Vô Thượng Thần Đế

Chương 2764: Ba nhà tiến vào chiếm giữ

- Thật mạnh.
Một người trong đó nhất thời mở miệng kinh ngạc nói:
- Tin tức sai, người này là cảnh giới Hư Thần viên mãn, rút lui.
Nhất thời, ba người không nói hai lời, thậm chí cũng không thử, muốn rời đi.
- Đến rồi, đi cái gì?
Mục Vân vừa giao thủ đã kết luận ra, ba người chính là cảnh giới Hư Thần viên mãn.
Có thể mời sát thủ Hư Thần viên mãn cảnh giới đến giết mình, ít nhất là chủ nhân một quận.
Mục Vân há có thể để cho bọn họ chạy.
- Thiên khiếu phong ba.
Một kiếm giết ra, một đạo kiếm phong, giống như sóng biển, nhào về phía một tên sát thủ, sát thủ kia xoay người ngăn cản một cái, nhưng cả thanh kiếm bị Mục Vân đánh lui, thân kiếm phốc phốc phốc xuy, chặt đứt thân thể của hắn.
Hai người khác nhìn thấy cảnh này, làm sao còn có nửa phần ý chí chiến đấu, liều mạng chạy trốn, một người trong đó thậm chí một ngụm đan dược xuống bụng, tốc độ lần thứ hai tăng vọt.
Nhưng hắn nhanh, tốc độ Mục Vân nhanh hơn.
- Càn Khôn Đại Dương Thương.
Một thương đâm ra, tên gia hỏa chạy khá nhanh kia bị trường thương xuyên thủng, dừng ở trên mặt đất, phát ra một tiếng nổ vang.
Một người cuối cùng, tròng mắt hiện tại đều muốn trừng ra.
Ba người bọn họ là sát thủ được huấn luyện tốt, thủ đoạn giết người hạng nhất, nhưng hiện tại, trong chớp mắt, bị Mục Vân giải quyết hai người. Hai người này đều là người nổi bật trong Hư Thần viên mãn.
Người duy nhất còn lại nhìn thấy cảnh này, đã biết hoàn toàn không có hy vọng, đập tới đầu mình.
Thân là sát thủ, kế hoạch không thành, sống trở về cũng là chết.
Nghĩ đến cái chết tàn khốc kia, chi bằng hiện tại chết ở chỗ này.
- Muốn chết? Không đơn giản như vậy.
Đang lúc này, một tiếng nói đột nhiên vang lên, Tạ Thanh hiện tại đá ra một cước từ sau lưng sát thủ, vừa đúng lúc, thân ảnh sát thủ kia xuất hiện trước người Mục Vân.
Mục Vân vung tay lên, bắt lấy đầu sát thủ, trong miệng niệm niệm, thi triển thiên phú huyết mạch của mình, mà huyết mạch thiên phú của hắn vì cắn nuốt phân thân Huyết Kiêu, hiện tại uy lực càng mạnh, tập trung hồn phách của sát thủ kia, khiến cho hắn không cách nào tự diệt.
- Nói, ai bảo ngươi tới đây?
- Giang Châu. Giang gia...
- Giang gia?
Mục Vân quát:
- Các ngươi là sát thủ thuộc thế lực kia?
- Thuộc về...
Hưu...
Nhưng sát thủ kia vừa định mở miệng, trong nháy mắt, một tiếng phá không vang lên, không khí hiện tại tản mát ra từng tiếng phá không, hiện tại, sát phạt quyết đoán, chặt đứt cổ sát thủ kia.
Một thân ảnh màu tím bay về phía chân trời, biến mất không thấy.
- Không cần đuổi theo.
Mục Vân phất phất tay.
Xem ra, Viêm Châu, không đơn giản như vậy.
Tạ Thanh hiện tại lại nhìn về phía đám người Sở Hàm cùng Liễu Thân.
- Hai người các ngươi, hiện tại là hai vị đội trưởng vệ đội, Mục Châu chủ đều bị người ám sát, các ngươi mới chạy tới, muốn các ngươi có ích lợi gì?
Vừa nghe lời này, Sở Hàm cùng Liễu Thân hai người đều vô cùng ủy khuất.
Ba sát thủ kia đều là Hư Thần viên mãn, bọn họ bất quá chỉ là Hư Thần hậu kỳ đỉnh phong, làm sao có thể phát hiện?
Tuy nhiên, thất trách chính là thất trách.
Sở Hàm chắp tay nói:
- Thuộc hạ cam nguyện lĩnh tội.
- Quên đi, không thể trách các ngươi.
Mục Vân lắc đầu nói:
- Cho dù là giết ta trước mặt các ngươi, các ngươi ngăn cản, cũng bất quá chỉ là chết thêm vài người mà thôi.
- Hắc hắc...
Lạc Thiên Hành hiện tại, nhếch miệng cười.
Phanh một tiếng vang lên, Tạ Thanh một quyền đập vào đầu Lạc Thiên Hành, mắng:
- Cười cái gì mà cười? Chủ nhân đã chết, tất cả các ngươi đều sẽ chết, ngươi vẫn còn cười.
Nghe được lời này, Lạc Thiên Hành xoa xoa đầu, trên mặt không còn bất kỳ biểu tình gì nữa.
Mục Vân lúc này trở về phòng.
- Giang châu Giang gia...
- Châu chủ, Giang Châu Giang gia, là bá chủ Giang Châu, Giang Châu cách Viêm Châu cũng tương đối gần, có phải Giang gia nhận được tin tức hay không, cho nên mới...
Sở Hàm suy đoán.
- Như vậy đi, ta đi điều tra điều tra.
Tạ Thanh cười nói:
- Đại bộ đội trước tiên ở lại Lăng Vân thành đi, trong thành Viêm Châu, ta đi xem tình huống.
- Cũng tốt!
Thân ảnh Tạ Thanh chợt lóe liền biến mất trong phòng, Mục Vân thì tiếp tục tu luyện.
Ngày hôm sau, sáng sớm, Tạ Thanh trở về.
- Lần này thú vị rồi.
Tạ Thanh cười nói:
- Viêm Châu quả nhiên bị Giang gia thu.
- Ồ?
Khóe miệng Mục Vân giương lên.
- Chiếm cứ Viêm Châu, chính là đệ đệ cảu tộc trưởng Giang gia Giang Hàn, cảnh giới Chân Thần sơ kỳ, mang theo mấy trăm người, đem toàn bộ Viêm Châu đổi thành địa bàn Giang gia bọn họ.
- Thú vị!
Mục Vân cũng cười cười, nói:
- Đã như vậy, xem ra, so tay với bọn họ thôi.
- Tốt!
Mục Vân gật đầu.
- Được, chúng ta đi trước, Lâm Hạc, Lục Quảng Nghĩa, hai người các ngươi lưu thủ ở Lăng Vân thành đi, chiếu cố tốt thuộc hạ của mình, đúng rồi.
Mục Vân tạm dừng lời nói, trong tay xuất hiện một viên thần đan.
- Đây là Ngưng Nguyên linh đan.
Mục Vân nhìn Lục Quảng Nghĩa, nói:
- Ngươi ở cảnh giới Hư Thần viên mãn rất nhiều năm, một viên Ngưng Nguyên linh đan này, rất cần thiết để đột phá Chân Thần cảnh, ngươi ăn vào đi!
- Châu chủ, nhưng mà ngươi...
- Ngươi yên tâm đi.
Mục Vân cười nói:
- Viên Ngưng Nguyên linh đan này, hiệu quả với ta đã không lớn, cho ngươi là thích hợp nhất.
- Còn có mấy khỏa Tử Hồn Ngọc Huyết Đan, ngươi cũng đồng loạt ăn vào, rất có lợi cho việc rèn luyện thân thể ngươi.
- Đa tạ châu chủ.
Lục Quảng Nghĩa phát hiện, Mục Vân lung lạc lòng người, thật sự có một tay.
Lâm Hạc là cảnh giới Chân Thần sơ kỳ, cho nên Mục Vân không có đối đãi quá mức, mà hắn ở cảnh giới Hư Thần viên mãn, đã ở lại đây gần mười năm, nhưng không hề tiến thêm một tấc.
Giờ khắc này Ngưng Nguyên linh đan, nói không chừng thật sự có thể trợ giúp hắn.
Trong lòng Lục Quảng Nghĩa càng thêm kính nể Mục Vân.
Mấy người đứng dậy, chạy về phía Viêm Châu.
Trong lòng Mục Vân, sát ý đã nổi lên.
Dám tùy tiện chiếm cứ chỗ hắn đánh xuống, Giang Châu Giang gia, rất lớn mật.
Mục Vân mang theo Tạ Thanh, Sở Hàm cùng Liễu Thân bốn người, một đường tốc độ tăng nhanh, không mất nửa ngày, đi tới Viêm Châu.
Hiện tại, trên tường thành Viêm Châu, một cây cờ tung bay, trên lá cờ kia, một chữ Giang thật lớn, lúc này xuất hiện.
Mà cùng lúc đó, mấy người Mục Vân phát hiện, bên cạnh cờ Giang gia, cư nhiên còn có hai cây cờ.
- Triệu gia ở Loan Châu.
- Tam Nguyên bang của Quận Tam Nguyên.
Nhìn thấy hai lá cờ kia, Sở Hàm nhất thời mở lời.
- Loan Châu? Quận Tam Nguyên?
- Đúng vậy!
Sở Hàm trả lời:
- Loan Châu và Tam Nguyên quân, một ở phía nam Giang Châu, một ở phía bắc Giang Châu, khoảng cách giữa ba quận châu lớn cũng không tính là xa.
- Triệu gia ở Loan Châu, tộc trưởng Triệu Cực Tùng, mà Tam Nguyên bang của Tam Nguyên quận, cấu tạo lại tương đối thú vị, ba vị bang chủ, đều họ Nguyên, cũng không phải huynh đệ ruột thịt, đại bang chủ Nguyên Đại Dũng, nhị bang chủ Nguyên Nhất Thành, tam bang chủ Nguyên Hoán, ba người này, cùng họ mà thôi, nhưng xây dựng cùng một chỗ, thành lập Tam Nguyên bang.
- Rất thú vị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận