Vô Thượng Thần Đế

Chương 593: Phệ Hồn Tâm Hỏa (2)

Chỗ sâu đáy hồ cũng không phải một mảnh nước bùn như Mục Vân tưởng tượng, ngược lại vô cùng sạch sẽ.
Chỉ là, phóng mắt nhìn quanh đều là san hô hỏa hồng hỏa hồng.
San hô kết đội thành bầy điên cuồng sinh trưởng tùy ý dưới đáy hồ.
Nhưng những san hô kia căn bản không nhúc nhích, chỉ là theo nước hồ lắc lư.
Dừng bước lại, Mục Vân nhìn về phía trước, cuối cùng vẫn tiến vào bên trong bầy san hô, đã đi gần nửa canh giờ, Mục Vân giống như đi tới trung ương bầy san hô.
Mà ở nơi đó, một bệ đá đứng sững, trên bệ đá, chín hạt châu màu đen lóng lánh quang mang đen kịt, chiếu lấp lánh.
- Hồn Tâm Châu!
Nhìn thấy chín hạt châu chiếu sáng rạng rỡ, Mục Vân dừng bước lại, đáy lòng dâng lên vẻ mừng như điên.
Hồn Tâm Châu, đối với võ giả mà nói, có công năng quá cường đại.
Cho dù là võ giả Vũ Tiên cảnh, hư hồn diễn biến thành chân hồn cũng cần Hồn Tâm Châu.
Kỳ châu như thế, đối với võ giả đề thăng hồn lực, quả thực là có chỗ tốt cực lớn.
Cái đồ chơi này, không thua gì một kiện Thánh khí.
Mà ở trong tay võ giả Tam Chuyển chi cảnh tương đương với Hạ Phẩm Thánh Khí, thế nhưng trong tay võ giả Vũ Tiên cảnh thất trọng thậm chí thập trọng, đó chính là Cực Phẩm Thánh Khí.
Thứ này đối với tăng trưởng hồn lực võ giả, quả thực có thể xưng khủng bố.
Cơ hồ không chút do dự, Mục Vân trực tiếp bỏ chín khỏa hồn châu vào trong túi.
Chín khỏa Hồn Tâm Châu, quả thực có giá trị trân quý hơn so với chín kiện Thánh khí.
Không cần thì phí.
Ầm ầm...
Chỉ là sau khi Mục Vân thu phục chín khỏa Hồn Tâm Châu, trong khoảnh khắc, phía trên toàn bộ mặt đất, truyền đến từng tiếng oanh minh.
- Không được!
Mục Vân đột nhiên nghĩ đến, Hồn Tâm Châu chính là kỳ vật nhất đẳng, mà kỳ vật bực này chỉ có nương theo một loại vật liệu mới có thể xuất hiện.
Phệ Hồn Tâm Hỏa! Thiên hỏa!
Cơ hồ là trong nháy mắt, Phá Hư Kiếm nơi tay, Mục Vân trực tiếp chém ra một kiếm.
Quả nhiên, trong nháy mắt chín khỏa Hồn Tâm Châu biến mất, những san hô hỏa hồng sắc trong khoảnh khắc bắt đầu chuyển động.
Trong chốc lát, vô số Hồn Tâm Châu điên cuồng cuốn lên hướng phía xung quanh Mục Vân quay tới.
Bá bá bá kiếm khí lướt đi, Mục Vân cơ hồ dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh, trực tiếp bay ra.
Rời khỏi nơi đây, nếu không, hắn sẽ chết rất thê thảm.
- A? Gia hỏa này, chạy thế nào trở về rồi?
Mà giờ khắc này, Tước Thải Y vừa rồi oanh kết giới ra một đường vết rách.
Bá một tiếng vang lên, bóng dáng Mục Vân trực tiếp bay ra từ bên trong.
- Tạ ơn!
Mục Vân cảm tạ một tiếng, trực tiếp rời đi.
- Ngươi... A!
Trong khoảnh khắc, Tước Thải Y xoay người, lại nhìn thấy một mảnh huyết hồng, vọt thẳng hướng đến lối ra kết giới, nháy trợn tròn mắt mắt, một tiếng kinh hô, trực tiếp giẫm lên thất vũ thải y, chật vật chạy trốn.
- Ngươi cái đăng đồ tử, đến cùng làm chuyện gì?
Truy sau lưng Mục Vân, Tước Thải Y mắng.
- Không phải ngươi đang tìm thiên hỏa sao? Ở trong đó, chính là thiên hỏa, ngươi chạy cái gì?
- Ta...
Tước Thải Y nhất thời cứng lời, chỉ là trở lại nhìn thoáng qua thủy triều huyết hồng sắc, trong lòng bồn chồn.
Dù nàng là cảnh giới Vũ Tiên cảnh nhất trọng thế nhưng giờ phút này những huyết sắc thủy triều kia không phải nàng có thể chống lại.
Mà lại quan trọng nhất là, chỗ sâu đáy nước này, Mục Vân không bị ảnh hưởng, thế nhưng nàng lại chịu ảnh hưởng.
Thất thải vũ y có khả năng phát huy năng lực giảm bớt đi nhiều, cả lôi điện chi kiếm lúc này cũng bị hạn chế.
Cho nên rời khỏi đáy hồ, xông ra hồ nước, lại đối mặt thiên hỏa cũng không muộn.
Hai bóng người, một trước một sau, không muốn sống lao lên phía trên hồ.
Mà dọc theo đường, những dị thú hình thể khôi ngô, liên tiếp bị hỏa hồng sắc thủy triều phía sau bao trùm, phát ra kêu thảm thiết tan nát cõi lòng.
- Ngươi cái đăng đồ tử, cũng không biết chờ ta một chút sao?
- Chờ ngươi? Chờ ngươi ta liền thành người bị thôn phệ.
Mục Vân nhìn ngớ ngẩn nhìn Tước Thải Y, tốc độ trở nên càng nhanh.
- Các ngươi chạy cái gì?
Chỉ là hai người vừa dứt lời, một bóng người lại đột nhiên xông ra.
Chính là Phần Vân cốc Phần Phiêu Tuyết.
Nhìn thấy Mục Vân cùng Tước Thải Y hai người hoảng hốt chạy bừa chạy trốn, Phần Phiêu Tuyết kinh nghi bất định nói.
- Ngươi đi hỏi nàng!
Mục Vân quẳng xuống một câu, lần nữa liều mạng chạy trốn.
- Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai!
Tước Thải Y giờ phút này tức giận muốn điên, bị Phần Phiêu Tuyết ngăn cản đường đi, nơi nào có kiên nhẫn, lách qua Phần Phiêu Tuyết, trực tiếp lao vùn vụt rời đi.
Phần Phiêu Tuyết lúc đầu đang tìm kiếm khí tức Thiên hỏa, thế nhưng không lý do bị hai người chửi vào mặt, trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Chỉ là sau một khắc, nhìn thấy phía dưới, Phần Phiêu Tuyết triệt để trợn tròn mắt, thân hình mở ra, tốc độ càng nhanh, chạy như bay hướng phía mặt ngoài hồ nước.
- Ai dẫn tên kia ra?
- Ngươi thấy sẽ là ta sao?
Tước Thải Y bất mãn nói:
- Đương nhiên là tên đăng đồ lãng tử kia.
- Hắn?
Nhìn bóng người Mục Vân vội vàng chạy trốn, ánh mắt Phần Phiêu Tuyết lộ ra biểu lộ suy tư.
Ba bóng người dọc theo hồ nước, một đường lao vùn vụt.
Phốc phốc phốc...
Cơ hồ là cùng một lúc, ba bóng người từ phi thân lên bên trong hồ nước.
Mục Vân bay ra một lát, vội vàng rời khỏi phạm vi trăm hồ nước mét, đứng thẳng trên một đống đá.
Mà đổi thành một bên, Tước Thải Y cùng Phần Phiêu Tuyết hai người thì đứng chung một chỗ.
Chỉ là kịp phản ứng, Tước Thải Y lại nháy mắt kéo dài khoảng cách cùng Phần Phiêu Tuyết.
- Ngươi làm gì?
Nhìn Tước Thải Y cử động quái dị, Phần Phiêu Tuyết kinh ngạc hỏi.
- Nơi này có huyễn hình thú ẩn hiện, ta cũng không xác định ngươi có phải Phần Phiêu Tuyết hay không.
Tước Thải Y cẩn thận nói, lựa chọn một tòa đống đá, đứng dậy, trực câu câu nhìn chằm chằm Phần Phiêu Tuyết.
- Huyễn hình thú!
Nghe được ba chữ huyễn hình thú, ánh mắt Phần Phiêu Tuyết nhìn về phía Mục Vân cùng Tước Thải Y, tràn ngập quái dị.
Ngao...
Mà giờ khắc này, đã không phải trong lúc để bọn hắn ngờ vực vô căn cứ lẫn nhau.
Chỗ sâu đáy hồ, một tiếng gầm gừ đột nhiên vang lên, điếc màng nhĩ người.
TIếng gầm gừ đinh tai nhức óc trực tiếp để thân thể ba người run lên.
Đó là một Yêu Long toàn thân huyết hồng, chỉ là Yêu Long này lại không phải yêu chân chính, mà là thiên hỏa hóa ra.
- Phệ Hồn Tâm Hỏa!
Nhìn bóng người Huyết Long, Mục Vân mỉm cười.
Chỗ sâu đáy hồ, trong nháy mắt nhìn thấy Hồn Tâm Châu, Mục Vân dẫn đầu nghĩ tới Phệ Hồn Tâm Hỏa, không nghĩ tới thật đúng là thế.
Thiên hỏa bực này, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, hôm nay gặp được, quả nhiên là vận khí quá tốt.
Chỉ là một bên khác, nhìn thấy Phệ Hồn Tâm Hỏa, Tước Thải Y cùng Phần Phiêu Tuyết hai người lại triệt để đổi sắc mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận