Vô Thượng Thần Đế

Chương 2181: Thế mà là ngươi (1)

Kiếm Vô Song hiện tại đi đến trước mặt Mục Vân, hỏi thăm là ai.
Mục Vân truyền âm nói cho Kiếm Vô Song.
Nghe được hai cái tên, sắc mặt Kiếm Vô Song càng thêm cổ quái.
Lần nữa nhìn Ninh Trạch Thiên cùng Lục Khiếu Thiên hai người một bộ dõng dạc, thầm cười khổ.
Mục Vân, tuyệt đối cố ý.
Mà Ninh Trạch Thiên và Lục Khiếu Thiên còn chưa biết.
Thật ra, Mục Vân cũng không nghĩ tới, Thiên Kiếm Tử đời thứ ba thế mà là hắn.
Lúc đầu, hắn chuẩn bị tự mình động thủ giải quyết Lục Thanh Thanh cùng Ninh Hãn.
Nhưng hiện tại xem ra, một màn trò hay sắp diễn ra, hắn cũng không nóng nảy.
Đã như vậy, chuẩn bị xem hí kịch thôi.
Mục Vân bày ra tâm thái xem kịch vui.
Đám người càng là như vậy.
Hứa Hàn Lâm cùng La Ngọc Kiệt hai người một mực muốn nịnh nọt Thiên Kiếm Tử đời thứ ba, mà Ninh Trạch Thiên cùng Lục Khiếu Thiên càng không cam lạc hậu.
Cứ như vậy bốn người chỉ sợ một hồi sẽ sinh ra phân tranh.
Mục Vân hiện tại thanh nhàn.
Một đoạn phấn viết dưới chân kia, ký ức trong hắn vẫn còn mới mẻ.
Thiên Kiếm Tử đời thứ ba thế mà là gia hỏa này, cả chính Mục Vân cũng không nghĩ tới.
Không bao lâu, Kiếm Vô Song quay trở lại.
Mà trong tay hắn mang theo hai thân ảnh, ném xuống đất.
Hai người này chính là Ninh Hãn cùng Lục Thanh Thanh.
Hai người hiện tại bị dọa sợ.
Tình huống như thế nào?
Kiếm Vô Song vừa mới nhìn thấy bọn hắn, không nói hai lời, giam cầm, đưa đến nơi đây.
Hai bên ngọn núi, phong chủ tam thập tam phong đứng vững, phía trên là Thiên Kiếm Tử bọn hắn vừa mới triều bái qua.
Tình huống rốt cuộc như thế nào?
Hai người không biết vì sao.
- Thanh Thanh!
- Hãn nhi!
Nhìn thấy hai người, Lục Khiếu Thiên cùng Ninh Trạch Thiên quát.
- Các ngươi đến đây làm cái gì?
Lục Khiếu Thiên quát.
- Bá phụ, ta không biết.
Lục Thanh Thanh hoảng sợ nói:
- Kiếm phong chủ không nói hai lời mang chúng ta đến, chúng ta cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Nghe đến lời này, Lục Khiếu Thiên nhìn về phía Kiếm Vô Song, nói:
- Kiếm Vô Song, ngươi đây là ý gì?
Kiếm Vô Song lại cười nói:
- Tiền bối, hai người Mục Vân nói chính là hai người bọn họ.
- Hai người bọn họ?
Ninh Trạch Thiên kinh biến.
Thế nhưng phong chủ khác lại nhịn không được cười đùa.
Lần này, có náo nhiệt để nhìn.
Làm nửa ngày, Ninh Trạch Thiên cùng Lục Khiếu Thiên vốn là muốn được Thiên Kiếm Tử đời thứ ba tán thành, thế nhưng lại đẩy hai tên đệ tử thiên tài bên trong tộc mình ra ngoài.
Tặng đầu người cũng không cần tặng như vậy chứ.
Mục Vân hiện tại đứng ở một bên, trầm mặc không mở miệng.
Ninh Trạch Thiên lại tiến lên, nói:
- Thiên Kiếm Tử, trong lúc này nhất định có hiểu lầm gì đó, Mục Vân kẻ này có phân tranh với Ninh gia và Lục gia của Lục huynh, mọi người đều biết.
- Kẻ này cố ý.
- Cố ý?
Mục Vân hiện tại không thể không nói.
- Ninh phong chủ, mặc dù ngươi là chủ nhân một phong, thế nhưng cũng biết, Mục Vân ta cho dù đắc tội Ninh gia cùng Lục gia các ngươi, cũng không đến nỗi làm hai chân của mình kém chút bị phế, đến diễn kịch chứ?
- Hai chân bị phế?
Thiên Kiếm Tử đời thứ ba lần nữa mở lời:
- Ngươi cẩn thận nói, đến cùng là tình huống như thế nào?
Mục Vân còn chưa mở miệng, Vương Tâm Nhã tiến lên, kể rõ chuyện trước đó.
- Chuyện này, không chỉ bọn hắn, đệ tử các phong khác cũng nhìn thấy, là thật là giả, hỏi một chút liền biết.
Vương Tâm Nhã nói:
- Thế nào? Ninh phong chủ cùng Lục phong chủ, không phải nhìn thấy đệ tử cậy thế khinh người là đệ tử gia tộc mình liền muốn cải biến mấy lời nghĩa chính ngôn từ vừa rồi?
Vừa nghe Vương Tâm Nhã nói lời này, mấy vị phong chủ tại chỗ đều mừng rỡ xem náo nhiệt.
Lục Khiếu Thiên cùng Ninh Trạch Thiên hai người hiện tại có một loại cảm giác dùng đá nện chân mình.
Hai người giờ khắc này nói cũng không phải, không nói cũng không phải.
Nhưng nhìn lấy đệ tử trong tộc mình bị trừng trị, bọn hắn thế nào cam tâm tình nguyện.
Lục Khiếu Thiên lần nữa nói:
- Mục Vân, ngươi cố ý đúng hay không? Giả vờ bộ dáng đáng thương trước mặt Thiên Kiếm Tử đời thứ ba, Lục gia chúng ta cùng với Ninh gia, đắc tội qua ngươi, thế nhưng ngươi bây giờ là công báo tư thù.
- Ta công báo tư thù?
Mục Vân cười lạnh nói:
- Chuyện có lý có cứ, Lục phong chủ không tin, tự mình đi thăm dò, một đôi chân này của ta, nếu không phải tránh né kịp thời, chỉ sợ sớm đã mất rồi.
- Ngươi...
Ninh Trạch Thiên hiện tại cũng là quát:
- Mục Vân, ngươi đừng tưởng rằng có Thiên Kiếm Tử đời thứ nhất làm chỗ dựa thì có thể không kiêng nể gì nói xấu người khác.
- Các phong chủ đều ở đây, ân oán giữa ngươi và chúng ta làm gì lợi dụng Thiên Kiếm Tử đời thứ ba giải quyết?
Lục Khiếu Thiên cũng mở lời:
- Ta thấy ngươi cố ý khích giận Ninh Hãn, để bọn hắn ra tay với ngươi, sau đó bàn lộng thị phi trước mặt Thiên Kiếm Tử đời thứ ba.
- Đúng, đúng!
Ninh Hãn mở lời:
- Ngươi nghĩ như thế, muốn tạo ra ngăn cách cho chúng ta và Thiên Kiếm Tử đời thứ ba, Mục Vân, ta căn bản không muốn để ý đến ngươi, là ngươi một mực nói giết đệ tử Ninh gia chúng ta, Ninh gia chúng ta còn là cái rắm cũng không dám thả một cái, cố ý khích giận ta, ta mới ra tay với ngươi.
- Đủ rồi!
Ngay khi mấy người ngươi một câu ta một câu, một tiếng quát đột nhiên vang lên.
Thiên Kiếm Tử đời thứ ba đột nhiên đứng lên từ trên chỗ ngồi.
- Các ngươi thật nghĩ là bị mù?
Thiên Kiếm Tử đời thứ ba quát:
- Đây là đại điển triều bái ta, thế mà có người muốn quấy rối, thậm chí mượn cơ hội này để ta khó xử tam thập tứ phong, sinh ra ngăn cách với Thiên Kiếm Tử đời thứ nhất, hắn đáng chết.
- Kiếm Vô Song, kéo hai người này xuống, giết!
Thiên Kiếm Tử đời thứ ba hét to để tất cả mọi người trợn tròn mắt.
Hứa Hàn Lâm cùng La Ngọc Kiệt hai người hiện tại lại không dám mở miệng.
Ninh gia cùng Lục gia rõ ràng đụng họng súng.
Hôm nay là ngày gì?
Triều báy Thiên Kiếm Tử đời thứ ba.
Thế nhưng Lục Thanh Thanh cùng Ninh Hãn hai người lại gây chuyện lúc này, gây chuyện thì thôi, hết lần này tới lần khác bị Thiên Kiếm Tử đời thứ ba gặp.
Đây không phải không nể mặt hắn?
Thiên Kiếm Tử đời thứ ba, ngày sau là tất sẽ tu luyện bên trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, đảm nhiệm chức chủ nhân một phong.
Hôm nay tương đương với, hoàng tử ở trong thiên hạ trở lại hoàng cung, tiếp nhận bách quan chầu mừng, lúc này, xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, Thiên Kiếm Tử đời thứ ba không giận mới lạ.
Đụng họng súng, cũng không đụng họng súng như vậy.
Các phong chủ còn lại mới mặc kệ.
Đứng ở một bên xem náo nhiệt mới là chính đồ.
Hiện tại, Lục Khiếu Thiên cùng Ninh Trạch Thiên nghẹn họng nhìn trân trối, vừa định cầu tình, Thiên Kiếm Tử đời thứ ba lần nữa mở miệng.
- Mục Vân, nếu ngươi đại biểu tiền bối Lâm Văn Hiên, lần này bị thương, ta cũng có một phần trách nhiệm, thế này đi, ta dẫn ngươi trở về tam thập tứ phong, hi vọng Lâm tiền bối, không có để ý.
- Vâng!
Mục Vân chắp tay, Vương Tâm Nhã vội vàng đỡ Mục Vân đi xuống sơn phong.
Đại điển triều bái tốt đẹp, đằng sau còn có một hệ liệt rườm rà thế nhưng Thiên Kiếm Tử đời thứ ba nói muốn đi, ai có thể ngăn?
Bạn cần đăng nhập để bình luận