Vô Thượng Thần Đế

Chương 304: Lãnh Nguyệt

Hiện tại, Mục Vân đã là Linh Huyệt thập trọng, dựa vào Tử Liên Yêu Hỏa, thực lực đã đủ có thể xưng khủng bố.
Chỉ là, hắn vẫn nhớ kỹ, vị phó tông chủ Lục Ảnh huyết tông, được xưng là Lục Khuê, thực lực chính lài Thông Thần thất trọng, thời gian ba năm qua, chỉ sợ gia hỏa này đã đạt đến bát trọng thậm chí cửu trọng.
Người này mới là đối thủ lớn nhất.
Mặt trời sắp lặn, bầu trời dần dần trở tối, Mục Vân xoay người bay lên, đi tới phía trên đỉnh Thông Thần các.
Hắn muốn ở đây chờ một người, hoặc là không phải một người, mà là một đám người.
Ban đêm, đèn đuốc dần dần sáng lên, Mục Vân bỗng nhiên mở hai mắt ra.
- Nửa bước Thông Thần!
Mở hai mắt ra, cả người Mục Vân trở nên hoàn toàn khác biệt.
Thời gian mấy ngày nay, hắn đã lại đột phá tiếp.
Tích lũy thời gian một năm, năng lực thiên hỏa cũng đã dần dần đề thăng, lĩnh ngộ của hắn đối với thiên hỏa cũng dần dần tăng lên.
- Hiện nay, ta đã bước vào cảnh giới nửa bước Thông Thần, trong não hải ngưng tụ hồn hồ, mặc dù bản thân ta sớm đã nắm giữ linh hồn lực, thế nhưng đó cũng không phải sinh ra trong hồn hồ.
Trước mắt, cần thức tỉnh ra linh hồn lực trong hồn hồ, sau đó dẫn linh hồn lực trong não hải vào trong hồn hồ thì mới xem như chân chính bước vào Thông Thần cảnh!
- Chỉ thiếu chút nữa, một bước cuối cùng!
Hưu...
Mục Vân vừa nói dứt lời thì từng tiếng xé gió đột nhiên vang lên.
- Quả nhiên đến rồi!
Nghe từng tiếng xé gió, Mục Vân nheo hai mắt lại.
Nên đến thì cuối cùng cũng sẽ đến.
Hôm nay, Thánh Đan các vào ban ngày ăn thua thiệt Thông Thần các lớn như vậy, không lâu sẽ truyền ra toàn bộ Nam Vân thành.
Thánh Đan các đương nhiên sẽ không chịu ăn thiệt thòi như vậy, khẳng định sẽ tìm lại chút thể diện.
Minh không được, sẽ đến ngầm!
Ám sát!
Nếu như Mục Vân là các chủ Thánh Đan các, người thứ nhất muốn ám sát, khẳng định là các chủ Thông Thần các - Vương Tâm Nhã!
Mục Vân biết Vương Tâm Nhã ở trong Thông Thần các tương đương với đầu não, nhất định không thể thiếu.
- Đã đến thì đi ra đi!
Nhìn một chỗ bóng tối trên đỉnh Thông Thần các, Mục Vân khẽ mỉm cười nói.
Chỉ là, hắn vừa dứt lời, nhưng vẫn không có người hiện thân.
- Xem ra, vẫn cho là ta đang lừa các ngươi sao?
Kít...
Một tiếng xé gió cấp tốc vang lên, đầu ngón tay Mục Vân, một ngọn lửa màu tím cháy lên.
Phanh...
Trầm đục tiếng vang lên, một bóng người, cấp tốc rơi xuống, rơi xuống mặt.
- Giết!
Hình như là biết hành tung đã triệt để bại lộ, trong bóng tối có hơn mười bóng người bỗng nhiên xông ra.
- Đến hay lắm!
Trước mắt, Mục Vân đang muốn luyện tập một chút, trong mười mấy người này, phần lớn đều là cảnh giới Linh Huyệt thất trọng, bát trọng, thực sự là quá yếu.
Thế nhưng ba người cầm đầu lại là cảnh giới nửa bước Thông Thần.
- Phá Hư Chỉ, Nhất Chỉ Bình Sơn Nhạc!
Quát khẽ một tiếng, Mục Vân điểm ra một chỉ.
Phanh phanh phanh...
Trong khoảnh khắc, đầu ngón tay áp súc chân nguyên đến cực hạn, sau đó nhanh chóng nổ tung, trực tiếp nổ tung.
Phốc phốc phốc phốc...
Trước người, hơn mười bóng người, chỉ có kia ba sát thủ nửa bước Thông Thần mới chống cự lại một chỉ kia, nhưng thân hình cũng lảo đảo.
- Rút!
Mắt thấy tình thế không đúng, ba võ giả nửa bước Thông Thần lập tức rút lui.
- Muốn đi? Đã đến thì đừng đi!
Nhìn thấy ba người muốn rút đi, Mục Vân đấm ra một quyền, ba đạo hỏa diễm dọc theo ba phương hướng, phân biệt truy kích.
Võ giả nửa bước Thông Thần, hiện tại đối với Mục Vân chỉ là thức nhắm khai vị.
- A... Chỉ là, đột nhiên một tiếng kinh hô từ dưới chân vang lên.
Mục Vân biến sắc.
- Chia binh hai đường sao?
Bước chân đạp mạnh, ầm vang một tiếng nổ vang, nóc phòng sụp đổ, Mục Vân trực tiếp rơi vào trong gian phòng phía dưới.
Đây là một khuê phòng bố trí mấy vị tinh xảo, trong cả gian phòng lấy màu hồng phấn làm chủ.
Giờ phút này, ở giữa phòng đặt một thùng tắm, mà giờ khắc này, trong thùng tắm có một đạo thân thể đầy đặn đang rúc vào một chỗ, trước người là một một tấm lụa trắng, chỉ có thể che kín cực ít bộ phận trên cơ thể.
Mà giờ khắc này, phía trước thùng tắm, một bóng người bạch sắc đứng thẳng.
Người này một thân áo bó bạch sắc, trên mặt tuyệt không che mặt, cả người nhìn qua cực kỳ xuất trần.
Mà trên bộ ngực hắn, minh nguyệt khẽ cong màu bạc nhạt, thêu trên mặt y phục trước ngực.
- Lãnh Nguyệt!
Nhìn thấy lồng ngực kia thêu Ngân Nguyệt, Mục Vân sững sờ.
Lãnh Nguyệt này, ở Nam Vân Đế Quốc cũng là tương đối nổi danh, người này là sát thủ, thế nhưng tác phong làm việc lại hoàn toàn khác sát thủ.
Một người rất quái dị.
Thế nhưng mỗi lần hắn muốn giết người, toàn bộ đều thành công, không một lần thất bại.
Lúc này mới tạo nên biển chữ vàng của hắn tại Nam Vân Đế Quốc.
Nhìn ngực Vương Tâm Nhã chảy tiên huyết, Mục Vân hơi mở miệng nói:
- Ngươi không sao chứ?
- Trước không cần phải để ý đến ta, ta có thể chịu được!
Gương mặt xinh đẹp của Vương Tâm Nhã tái nhợt, hừ một tiếng, mày nhăn lại, nhìn Lãnh Nguyệt dưới mặt đất.
- Rất tốt!
Mục Vân cười nói:
- Giương đông kích tây, kém chút mắc lừa nữa nha!
- Nhưng vẫn không mắc lừa!
- Đó là bởi vì, thực lực bọn hắn không bằng ta.
Âm thanh Lãnh Nguyệt xuất trần, cười nói:
- Sai, đó là bởi vì bọn hắn đần!
Vừa dứt lời, mười ngón Lãnh Nguyệt run rẩy, dưới chân Mục Vân bỗng nhiên xuất hiện một lưới lớn, bao vây thân thể hắn.
- Cho dù là đối thủ cường đại hơn nữa thì cũng có nhược điểm, bắt lấy nhược điểm, chém giết đối thủ, cũng không phải việc khó.
Nhìn thấy Mục Vân bị trói chặt, Lãnh Nguyệt cười nói:
- Cái lưới này là từ tơ băng tằm ngàn năm kết thành, ngươi căn bản không phá nổi.
- Thật sao?
Mục Vân bật cười lớn, lật bàn tay một cái.
Một đóa hỏa liên triệt để nở rộ.
Chi chi...
Ngay sau đó, hỏa liên bắt đầu thiêu đốt, âm thanh chi chi chi chi mạn mở, một tấm băng lưới tơ hóa thành tro bụi.
- Ngươi tìm được nhược điểm của ta sao?
Nhìn thấy Mục Vân lại dễ như trở bàn tay đốt cháy lưới tơ tằm của hắn, sắc mặt Lãnh Nguyệt kịch biến, lắc mình một cái, hoàn toàn biến mất không thấy.
- Hả? Chạy!
Mục Vân ngược lại là không ngờ, Lãnh Nguyệt có thể kiên quyết rời khỏi như thế.
Chỉ là, y theo danh tiếng của hắn, lần sau khẳng định sẽ còn trở về.
- Cô không sao chứ?
Nhìn Vương Tâm Nhã, Mục Vân quan tâm nói.
Nàng này có thể kiên trì ba năm, trả giá vì Thông Thần các, chuẩn xác tới nói là trả giá vì hắn, thực sự là không dễ.
Chỉ là, trên người Mục Vân đã gánh vác hứa hẹn đối với Tần Mộng Dao, hắn không muốn tiếp tục liên lụy người khác.
Còn về Tiêu Doãn Nhi, Mục Vân chỉ muốn cứu sống nàng, mà cái gọi là Mục gia thông gia với Tiêu gia, cũng đã triệt để tan thành mây khói trong giao chiến ba năm trước đây.
- Tiêu này... Hình như có độc!
Sắc mặt Vương Tâm Nhã đỏ lên, thân thể ẩn ẩn phát run.
Giờ phút này, đợi trong thùng tắm, trước ngực nàng chỉ che lên một cái khăn tắm, chỉ là khăn tắm kia thực sự là khó mà che chắn bộ ngực bao la hùng vĩ của nàng.
Ba năm trưởng thành, Vương Tâm Nhã cũng đã từ một thiếu nữ biến thành một mỹ nữ tiêu chuẩn.
Mặt mo đỏ ửng, Mục Vân ho khan.
Bạn cần đăng nhập để bình luận