứt, đó là dấu vết bị một Đạo Tổ tộc quỷ dị cũng là Thập Quan Vương lấy kiếm phong để lại.
Hắn là Bàng Bác, là người làm bạn với Diệp Thiên Đế lâu nhất trong mọi người.
“Diệp Tử, ngươi và ta lúc tuổi còn trẻ là hảo hữu, đến từ cùng một quê hương, lại cùng nhau bước vào tinh không, đi lên con đường tu hành, một đường tuy có khó khăn cực khổ, nhưng cũng có sáng lạn hát vang, nhiều năm như vậy đều đã đi qua, hôm nay, có thể ta không chịu được nữa, kiếp sau chúng ta vẫn là huynh đệ!”
Một cánh tay Bàng Bác đứt lìa, trên người còn cắm đủ loại đao kiếm hàn quang lập loè, ra sức đánh nát hai đối thủ, nhưng bản thân hắn cũng đi lại khó khăn, tuỳ thời đều sẽ ngã xuống, đây đều là vết thương Thập Quan Vương để lại cho hắn.
“Vì sao ta không không thể cực tẫn nhảy vọt, trở thành Tiên Đế!” Xác thối hét lên, hắn hận chính mình không đủ mạnh, không thể chống lại kẻ địch đầy trời, chi chít sinh linh quỷ dị không ngừng đánh rơi cố nhân hắn quen thuộc, bộ hạ Thiên Đình.
“Hoang, Diệp, ta gặp được các ngươi ở thời đại khác biệt, cùng các ngươi xưng huynh gọi đệ, nhưng trước sau vẫn chưa đến được lĩnh vực cấp Lộ Tẫn, làm các ngươi mất mặt, ta không cam lòng, trong lĩnh vực Đạo Tổ này ta muốn một người đánh mười người!”
Cả người xác thối đều là máu, ngửa mặt lên trời thét dài, hoàn toàn liều mạng, nhưng mà sinh linh có thể đến đẳng cấp này làm sao lại có loại dễ ăn?
Dù cho cả người hắn đều là vết thương cũng không thể giết mười Thập Quan Vương, những sinh linh này đều cực kỳ đáng sợ.
Huống chi, cho dù trước mắt Đạo Tổ không có tư cách nhờ vào cao nguyên thần bí phục sinh, nhưng tiến hóa giả cùng cấp bậc muốn giết Đạo Tổ cũng quá khó khăn, cần năm tháng để luyện hóa, mài chết từ từ.
Xác thối đánh nát mấy Đạo Tổ, nhưng lại giết không chết.
“A...”
Một tiếng hét lớn phẫn nộ, một Thánh Viên đỉnh thiên lập địa vọt lên, nhìn thấy người bên cạnh không ngừng chết đi, hắn gào thét, cầm trong tay gậy sắt xuyên qua, quét ngang qua chủng tộc quỷ dị.
Thánh Hoàng Tử ngày xưa, Thánh Hoàng tộc Đấu Chiến Thánh Viên ngày nay, hắn là huynh đệ kết bái của Diệp, thực lực cực kỳ cường đại, huyết chiến bát hoang, liên tục đánh nổ ba Đạo Tổ, gào thét trong chiến trường, dũng không thể đỡ.
Thế nhưng trong kẻ địch cũng có sinh linh vô địch cùng đẳng cấp, nhanh chóng ngăn cản hắn, đại chiến kịch liệt, đồng thời không chỉ một mà mấy Thập Quan Vương cùng giết lên.
Thánh Hoàng gào thét, cả người lông vàng, hắn bay vút vào trong mây, nuốt nhật nguyệt, bắt sao trời, tuy hắn đang đổ máu nhưng vung gậy sắt vẫn dũng mãnh như thường.
Cảm nhận được Diệp Thiên Đế ở trong huyết chiến cũng đưa mắt nhìn sang, ngày xưa Thánh Hoàng Tử Thánh Hoàng ngày nay hét lên: “Huynh đệ, đừng lo cho ta ta, đến, xem chúng ta ai có thể ma diệt đối thủ của mình trước!”
Thánh Hoàng thét dài, nhưng mà hắn bị mấy cường địch bao vây, thân thể trọng thương đều đã sắp vỡ ra, bản nguyên bị thương, nhưng hắn không hề nao núng, vẫn liều chết chém giết.
Ầm!
Gậy sắt trong tay hắn đánh nổ đối thủ thứ tư, mưa máu tung bay, thế nhưng nửa người hắn cũng bị người ta đập nát, sắp diệt vong.
Nhưng hắn vẫn thét dài, trên kích cửu thiên, dưới kích cửu u, tung hoành trong thiên địa này!
Vô thanh vô tức, Sở Phong đã tới, cuối cùng cố ý chạy tới trong chiến trường, chỉ là nữ tử của con đường Phấn Hoa lại lấy sương mù mông lung bao phủ hắn, ít có ai có thể nhìn trộm chân thân của hắn.
Hắn tuân thủ ước định với nữ tử con đường Phấn Hoa, không điên cuồng chém giết mà chỉ nhanh chóng chuyển động trong chiến trường, không ngừng “nhặt xác”, tìm đúng thời cơ thu những Đạo Tổ cũng là Thập Quan Vương nổ nát vào trong Thời Quang Lô, lặng yên tiến hành... đại nghiệp hoả táng!
“Sao lại thế này, bên ta có người chết trận à, sao lại thiếu đi ba người rồi?!”
Cường giả đang chém giết với đám kiến Thiên Giác, Bàng Bác, xác thối, Thánh Hoàng, không lâu sau bèn có người phát hiện dị thường, kinh nghi một hồi, nói: “Sẽ không phải là... Hoả Hoá Đạo Tổ tới chứ?!”
Một nơi khác, Mạnh tổ sư rất mạnh, đánh đâu thắng đó trong Đạo Tổ cùng cấp độ, giết vào giết ra, lão nhân buông bỏ tất cả, không để ý thân thể của mình, giết vào giết ra.
“Bắt sống ông ta, trấn áp, đây là người dẫn đường của Hoang, cũng coi như sư trưởng của hắn, chúng ta săn giết ông ta trước!” Có Thập Quan Vương hiệu lệnh người xung quanh cùng giết Mạnh tổ sư.
Trong nháy mắt, hơn mười tổ đánh tới, vây săn Mạnh tổ sư, làm thân thể của ông đều rạn nứt, một cánh tay còn bị người khác lấy trường đao hàn quang lấp lóe chém đứt, bị một đám cường địch cực kỳ đáng sợ vây công, thân thể của hắn lung la lung lay, tuy đã đánh chết mấy người, anh dũng kinh người, vẫn bị người khác trấn áp.
Lão nhân trừng lớn hai mắt, làm sao có thể để chính mình rơi vào tay địch, trực tiếp muốn tự nổ thân xác!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá