Vô Thượng Thần Đế

Chương 2200: Ta là Tạ Thanh (2)

Nhìn thấy Vương Tâm Nhã nổi loạn, tiểu xà bốn chân càng là thần tình kích động không thôi.
- Mỹ nữ, chào ngươi, ta gọi Tạ Thanh, ngươi tên gì?
Tiểu xà bốn chân cười hắc hắc nói.
Vương Tâm Nhã hiện tại chỉ chú ý Mục Vân có phải đối thủ của Thôn Thiên Giao Long, chỗ nào lo lắng tiểu xà bốn chân.
Nhưng nghe được hai chữ Tạ Thanh, lại sững sờ.
- Ngươi gọi Tạ Thanh?
- Đúng.
- Tọa kỵ của Minh chủ Vân Minh Mục Vân - Tạ Thanh?
- Hừ hừ, hiện tại biết đại danh của ta chứ?
Tiểu xà bốn chân đắc ý nói.
- Ngươi cứ khoác lác đi.
Vương Tâm Nhã lại đột nhiên cười.
Khoác lác? Không tồn tại.
Tiểu xà bốn chân đột nhiên khẩn trương nói:
- Ta mới không có khoác lác, ta cùng Mục Vân là sinh tử chi giao, ta thường xuyên gọi hắn Mục lăng tử, hắn mỗi ngày gọi ta vô lại long.
Vương Tâm Nhã hiện tại lại cười càng vui.
- Đầu tiên, ta cho ngươi biết, ta gặp qua Tạ Thanh, là một đầu Thanh Long dài đến vạn trượng, mà không phải ngươi dạng này... Tiểu xà bốn chân dài mấy mét, tiếp theo... Ngươi nói Mục Vân, Minh chủ Vân Minh, nếu như ta nói cho ngươi, nam nhân trước mắt ngươi kia cũng gọi Mục Vân, mà lại, hắn chính là Minh chủ Vân Minh ngày xưa, chỉ là không chết, chuyển hồn trọng sinh, ngươi tin hay không?
- Không tin.
- Ta cũng không tin!
Vương Tâm Nhã cười nói:
- Nếu như ngươi là Tạ Thanh, sao hắn lại có thể không biết ngươi? Hắn mỗi ngày hô hào, Tạ Thanh là một đầu vô lại long, từ nhỏ đã là một con lươn, hắn cho tới bây giờ chưa thấy qua một đầu Thần Long nào xấu giống như Tạ Thanh.
- Mẹ nó!
Tiểu xà bốn chân đột nhiên nhảy dựng lên, trứng trong tay đều rơi trên mặt đất.
- Đại ca ta trước đó cũng nói ta như vậy.
- ...
Vương Tâm Nhã cười khổ nói:
- Hảo, ngươi đừng làm rộn, ta cùng Vân lang chỉ trùng hợp rơi vào nơi này, đụng phải ngươi, coi như số ngươi gặp may, chỉ là ta nhìn ngươi cũng không phải là loài rắn đơn giản, lần sau đừng trộm trứng, cũng không có vận khí tốt như vậy.
- Ừm, lần sau không ăn trộm, ăn cho hết, nếu không mang đi còn thêm phiền phức.
Tiểu xà bốn chân gật đầu nói.
Chỉ là lần này, ánh mắt nhìn Vương Tâm Nhã và Mục Vân lại lộ ra ý nghĩ sâu xa.
Đột nhiên, Tạ Thanh mở lời:
- Ngươi biết Tần Mộng Dao sao?
- Dao tỷ tỷ? Ngươi nhìn thấy nàng rồi?
- Ta sát!
Tiểu xà bốn chân kinh ngạc đến ngây người.
- Chờ một chút, ngươi đợi ta thông thuận đã!
Tiểu xà bốn chân ngông nghênh ngồi dưới đất, hai móng vuốt sau chống đất, hai cái móng vuốt trước ôm trứng rồng, răng rắc một cái, cắn nát vỏ trứng Giao Long, hút lấy hút để.
Rống...
Mà giờ khắc này, Thôn Thiên Giao Long thấy cảnh này, trừng muốn rách cả mí mắt, hận không thể làm thịt tất cả mọi người trước mắt.
Mục Vân hiện tại mắng to:
- Ngươi tên hỗn đản, không thể qua một hồi lại ăn sao?
- A? Thật có lỗi thật có lỗi, nhất thời nhịn không được.
Tiểu xà bốn chân ngồi dưới đất, tiếp tục ăn, thế nhưng ánh mắt lại là một hồi nhìn Mục Vân, một hồi nhìn Vương Tâm Nhã, kinh nghi bất định.
Cuối cùng, tiểu xà bốn chân từng ngụm ăn sạch trứng Giao Long trong ánh nhìn chăm chú của Thôn Thiên Giao Long.
Hai móng vuốt đứng trên mặt đất, nhìn Vương Tâm Nhã, nói:
- Ta hỏi ngươi một vấn đề, ngươi nói Mục Vân này, có mấy nữ nhân?
Nghe được vấn đề không hiểu thấu, Vương Tâm Nhã cúi đầu trầm tư, sau khi nói:
- Bốn người.
- Ha ha...
Tiểu xà bốn chân đột nhiên nhảy dựng lên, ha ha cười nói:
- Ta biết, hắn khẳng định không phải đại ca ta sau khi trùng sinh, đại ca ta tên kia, giống như ta, thích nữ nhân, nhưng chỉ là ưa thích chơi gái, hắn kiếp trước chơi nữ nhân, từ hạ giới đến Tiên giới, không có hơn vạn, cũng có mấy ngàn, không có một nữ nhân là ta gặp qua rồi mà ngủ qua một giấc lại còn giữ ở bên người.
- ...
Vương Tâm Nhã đen mặt.
Mục Vân trên bầu trời hoàn toàn không biết, hai người này đang thảo luận cái gì.
- Ngươi xác định?
- Ta đương nhiên xác định, thật nhiều nữ nhân, còn ta giúp hắn tìm, dù sao cũng là Minh chủ Vân Minh, áp lực lớn, rất thích buông lỏng, cũng là phải, mà lại, vì chuyện này, ta còn bị Mạnh Tử Mặc Mạnh tiên sư kém chút rút gân lột da, luyện thành Long Đan nữa.
Tiểu xà bốn chân nói hăng hái, thế nhưng lại không thấy được, sắc mặt Vương Tâm Nhã hiện tại đã biến.
- Ngươi không tin ta thật sao?
Vương Tâm Nhã thở ra một hơi, thản nhiên nói:
- Nếu như ngươi thật sự là Tạ Thanh, phải biết, một đạo phân thân của ngươi trước kia đi tới Tam Thiên tiểu thế giới, nhìn thấy Dao tỷ tỷ, cũng chính là Tần Mộng Dao, lúc trước Vân lang biến mất, chúng ta đều cho rằng hắn chết rồi.
- Chuyện này, ngươi nên nhớ kỹ, còn có, sư tôn Diệt Thiên Viêm Vân lang, có một vị sư tỷ Diệp Tuyết Kỳ, hiện tại đã nhận nhau với Vân lang.
- Đúng, nếu ngươi là huynh đệ của Vân lang, nên biết, Vân lang có một môn tiên quyết, không thể tuỳ tiện thi triển, một khi thi triển, vô cùng có khả năng chết, đó chính là... Đại Tác Mệnh Thuật.
Vương Tâm Nhã kể, tiểu xà bốn chân lại trợn tròn mắt.
Phía trước có thể xem nhẹ, thế nhưng Đại Tác Mệnh Thuật, hắn tự nhiên biết.
Lúc trước cùng Mục Vân cướp đoạt Tru Tiên Đồ, cuối cùng, Mục Vân thi triển môn tiên quyết không biết từ nơi nào đạt được này, chém giết trên trăm tên Tiên Vương, cuối cùng đồng quy vu tận với mấy trăm tên Tiên Vương.
- Ngã sát lặc.
Tiểu xà bốn chân triệt để sửng sốt.
Xong đời rồi, xong đời rồi, xông ra đại họa.
Tiểu xà bốn chân giờ khắc này trợn tròn mắt.
- Hắn thật là lão đại, ta vừa rồi nhìn chằm chằm nữ nhân của lão đại chảy nước miếng, cái này còn không đánh chết ta rồi?
Tiểu xà bốn chân tự nhủ.
- Ngươi nói cái gì?
- A? Không có gì... Không có gì...
Tiểu xà bốn chân triệt để hoảng.
Oanh...
Mà ngay hiện tại, phía trước, một tiếng oanh minh vang lên, thân thể quái vật khổng lồ rơi xuống đất.
Thân ảnh Mục Vân đứng trên đỉnh đầu Thôn Thiên Giao Long, từng bước mà tới.
- Ngươi, tiếp tục lời mới vừa nói.
Mục Vân nhìn tiểu xà bốn chân, nói:
- Hồi đến Vân Minh? Ngươi là ai?
- Ách... Cái kia...
Hai cái móng vuốt của tiểu xà bốn chân che mặt, cúi đầu nói:
- Ca, ta là Tạ Thanh....
Phốc...
Mục Vân vừa muốn ngồi xuống, phù phù một tiếng, té ngã trên đất.
Tiểu xà bốn chân tiến lên, đỡ lấy nói:
- Ta thật là...
- Ngươi gạt ta? Tạ Thanh bị bắt, làm sao có thể ở nơi này, mà còn là bộ dáng như vậy?
- A?
Tiểu xà bốn chân đột nhiên thất kinh, nói:
- Ta quên đổi lại.
Vừa dứt lời, tiểu xà bốn chân dần dần chuyển hóa, hóa thành một bóng người.
Mà bóng người kia, chừng một thước tám, dáng người hơi gầy, toàn thân cao thấp tựa hồ không nhìn thấy một khối cơ bắp.
Một gương mặt rất tuấn tú, chỉ là tóc dài buộc lên, hai bên tóc mai, hai sợi liễu rủ, nhìn qua giống như là một thế gia công tử bất cần đời.
Lông mày cong cong, bờ môi cùng hai mắt khí khái anh hùng hừng hực, nhìn kỹ lại, một gương mặt trắng tinh, khí chất trai bao điển hình.
Nhìn thấy đạo thân ảnh này, Mục Vân chậm rãi đứng dậy, một đôi tay dính đầy máu tươi, chậm rãi vuốt ve đến gương mặt.
- Tạ Thanh...
Tiếng thì thầm trầm thấp vang lên từ trong miệng Mục Vân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận