Thánh Khư

Chương 3143: Nhân quả màu xám (1)

"Lão phu thật sự muốn quy ẩn, bước ra khỏi tam giới, không ở trong ngũ hành, Thiên Lôi chết tiệt nhà ngươi còn đánh ta làm gì? Ta đã không ở trong hồng trần, không tham dự vào bất kỳ trận tranh đấu nào nữa, vậy mà còn đánh ta! Còn đánh nữa hả? Cút con mẹ nhà ngươi đi!”
Sở Phong tức đến xì khói, dù biết có chửi rủa thế nào cũng vô dụng, nhưng hắn vẫn muốn thử, bởi vì thật sự rất đau. Hắn sắp bị đánh chết đến nơi rồi, khắp người toàn là mùi thịt bị nướng chín.
“Ngươi cmn khốn nạn, không biết kính già yêu trẻ là gì à? Cút mau, sấm sét chết tiệt, lôi kiếp khốn kiếp!”
Sở Phong gào thét liên tục, đồng thời cũng đang không ngừng chống chọi lại.
Đáng tiếc, toàn bộ lời nói của hắn đều bị Thiên kiếp chôn vùi, bị ánh sét bao trùm hết. Hắn đang được “gột rửa” toàn thân không chừa một bộ phận nào, ánh sét đủ màu giao thoa trong cơ thể.
Giờ phút này, miệng Sở Phong ho ra toàn máu, bị đánh đến mức sống trên đời này không còn gì luyến tiếc. Đau kinh khủng, đau đến mức không tài nào chịu nổi, hắn chưa bao giờ chịu đựng hình phạt nào như vậy.
Rất nhiều trận Thiên kiếp tập trung lại cùng nhau, tạo thành Thiên kiếp phiên bản Vip mạnh nhất trong lịch sử. Biết bao kỷ nguyên qua, trong lĩnh vực Thần Vương chưa bao giờ xuất hiện kiếp số kinh khủng đến thế.
“Ngươi không đánh chết ta, ta sẽ giết chết ngươi!” Cuối cùng, Sở Phong nổi khùng nói.
Đây quả thực là khổ hình lăng trì, Sở Phong chưa bao giờ nghĩ được sẽ có một ngày hắn bị đánh xuyên người như vậy, trên cơ thể có đến trăm nghìn lỗ thủng, thương tích đầy người.
Đừng nói đến bộ phận nào khác, mà lúc này ngay cả lục phủ ngũ tạng của hắn cũng bị nát thành từng miếng nhỏ, muốn rã ra thành bã.
Ngoài ra, đầu hắn bị chia năm xẻ bảy, các mảnh sọ như muốn rụng ra. Đây là cực hình cực đạo ở nhân gian, hơn nữa còn kéo dài liên tục, không ngừng nghỉ chút nào, quả là một trải nghiệm hiếm có.
“Sớm muộn gì cũng có ngày ta sẽ đi tìm đến đầu nguồn, giết sạch các ngươi!” Sở Phong hạ quyết tâm.
Mặc dù kiếm quang ngút ngàn này được hình thành một cách tự nhiên, nhưng hắn vẫn cảm thấy nó có quy luật và thuộc tính, thậm chí không thể hoàn toàn loại trừ khả năng có sinh vật nào đó đang sắp đặt, thiết lập loại hình phạt này.
Bây giờ nói gì cũng vô dụng, vậy cứ liều mạng luôn đi.
Lúc này đây, chỉ cần không phải kẻ thủ ác – người khiến cho văn minh Địa Cầu luân hồi - theo dõi hắn, vậy là tốt rồi. Hiện giờ, loại sinh vật không thể miêu tả kia tuyệt đối không phải cấp bậc mà hắn có khả năng đối đầu.
Chỉ cần sấm sét này không phải do kẻ nào đó khống chế, vậy mọi chuyện đều dễ dàng hơn.
Đương nhiên cũng không thể loại trừ khả năng đầu nguồn của Thiên kiếp là do kẻ nào đó bố trí, ở thời kỳ Khởi Nguyên chưa chắc đã không có bất kỳ sinh vật nào và không ý thức nào. Chẳng qua, sau khi hình thành quy luật thì nó đã trở thành lẽ tự nhiên phải thế.
Ực ực!
Sở Phong nuốt chửng sấm sét, sử dụng phương pháp hô hấp đặc biệt là Đại Lôi âm Hô Hấp Pháp của Phật tộc. Ban đầu còn có chút hiệu quả, nhưng chẳng mấy chốc đã không còn tác dụng gì nữa.
Ngũ tạng của hắn đang kêu tách tách, ánh sét ẩn hiện, bị điện giật đến mức trái tim cũng bị thủng rất nhiều lỗ.
Thiên kiếp mạnh nhất là thế nào? Chính là tập hợp các cảnh giới lại. Xưa nay không ai giống hắn, Thiên kiếp thế này cũng không xuất hiện được mấy lần. Đây là “đãi ngộ” đặc biệt dành riêng cho yêu nghiệt vô địch đồng cảnh giới.
Từ trước tới nay, trong mỗi một kỷ nguyên, một khi gặp phải kiếp nạn như này thì không mấy ai sống sót, thật sự rất hiếm thấy, thông thường đều bị đánh đến chết, hóa thành tro tàn.
“Hằng Vương của ta chính là đồng cảnh giới mạnh nhất, mà ta còn có được hai đạo quả âm – dương, hai Hằng Vương trên người. Ngươi có thể đánh chết ta sao?!”
Sở Phong như đang buông lời khiêu khích, nhưng thật ra là đang tự cổ vũ cho mình, tự động viên chính mình. Hắn thật sự đang đến ngưỡng rồi, cảm giác không chịu nổi nữa, sắp tan vỡ đến nơi.
Trên thực tế, đại kiếp kiểu này quả thật đáng sợ đến cực hạn, khó chịu đựng nổi. Mạnh cỡ Sở Phong, tiến hóa đến cực hạn trong đồng lĩnh vực và đạt đến trạng thái đại viên mãn hoàn mỹ rồi, mạnh đến mức không thể mạnh hơn nữa, vậy mà lúc này thân thể cũng bị nát bươm, từng khúc xương trong người hắn đều bị đánh gãy, lộ ra bên ngoài, hiện lên màu đen.
Thân thể hắn bị sấm sét đánh xuyên, thông từ trước ra sau, cả mái tóc đều cháy rụi, da đầu bong tróc. Lúc này trông hắn thê thảm vô cùng, sắp biến thành bộ xương khô rồi.
Đổi lại là người khác, dù có là Thiên Tôn đi chăng nữa thì chắc chắn cũng phải chết, không có đường sống nào.
“Tinh Thần Niết Bàn Pháp, Bất Tử Diễm, thăng hoa cực đạo cho ta!”
Sở Phong gầm nhẹ, những bí pháp này do hắn sao chép được từ đạo trường của Võ Phong Tử. Hắn định để mình thuế biến, khôi phục từ tử cảnh, muốn nhanh chóng khôi phục đến trạng thái mạnh nhất.
Hắn biết rất rõ, chỉ một chút sơ sẩy thôi là hắn sẽ phải chết ở đây, bị đánh đến hồn bay phách tán.
Đây là tử kiếp, đồng thời cũng là cơ hội. Chỉ cần vượt qua thì trước mắt sẽ là trời cao biển rộng, tương lai rộng mở. Sau màn “gột rửa” này, hắn sẽ càng mạnh hơn.
Còn “thời kỳ chán chường khi tiến hóa” mà hắn gặp phải ban nãy, có lẽ cũng vì chuyện này mà trôi qua rồi. bản thân đã phải chịu kích thích sinh tử như thế, bị đánh đến mức sắp thành thịt khô, luyện thành tro bụi như thế thì còn chán chường mỏi mệt thế nào được nữa?
Nếu còn sống, mọi vấn đề trên thân thể đều sẽ được giải quyết, tựa như vượt ngàn thử thách, để bản thân mình thăng hoa.
Còn nếu không chịu nổi, vậy đương nhiên là mọi thứ hóa không, tất cả những gì liên quan tới hắn đều sẽ không còn tồn tại.
Cho nên, trước cảnh sống chết, Sở Phong lúc thì quyết tâm, lúc lại do dự, cảm thấy hơi xoắn xuýt.
Rốt cuộc có nên đi tìm lại lọ đá hay không?
Tìm lại nó thì chắc chắn sẽ che mắt được Thiên kiếp, hắn sẽ không sao nữa, nhưng nếu làm vậy thì hắn lại bị mất đi lần gột rửa mạnh nhất, hơn nữa nếu lần này hắn né tránh và trốn đi thì ngay cả sự tin tin của hắn cũng sẽ bị đả kích nặng nề.
“Liều mạng thôi, cái bình mẻ kia thì có gì hay, bên trong nó có đủ loại vấn đề và đủ chuyện kỳ quái. Sở dĩ ta quẳng nó đi là vì muốn thoát khỏi nó, không suốt ngày ỷ lại nó nữa. Bây giờ mới bị sét đánh chút thôi mà ta đã đi tìm nó rồi, vậy có khác nào tô điểm thêm cho cái uy danh bình Thiên Đế của nó? Ngươi cút đi, Sở Chung Cực ta muốn thành công thì đây là bước đầu tiên, tất nhiên phải bước ra dứt khoát, không thể mới giơ chân lên đã rụt lại được. Cuối cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân ta!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá