Thánh Khư

Chương 3361: Kẻ địch đến từ trên trời (1)

Răng rắc!
Giữa không trung truyền đến hai tiếng giòn vang, Sở Phong tay không bắt lấy hai trong chín thanh phi kiếm, trực tiếp bẻ gãy, binh khí Mẫu Kim bị phá hủy bởi phù văn cối xay đá màu vàng trong lòng bàn tay hắn khiến mọi người chấn động.
Vẻ mặt của nam tử trẻ tuổi như trích tiên kia trắng bệch, gật đầu với Sở Phong, hắn cảm thấy vô cùng bất lực, cuối cùng lùi về sau, cũng đại bại.
Trận chiến kết thúc, ai cũng không ngờ Sở Phong mạnh đến như vậy, sức chiến đấu không thể tưởng tượng nổi, quả thực quá gây sốc, một mình đánh bại tứ đại sinh linh thiên kiêu.
“Còn ai không?” Sở Phong đầu tóc rũ rượi, dẫm lên vết máu của kẻ địch, đi ra nơi chiến trường tan hoang kia, trong sương mù day đặc, hắn như là Tiên Ma cái thế, chấn động lòng người.
Người cùng thời đại, không ai dám lên tiếng khiêu khích.
Thực tế thì hắn đã đánh bại tứ đại cường giả, dựa theo tuổi tác cũng được xem như sinh vật tiến hóa hơn mấy đời.
Thế nhưng dù cho là từ thời Cận Cổ đến nay, có bao nhiêu người có thể phân tranh cao thấp với hắn, có bao nhiêu người có thể cùng hắn tranh hùng?!
“Không có ai sao, vậy thì ta sẽ lấy quả vị Thiên Đế này!” Sở Phong nói.
Trong nháy mắt, không khí yên tĩnh.
Rất nhiều người âm thầm bất mãn, ngươi thật sự thắng, lại còn là đại thắng, thắng một cách gọn gàng dứt khoát, đánh bại được tứ đại cao thủ trẻ tuổi tuyệt thế là đủ để rung động các giới khiến thế hệ trẻ tuổi cảm giác vô cùng bất lực.
Nhưng ngươi cứ nhẹ nhàng như vậy?
Mặc dù ngươi đánh được cấp chữ Hằng, gần như vô địch trong lớp thanh và trung niên, thậm chí lớp già cả xuống đấu cũng khó tránh thoát vận mệnh bị trấn áp, nhưng chỉ vậy mà ngươi cũng muốn có Đế vị?
“Ngươi coi những người già như chúng ta này là không tồn tại à?” Có một Cứu Cực già mở miệng, thực sự nhịn không được.
“Lão phu vô địch Chân Tiên cảnh, hay là ngươi và ta cùng nhau thương lượng một chút, luận bàn thắng thua với ta đi?” Một người khác mở miệng.
“A!” Lê Hắc Thủ xuất hiện, đứng bên cạnh Sở Phong, rất lạnh lùng với Chân Tiên kia, còn kèm theo một ít khinh thường!
Hắn nhìn quần hùng với ánh mắt kiêu ngạo, nói: “Vô địch Chân Tiên, cũng dám mở miệng nói cơ đấy, năm đó lúc ta đánh khắp thiên hạ không có đối thủ sao không thấy ngươi nhảy ra?”
Tiếp theo, hắn lại nói: “Đương thời sao, ta đúng là không có khả năng nói mình vô địch Chân Tiên, bởi vì, nếu tụ tập xác bị thối rữa của ta và các loại chấp niệm thì không chừng có thể lại vô địch cấp cao hơn nhiều!”
“Cái… đậu xanh!” Một đám quái vật già đều trợn tròn mắt.
Những người thuộc núi thứ nhất sao đều ngứa đòn và đáng ghét thế chứ! Rất nhiều người âm thầm bực bội, đầu tiên có Cửu Đạo Nhất, xong thêm Lê Đà, rồi có Sở Phong, quả thực… chẳng ưa nổi ai cả, đáng nhẽ đều nên bị đánh chết tươi mới đúng!
“Lão phu cho rằng người của chúng ta có thể kế thừa Đế vị!” Cửu Đạo Nhất nói một cách đương nhiên.
Nhưng Tiên Vương vực ngoại thì không nghĩ như vậy, nhất là thế lực đối nghịch, sao có thể chỉ vì dăm ba câu như kia là có thể im miệng được.
“Người các ngươi rất quá đáng, không coi ai ra gì, kiêu ngạo tự mãn, vô pháp vô thiên, còn thể thống gì, vậy mà cũng đòi kế thừa Đế vị?”

Một đám quái vật ở chiến trường hai giới âm thầm ganh nhau, mùi thuốc súng nồng nặc.
Nhưng ở thế giới bên ngoài lại không như vậy, khi biết được Sở Phong đối đầu tứ đại cao thủ trẻ tuổi, một mình đơn độc phá hủy Tru Tiên Tràng, nổ tung và trấn áp tứ đại sinh linh cấp chữ Hằng, bên ngoài vô cùng náo nhiệt.
Sở Phong đại thắng ảnh hưởng quá lớn, ngay cả các tộc vực ngoại cũng bị sốc sau khi biết Đạo Tử của thế giới họ - cường giả trẻ tuổi đứng thứ nhất đương thời đã bị đánh bại.
Đối bọn họ thì đây là chuyện lớn không thể nào ngờ được!
Thiên kiêu tiềm năng của một thế giới - sinh vật tiến hóa cường đại nhất thế mà lại bị thua, thậm chí còn là cùng hợp tác vây giết đối phương, thế nhưng vẫn đại bại, thực sự không thể tưởng tượng nổi.
“Sở Ma kia rốt cuộc có lai lịch gì, có đạo hạnh đáng sợ đến như vậy, không phải là quá bất thường à?”
“Biến thái à, tại sao có thể có loại sinh vật tiến hóa này, kẻ địch của hắn chính là quái vật cấp chữ Hằng đấy, bất kì một tên nào xuất hiện cũng có thể hoành hành ngang dọc, vô địch cùng cảnh giới, chắc chắn sẽ được ghi danh sử sách, kết quả cùng lúc xuất hiện bốn tên lại đều bị Sở Ma hết giết lại đánh lui, cái định mệnh nhà nó… Không có thiên lí!”
Các giới, tất cả đạo thống cường đại, thế gia bất hủ đều bàn tán sôi nổi, ngay cả sinh linh có thân phận rất cao, tu dưỡng cực tốt cũng nhịn không được nói tục chửi bậy.
Và cũng chẳng cần phải đề cập đến dương gian giờ nóng như nước sôi.
“Sở Ma thành tinh, thành phật, thành tổ rồi, quái vật này càng ngày càng đáng sợ, càng ngày càng khiến cho người ta không thể nhìn thấu, một mình đánh bại tứ đại cường giả trẻ tuổi cấp chữ Hằng, hắn đây là muốn lên trời à, không, đây là muốn xuyên thủng cả trời rồi? Quái vật!”
“Đã lâu không gặp, không ngờ đạo hữu năm đó còn ngồi cùng ta đàm đạo lại phát triển đến tầng này, vượt qua ta.”
“Ha, ngươi đừng tự tô đẹp bản thân, hắn là người đến từ Tiểu âm Gian, ở dương gian có bao nhiêu năm đâu, sao mà có quan hệ với ngươi được!”
Nơi dương gian ồn ào náo nhiệt, đủ các thứ tiếng, thậm chí còn có người tự nhận làm họ hàng.
“Thấy không, đó là thúc thúc của ta, có quan hệ họ hàng gần với ta, thân thiết hơn so với tưởng tượng của mọi người!”
Kiểu nhận họ hàng này lúc đầu khiến người khác phản cảm, thế nhưng sau khi có người cẩn thận tìm hiểu thì mọi người lại có phát hiện ngoài ý muốn, thế mà cũng khá… đáng tin!
Điều này khiến mắt mọi người trợn tròn!
Đây là một nhóm thiên tài ra đời từ mười mấy năm trước, linh hồn từ khi sinh ra đã bị người khắc chữ, rất nhiều đều được viết: thúc của ta là Sở Phong!
Mọi người đều không nói gì.
Trước đó từng có tin đồn này, lúc ấy mọi người đều không nghĩ bối cảnh của câu nói này lại mạnh như vậy.
Nhưng hiện tại, một số người căm thù Sở Phong đột nhiên cảm giác được một nhóm lớn đều là thiên tài mà chủ động tự nhận là vãn bối của Sở Phong nếu như liên hợp lại thì thực lực không khỏi hơi đáng sợ.
Vẻ mặt của sinh vật tiến hóa ở phe đối địch rất khó coi, đều có cảm giác khó chịu.
“Không hổ danh vô địch… Sở!” Ánh Hiểu Hiểu với mái tóc bạc mềm mượt của Á Tiên tộc vui vẻ kêu to, còn phấn khích hơn cả người chiến thắng là Sở Phong.
Bên cạnh, Ánh Vô Địch - ca ca của nàng thật sự rất tổn thương, con nhóc này là trắng trợn khiêu khích, quả thật muốn lôi cổ lại để hành hung!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá