Vô Thượng Thần Đế

Chương 2700: Dã tâm rất lớn

Mục Phong Trần hiện tại cũng xuất hiện.
- Phụ thân!
Nhìn nam tử kia, Mục Phong Trần quỳ xuống, cung kính nói.
- Được rồi được rồi, đều người đã chết bao nhiêu năm rồi, không cần thiết.
- Vâng.
Mục Phong Trần cao cao tại thượng trước mặt Mục Vân, hiện tại lại giống như một đứa trẻ, trên mặt lộ ra nụ cười.
- Tham kiến Thái gia gia.
Mục Vân cung kính quỳ lạy.
- Đứng lên đi.
Nam tử đan bào phất phất tay, điềm đạm nói:
- Nơi này là thần giới, nhưng ngươi sao lại không ở Mục tộc? Đang ở đâu? Hơn nữa ngươi làm sao có thể mới Hư Thần cảnh giới?.
Mục Vân biết, thái gia gia tên là Mục Phong Tiếu, thường được xưng là Tiếu Phong Tử, bởi vì Mục Phong Tiếu là một vị đan sư, đan sư rất có trình độ, cho nên mỗi lần luyện chế thần đan thành công, chính là cất tiếng cười to.
Trước kia bởi vì luyện chế một viên Tổ Nguyên thần đan, mà cười to ba ngày ba đêm, ở thần giới bị người xưng là Tiếu điên.
Những thứ này tự nhiên là Mục Phong Trần nói cho hắn biết.
Lập tức, Mục Vân đem tất cả những gì mình biết, nói cho Mục Phong Tiếu.
- Thì ra là như thế.
Mục Phong Tiếu thở dài nói:
- Cây mọc cao hơn rừng, gió tất thổi bật rễ, Lão tổ Mục tộc ta năm đó thành tựu Tổ Thần cảnh, thức tỉnh ra huyết mạch thiên phú, chính là thôn phệ, đây cũng là ông trời chú định.
- Cũng may có phụ thân ngươi ở đây, nếu không, chỉ sợ hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Vừa nghe lời này, Mục Phong Trần lẩm bẩm một câu.
- Ngài nói gì?
Mục Phong Tiếu răn dạy:
- Để ngươi làm Mục tộc trưởng, là quyết định sai lầm lớn nhất của ta, lúc trước nên để Thanh Vũ làm tộc trưởng.
- Ngươi mỗi ngày đều chỉ biết luyện kiếm, còn biết cái gì?
- Vậy ngài còn không phải chỉ biết luyện đan...
- Nhắc lại lần nữa.
- Thái gia gia, gia gia, các ngài đừng ầm ĩ.
Mục Vân nhìn hai người cãi nhau, nghẹn họng nín cười, thật sự rất vất vả.
Ai có thể nghĩ, gia gia ở trước mặt hắn giống trưởng bối, nhưng ở trước mặt Thái gia gia, bất quá là vãn bối, bộ dáng bị khiển trách không dám đáp trả, thật sự buồn cười.
- Ngươi hiện tại cảnh giới quá yếu, Hư Thần sơ kỳ đỉnh phong, muốn đạt tới Tổ Thần cảnh giới, chỉ sợ không đến vạn năm không có khả năng.
- Vạn năm...
Mục Vân nhíu mày.
- Phụ thân, tiểu Vân hắn chỉ có trăm năm thọ mệnh.
- Trăm năm?
Mục Phong Tiếu nhất thời ngẩn ra.
- Ừm.
Mục Vân cay đắng nói:
- Ta tu luyện một môn Đại Tác Mệnh Thuật, quá mức bá đạo, tiêu hao tuổi thọ, đổi lấy thực lực cường đại, chém giết phân thân của Huyết Kiêu, tiêu hao nhiều lắm.
- Đây cũng là chuyện không có biện pháp.
Mục Phong Tiếu nói:
- Bất quá ngươi thiên phú đủ tốt, cảnh giới tăng lên rất nhanh, sinh mệnh lực không phát triển, ngược lại không sao, hơn nữa lấy thần đan để kéo dài mạng sống, không phải là không thể.
- Ừm.
- Nghe Trần nhi nói ngươi biết luyện đan? Như vậy, thái gia gia sở dĩ ngồi ở vị trí tộc trưởng Mục tộc, cũng là bởi vì đan thuật, từ hôm nay trở đi, ta đến dạy ngươi luyện đan! Luyện chế thần đan.
- Tốt quá!
Mục Vân hiện tại hưng phấn không thôi.
Hắn đột nhiên nghĩ đến, gia gia là kiếm khách thủy tổ trưởng lão, Thái gia gia là đan thuật tông sư, thái thái gia gia là khí sư, chờ ngày sau chín khối thánh bia tụ tập, vậy chẳng phải là... Chín vị lão tổ, mỗi người đều có tài năng, cho dù dạy một kẻ ngốc, cũng trở thành cường giả.
Lúc hắn từng dung hợp ký ức của Mục Vân kia, biết tên kia thích đọc sách, bản thân mình không cách nào tu luyện, liền nhìn một ít điển cố dã sử, có người viết trong mộng gì gặp lão gia gia dạy thần công, kinh mạch đại thành này nọ.
Hiện tại nghĩ lại, những dã sử gia kia viết, bất quá là gặp được một lão gia gia, hắn lần này, là gặp được chín người, hơn nữa bản lĩnh thông thiên, quan trọng hơn là, chín người này, tất cả đều là lão tổ hắn, dạy dỗ, vậy còn không phải là tận tâm tận lực.
- Chín khối thánh bia, ba khối thánh bia không biết phụ thân nơi đó, có phải cũng bị hắn câu thông ra ba vị lão tổ hay không.
Hơn nữa, lúc trước dẫn ra Mục Phong Trần, bên trong thánh bia dung hợp ra một chiêu công kích bá đạo - Lưu Tinh Bạo Vũ.
Vậy lần này, dẫn dắt ra thái gia gia, có phải cũng nên có một chiêu bá đạo thần công hay không?
- Không cần nghĩ, đúng là có.
Mục Phong Tiếu hiện tại thản nhiên nói:
- Một chiêu kia của gia gia ngươi, tên Lưu Tinh Bạo Vũ, phối hợp với Mục tộc thánh bia thi triển, uy lực bá đạo, cảnh giới ngươi quá thấp, đạt tới Tổ Thần cảnh giới, một chiêu kia, đủ để tiêu diệt bí giới một chủng tộc.
- Chiêu này của ta, tên là Địa Bạo Thiên Vẫn.
- So với ngươi gia gia, nhưng lợi hại hơn nhiều.
- Nào có...
Mục Phong Trần không phục nói thầm:
- Cũng không khác gì ta, bất quá là hiệu quả không giống nhau mà thôi...
- Ngươi nói gì?
- Không có... Không có gì...
Mục Phong Trần cười hì hì nói:
- Phụ thân, cái kia, ngài nghỉ ngơi trước đi, tiểu Vân hiện tại đang chìm trong đống lửa, ngài chỉ có thể cùng hắn giảng giải kiến thức lý luận, cũng không có khả năng để cho hắn thao đao luyện đan, cho nên ta đến giảng đạo kiếm thuật với hắn.
- Cũng tốt!
Mục Phong cười nhạt nói:
- Ngươi dạy dỗ thật tốt, đây chính là cháu trai của ngươi, trọng tôn của ta, ba thế làm người, chịu không ít khổ cực, ta quay đầu lại muốn hỏi Thanh Vũ một chút, nhi tử của mình, không đau lòng, ta làm thái gia gia còn đau lòng.
- Vâng vâng...
Mục Phong Trần vội vàng gật đầu nói.
Nhìn thấy Mục Phong Tiếu biến mất, Mục Phong Trần thở ra một hơi, nói:
- Đừng nghe thái gia gia ngươi nói hươu nói vượn, ngài ấy là như vậy, luyện đan luyện đến choáng váng, phụ thân ngươi vẫn rất thương ngươi, ba thế làm người chịu khổ không ít, nhưng bảo trụ tính mạng là tốt rồi.
- Chỉ cần mạng ở đây, cái gì cũng có, giữ lại núi xanh, không sợ không có củi đốt.
- Tiểu tử thúi, ngươi mắng ta ngu ngốc?
- A... phụ thân, ngài vẫn chưa nghỉ ngơi.
- Ta nghỉ ngơi cái rắm, ta vốn là ý niệm, không cần nghỉ ngơi.
- Con trai nói sai rồi, phụ thân ngài mau nghỉ ngơi đi.
Mục Phong Trần nói xong, vội vàng nhắc nhở Mục Vân, thu hồi thánh bia.
Mục Vân hiện tại rốt cục nhịn không được, nở nụ cười.
- Tiểu tử thúi, còn cười.
Mục Phong Trần hừ hừ:
- Ngươi biết cái rắm, cháu trai mà gia gia ngươi yêu thương nhất, chính là phụ thân ngươi, đối với phụ thân ngươi đặt kỳ vọng rất lớn, nói lời kia, chính là trấn an, ngươi không xuất hiện thái gia gia, ngươi liền ngã xuống.
- Vẫn là gia gia thương cháu trai, biết không?
- Biết rồi, gia gia.
Mục Vân lại nói:
- Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ để cho mấy vị lão tổ lại xuất thế, để cho Mục tộc ta, thống nhất thần giới.
- Tốt!
Mục Phong Trần cười ha ha nói:
- Mặc dù ta lại không có khả năng trọng sinh, nhưng ngươi thống nhất thần giới, vẫn rất có thể.
- Không có gì là không có khả năng, thiên địa chi đạo này, thăm dò đến cực hạn, khống chế vạn sự vạn vật, không nhất định không thể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận