Vô Thượng Thần Đế

Chương 827: Chém giết Thạch Châm (1)

Giờ phút này, mặt ngoài toàn bộ thân thể Thạch Châm xuất hiện làn da mà đất, nhìn Mục Vân, đầy vẻ trêu tức.
- Mục Vân, chết trong tay ta, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh!
Thạch Châm cười lạnh:
- Thạch Phá chết trong tay ngươi, lần này ta trở lại gia tộc cũng nên có giải thích hợp lý.
- Chỉ sợ giải thích này, ngươi không mang về được.
Mục Vân thở ra một hơi, nhìn Thạch Châm, nói:
- Ta bị thương, ngươi cũng bị thương không nhẹ, Huyễn Sát Trận này căn cứ thực lực võ giả, quyết định đối thủ ngươi đối mặt, ngươi bây giờ còn che giấu?
- Lão phu cho dù bị thương cũng lợi hại hơn ngươi.
Thạch Châm không kịp chờ đợi muốn giết Mục Vân, đến lúc nàu lười nhác cãi lại.
mà Mục Vân cũng không muốn cho hắn cơ hội.
Lão già này đến bây giờ cũng không phát hiện, sau lưng vài trăm mét chính là long nhãn.
Gia hỏa này muốn giết mình đến cỡ nào.
Hận không thể róc thịt mình, ngay cả long nhãn đều bị hắn coi nhẹ.
Mục Vân giờ phút này lười nhác nói cho hắn biết.
Hắn càng không có phát hiện, trong lòng Mục Vân càng đắc ý.
- Ngươi cười cái gì?
- Không có gì, một hồi ngươi sẽ biết!
Nhìn thấy mặt Mục Vân đầy tiếu dung, Thạch Châm càng không dám khinh thường, trong mắt hắn, Mục Vân chính là một ác ma gian trá giảo hoạt, quỷ kế đa đoan, giỏi về công tâm.
Kẻ này, quả quyết không thể coi nhẹ.
Phịch một tiếng, Thạch Châm giẫm một cước lên mặt đất, toàn bộ mặt đất rạn nứt ra, từng vết rách xuất hiện, cả người Thạch Châm nhào về phía Mục Vân.
Nhìn thấy Thạch Châm vọt tới, Mục Vân xách trường kiếm, xông lên phía trước.
Chỉ trong chốc lát, thân ảnh Thạch Châm biến mất.
Phía sau, một lực quyền khủng bố đánh tới.
Giờ khắc này, Mục Vân có thể cảm giác được lực quyền kia đánh tới.
Thế nhưng phản ứng thân thể của hắn chung quy không còn ở trạng thái đỉnh phong.
Một quyền này, hắn chỉ vẹn tránh thoát đi một nửa.
Một tiếng ‘bang’ vang lên, sau một khắc, Mục Vân cả người bay ngược mà đi.
Lần này, hắn không cách nào tránh thoát một quyền của đối phương.
Cho dù vẻn vẹn một nửa lực quyền, nhưng Thạch Châm là Vũ Tiên cảnh bát trọng, mà lại tu luyện Đấu Chiến Thạch Khải, càng có phòng ngự khủng bố.
Công kích, đương nhiên càng thêm cứng rắn.
Một quyền này, cơ hồ khiến ngũ tạng lục phủ Mục Vân triệt để quay cuồng.
- Đáng ghét!
Mục Vân đương nhiên biết, ăn một quyền này, hắn không cách nào tránh né.
Chung quy bởi vì Thạch Châm là Vũ Tiên cảnh bát trọng, không gian lực lượng vận chuyển đương nhiên, bất cứ lúc nào đều xuất hiện ở bất cứ phương hướng nào đều có thể.
Long nhãn.
Trong nháy mắt này, Mục Vân đột nhiên nghĩ đến…
Long nhãn.
Kia Thạch Châm căn bản không có phát hiện long nhãn.
Chỉ cần hắn lấy được long nhãn, khám phá hết thảy, Thạch Châm căn bản không có bất kỳ ưu thế nào.
Không nói hai lời, bước chân Mục Vân mở ra, lao thẳng tới chỗ long nhãn chỗ.
- Muốn chạy? Không dễ dàng đâu!
Thạch Châm giờ phút này vô ý thức cho rằng Mục Vân muốn chạy trốn, vừa sải bước ra, tới gần Mục Vân.
Đang lúc trở tay, Cửu nguyên cầu ầm vang nổ ra, lần này, tốc độ Mục Vân tăng vọt đến cực hạn, càng không ngừng công kích Thạch Châm, căn bản không cho hắn cơ hội xuyên toa không gian.
- Tới tay!
Trong khoảnh khắc, Mục Vân nắm long nhãn trong tay, quay người lại, nhìn về phía Thạch Châm lao vùn vụt tới.
- Xú tiểu tử, thế nào không chạy nữa?
- Bởi vì không cần chạy!
Nhìn Thạch Châm, Mục Vân cười lạnh:
- Lão già, vừa rồi đánh một quyền kia rất dễ chịu đúng không? Muốn thử lại một quyền hay không?
- Xú tiểu tử, ngươi còn dám cười!
Nhìn thấy Mục Vân cười rạng rỡ, Thạch Châm tức giận.
Thạch Phá chết, hắn trở lại Thạch gia cũng không tiện bàn giao, quan trọng nhất là, địa vị Thạch Phá bên trong Thạch gia rất cao, mà hắn tham gia vào một mạch Thạch Pháchính là vì tương lai quật khởi trong Thạch gia.
Thế nhưng hết thảy đều bị Mục Vân phá hư.
- Ta cho ngươi biết uy lực thật sự của Đấu Chiến Thạch Khải của Thạch gia.
Thạch Châm hét to, đường vân màu lam mặt ngoài thân thể lúc này phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, đường vân từng đạo màu lam triệt để biến thành màu nâu xám.
Mặt ngoài làn da thậm chí bắt đầu xuất hiện từng đạo ấn ký kì lạ giống như hỏa văn.
- Đấu Chiến Thánh Khải!
Thấy cảnh này, hai mắt Mục Vân dần dần nheo lại, trong lòng bàn tay, long nhãn lúc đầu lớn như vạc nước giờ phút này chỉ có lớn chừng ngón cái.
Kiếp trước Mục Vân không phải chưa từng thấy qua long nhãn, đương nhiên biết điều khiển như thế nào.
Ông...
Mắt thấy kia làn da mặt ngoài thân thể Thạch Châm phát sinh biến hóa, cả người hắn lúc này cũng lần nữa đứng dậy.
Vừa đứng thẳng, thân cao một mét tám trước kia trong lúc nhất thời tăng vọt đến ba mét.
Càng khủng bố hơn là, mặt ngoài một đôi nắm đấm của hắn lúc này thế mà dâng lên từng chất liệu giống như kim cương màu đen.
Mục Vân biết đây là tồn tại đặc thù Đấu Chiến Thánh Khải của Thạch gia.
Hơn lưu ly kim thân, Đấu Chiến Thánh Khải quả thực không khác tường đồng vách sắt.
Cảnh giới hai người hiện tại quả thực có sự chênh lệch.
Mục Vân không phải không biết điểm này, chỉ là giờ phút này, hắn đã bị buộc đến tuyệt cảnh, tốc độ Thạch Châm nhanh hơn hắn, lĩnh ngộ không gian pháp tắc, hắn không thể so sánh.
Mà nếu như Lâm Chính Anh lúc này tỉnh lại, hắn thượng thiên không cửa, xuống đất không đường.
Tay phải nắm chặt Khổ Tình Kiếm, mà tay trái Mục Vân lại dâng lên từng đạo ánh sáng bảy màu run rẩy.
- Ừm?
Cho tới giờ khắc này, Thạch Châm mới nghiêm túc nhìn về phía trong lòng bàn tay Mục Vân.
Vừa rồi toàn bộ bên trong thông đạo, khắp nơi đều là ánh sáng bảy màu, thế nhưng Mục Vân vừa rồi liều mạng chạy trốn về phía này, tựa hồ lấy một thứ gì đó, ánh sáng bảy màu biến mất không thấy gì nữa.
Long nhãn chính là truyền thừa Thần Long để lại.
Thạch Châm sống hơn nửa đời, ngay cả cái bóng Thần Long đều chưa thấy qua, lại càng không cần phải nói long nhãn.
Đánh chết hắn cũng không nghĩ ra, xuất hiện ở trước mặt mình sẽ là long nhãn.
Hơn nữa còn là long nhãn Thất Thải Thiên Long.
- Đấu Thánh Truyền!
Quát khẽ một tiếng, hai tay Thạch Châm nắm chắc thành quyền, một tiếng ầm ầm vang lên, một quyền kia, đánh tới.
Tiếng lốp bốp liên tục, phía dưới một quyền này, mặt đất dọc theo đường hành lang đều bị xới lên, nhào về phía Mục Vân.
- Phá!
Nhìn thấy quyền kình kia vọt thẳng đến, thần sắc Mục Vân không thay đổi, một kiếm giết ra.
Tốc độ trường kiếm cực nhanh, một kiếm phía dưới lại để cả người Mục Vân triệt để trở nên chán nản.
Khổ Tình Kiếm bởi vì nhận xung kích cường đại, thậm chí phát ra từng đạo tiếng vù vù trầm thấp.
Toàn bộ thân thể Mục Vân bởi vì đón lấy một quyền này, không ngừng lui nhanh, khí huyết toàn thân sôi trào.
Đấu Chiến Thánh Khải chính là Đấu Chiến Thạch Khải tiến thêm một bước biến hóa, Thạch Châm có thể luyện đến một bước này, quả thật khó lường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận