Thánh Khư

Chương 3220: Thiếu niên ngông cuồng (2)

Các tộc lập tức biến sắc, hơi ngẩn người ra. Thiếu niên ngông cuồng tên Sở Phong kia đang có đối thủ ở cấp độ nào? Cấp Hỗn Nguyên!
Hắn dám đánh Đại Năng ư? Điều này… Quá hoang đường!
Không một ai tin tưởng một thiếu niên trẻ tuổi lại có thực lực cao đến thế, việc này vốn rất phi thực tế.
Ba Đọa Lạc Chân Tiên cùng sinh vật Cứu Cực quyết đấu, trận đấu vẫn chưa đến hồi kết, thắng bại sống chết đều không rõ.
Mà bên này, sinh vật Đọa Lạc tộc dưới Chân Tiên không có kẻ nào là nhân vật đơn giản, cả đám đều rất mạnh, từ Đại Thiên Tôn đến Đại Hỗn Nguyên thậm chí trên cấp độ đó đều có.
Trên mặt đất có vết máu, trước đây không lâu Dương Gian đã quyết đấu với chúng, dù không ai chết nhưng một vài người bị thương nặng, máu nhuộm chiến trường.
Lúc này, không ai tình nguyện xông lên gánh hậu quả.
Đương nhiên nhóm người Chu tộc lập tức bị người ta chú ý, bởi vì thân là cường tộc Dương Gian, họ nhất định phải bỏ công bỏ sức, có những cống hiến nhất định, mà họ vẫn còn chưa ra tay.
Sở Phong bước ra khỏi đội ngũ Chu tộc, hành động này đại biểu cho điều gì, hiển nhiên hắn đang thay mặt Chu tộc đi gánh vác, trong phút chốc khiến rất nhiều người lộ ra sắc mặt khác thường.
Mọi người muốn xem thử Chu tộc dám mạo hiểm đắc tội Võ Hoàng, mạo hiểm gây bất hòa với thế giới dưới đất để lôi kéo thiếu niên ngông cuồng này, rốt cuộc họ làm vậy có đáng giá hay không.
Lão Cổ cũng bước ra cùng Sở Phong, tiến lùi cùng với hắn.
"Trong các ngươi, ai mạnh nhất?" Sở Phong rất trực tiếp. Hắn nhìn đám cường giả Đọa Lạc ở đối diện, những người này không có kẻ nào yếu. Không thể không nói hệ thống này quá kinh khủng, ai cũng ẩn chứa năng lượng kinh người, cả đám đều như là tiên hắc ám thiện chiến.
"Ngươi muốn khiêu chiến người mạnh nhất? Hừ, bọn ta tùy ngươi chọn!”
Một nam tử mặc bộ giáp kim loại màu đen bọc kín người mở miệng, nhìn bề ngoài là thanh niên nhưng chắc chắn gã đã sống rất lâu rồi, huyết khí cường thịnh, đôi mắt tựa như hai vực sâu thâm trầm.
Đừng nói đến những người khác, ngay cả cường giả tuyệt đỉnh cấp độ Đại Hỗn Nguyên như lão Cổ cũng cảm thấy tim mình đập thình thịch, vừa nhìn lướt qua đôi mắt ấy là linh hồn cũng muốn chìm sâu vào.
Đây là một cường giả Đọa Lạc cấp độ tiếp cận Chân Tiên.
Có thể nói, gã là Chuẩn Chân Tiên!
Loại sinh vật này quá mạnh, trừ khi nhân vật thối rữa cấp Đại Vũ ra tay, nếu không không ai là đối thủ.
Ngoài gã ra còn có mấy kẻ nữa đứng cùng, cũng đều tiếp cận cấp độ Đọa Lạc Chân Tiên, tất cả đều là cao thủ tuyệt thế tiếp cận Chân Tiên.
Sở Phong nhếch miệng, dù hắn có ngạo mạn đến mấy cũng sẽ không đi tìm đường chết, đánh Chuẩn Đọa Lạc Chân Tiên, làm vậy có khác gì tự sát.
"Lão Cổ, mấy kẻ này giao hết cho ngươi!” Sở Phong nói.
Lão Cổ lắc đầu như trống bỏi. Đang nói đùa gì vậy, dù ông ta rất mạnh, gần như xem là nhà vô địch trong số Đại Năng, nhưng dính đến Chuẩn Chân Tiên thì vẫn nên bỏ qua thôi.
Trừ khi ông ta có được đạo quả cấp Hằng! Hoặc là ông ta bước đầu trở thành sinh vật thối rữa cấp Đại Vũ!
Cấp độ Đại Vũ rất rộng, lúc mới vừa tiến vào, Đại Vũ sơ cấp khắp người thối nát, muốn giết Đọa Lạc Chân Tiên chân chính sẽ rất khó khăn, cũng phải trả giá cực lớn, rất khó hoàn thành. Còn tới hậu kỳ thì rất kinh khủng.
Sở Phong nhìn từng kẻ một, nghiêm túc lựa chọn.
Hành động của hắn khiến người ta giật mình không thôi, hắn thật sự muốn khai chiến với Chuẩn Chân Tiên ư?
"Các ngươi thì sao?” Sở Phong lại nhìn sang mấy kẻ khác.
“Nếu dùng tiêu chuẩn chiến lực của Dương Gian để phân chia thì ta ở cấp Đại Hỗn Nguyên.” Nam tử mặc bộ giáp màu bạc này nhìn rất trẻ, phong thái hiên ngang, oai hùng đầy sức sống.
Chỉ có điều, đôi con ngươi của gã đen nhánh hệt như hai lỗ đen, khiến người ta nhìn mà run rẩy.
"Ta hỏi một câu nữa, trong các ngươi ai yếu nhất?" Sở Phong mở miệng.
Có ai chịu thừa nhận mình yếu? Nhưng cuối cùng vẫn có người mở miệng, đó là mấy người đứng ở gần cuối, họ chỉ nói cảnh giới của mình còn thấp.
Ngụ ý là, tương lai họ có thể sẽ mạnh phi thường.
Mà những kẻ cảnh giới thấp này đều đang sắp thành Đại Thiên Tôn. Đây chính là Tiến Hóa Giả do Đọa Lạc Tiên Vương tộc phái ra, đều là tinh anh trong tinh anh.
"Lão Cổ, ngươi chọn một tên mạnh mạnh chút đi, đừng hạ thấp thân phận của mình!” Sở Phong trịnh trọng mở miệng.
Sau đó, chính hắn cũng bắt đầu chọn lựa đối thủ, nói: “Kẻ nào yếu nhất, đánh với ta một trận!"
Cả đám người im lặng. Ngươi nói năng hùng hồn như thế, cuối cùng lại chọn kẻ yếu nhất?
Rất nhiều lão quái vật của các tộc Dương Gian đều run run khóe miệng. Thiếu niên này liệu có đáng tin không? Đừng có vừa xông ra đã bị người ta vung một đấm đấm chết.
"Ta muốn chiến đấu với cao thủ cấp Hỗn Nguyên chứ không phải Đại Hỗn Nguyên!" Lão Cổ cũng ngang ngược lên tiếng.
“Ngươi muốn tìm kẻ trong lĩnh vực Hỗn Nguyên có đạo quả cấp Hằng à?”
Một nữ tử Đọa Lạc Tiên Vương tộc mở miệng. Nàng ta có thân hình lả lướt, mái tóc dài màu xanh lam, gương mặt tinh xảo hoàn mỹ, trắng noãn như ngọc, hai mắt cũng đen như vực sâu.
Nàng ta mặc bộ giáp màu vàng xanh, tư thế hiên ngang nhìn chằm chằm lão Cổ, đồng thời nói với ông ta rằng mình chính là sinh linh cấp Hằng Nguyên!
Tất cả mọi người hít một hơi khí lạnh, một nữ tử còn trẻ như vậy mà đã có chữ Hằng, trong lĩnh vực Hỗn Nguyên ai có thể địch?
Lão Cổ nói năng hùng hồn, lời lẽ chính nghĩa, sau đó... Cự tuyệt!
"Thứ cho ta không thể theo, ta chỉ tìm cường giả cấp Hỗn Nguyên, không khai chiến với chữ Hằng!”
Cả đám lại im lặng. Ngươi bày ra vẻ chính trực hiên ngang như thế làm gì? Rõ ràng là đang trốn tránh, tìm cớ lui binh, sao vào miệng ngươi lại giống như việc ngươi làm rất quang minh chính trực vậy?
Đừng nói những người khác, ngay cả người Chu tộc và Quái Long cũng nóng mặt thay cho Sở Phong cùng lão Cổ. Quái Long nhỏ giọng lầu bầu: “Bản long thật xấu hổ khi có bạn như các ngươi!”
Nữ tử mặc giáp xanh vàng có gương mặt đẹp tuyệt trần, nhưng sắc mặt thì lạnh tanh. Nàng ta nói: “Thật xin lỗi, ở chỗ bọn ta không có sinh linh cấp độ Hỗn Nguyên bình thường, nếu không phải Đại Hỗn Nguyên thì là chính quả cấp Hằng!”
"Cái này..." Lão Cổ cũng bất đắc dĩ.
"Người này nhìn quen thế nhỉ, chắc hắn không phải là… Cổ Trần Hải đấy chứ?” Rốt cuộc đã có người nhận ra thân phận lão Cổ.
Dù sao năm xưa ông ta cũng là huynh đệ của Lê Đà, khi ở cạnh một người tỏa ánh hào quang vạn trượng như thế thì dù lão Cổ có yếu kém cỡ nào, vẫn sẽ bị người ta để mắt tới và nhận ra gương mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá