Vô Thượng Thần Đế

Chương 3063: Dung hợp một hồn

- Hai người ngươi ta, bớt nói những lời này, ngươi bây giờ cũng là dầu hết đèn cạn.
Mục Vân cười lạnh nói:
- Thế nào, muốn liều mạng ngươi chết ta chết sao?
- Đương nhiên rồi.
Mạn Đà La giờ phút này hừ nói.
Nghe được lời này, Mục Vân quả nhiên phổi muốn tức nổ.
Tên này, thật sự bướng bỉnh.
Thà chết còn hơn đầu hàng.
- Tốt, lão tử hôm nay cùng ngươi hao tổn.
Thế giới lực chú ý, huyết mạch lực áp chế, Mục Vân giờ phút này dựa vào xích sắt, gắt gao áp chế Mạn Đà La.
Mà giờ phút này, Vũ lão lại toàn lực ngăn cản.
Dần dần, lực lượng giam cầm của võ giả lục đại tông môn biến mất, đám người Đỗ Thành, nhìn thấy một màn trước mắt, triệt để xôn xao.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cự Ma, cư nhiên cùng một vị Thần Chủ, vào giờ phút này đánh nhau?
Mọi người vội vàng né tránh, sợ bị ảnh hưởng.
Loại này cấp độ giao chiến, cho dù bị ảnh hưởng một tia, sẽ vạn kiếp bất phục.
Giờ phút này, trên mặt đất dưới đất, đều dày vò.
Phốc...
Mà lúc này, sâu trong lòng đất, Mục Vân giờ phút này, phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất.
Hắn đã đạt đến giới hạn của mình.
Mà giờ phút này, Mạn Đà La cũng hộc máu trong miệng. Hai người đồng thời, đạt tới cực hạn.
Mục Vân nhìn về phía Mạn Đà La, trong mắt tràn đầy sát khí.
Hắn hiện tại không giống như đệ nhất kiếp, muốn thu phục tên này, có thể giết liền giết.
Người này, thật sự là quá cố chấp.
Hắc Kỳ Lân nhất tộc, chẳng lẽ đều như thế?
- Tiểu tử, có chết, ta cũng không sợ, dù sao ta bất quá chỉ là một vị thành viên của Hắc Kỳ Lân nhất tộc, không liên quan đến bên ngoài.
Mạn Đà La cười hắc hắc nói:
- Nhưng ta đoán không sai, ngươi hẳn là một vị tương đối quan trọng trong nhân tộc Mục tộc, bằng không, cũng không có khả năng có người thi triển Tam Sinh Chuyển Thế Chú cho ngươi!
- Phải không?
Mục Vân giờ phút này cũng cười hì hì nói:
- Vừa vặn, con người ta, từ trước đến nay không coi trọng tính mạng của mình!
Giờ phút này, hắn thật sự tính toán cùng con Hắc Kỳ Lân này tiêu hao.
Mệnh, hắn có.
Mục Vân giờ phút này, máu huyết trong thân thể đã tiêu hao hầu như không còn, đầu óc choáng váng.
Nhưng vào lúc này, từng đạo ký tự huyền ảo xuất hiện chung quanh thân thể hắn.
- Không biết ngươi có nghe nói qua một đạo bí thuật hay không - Đại Tác Mệnh Thuật hay không.
Mục Vân lạnh lùng nói:
- Lấy tuổi thọ bản thân, hướng thiên địa đổi lấy năng lực cường đại, thần quỷ khó lường, ta ngược lại nhìn, ngươi, còn có năng lực gì nữa!
- Ngươi điên.
Mạn Đà La giờ phút này oa oa kêu to:
- Ngươi làm thế, sẽ làm cho tuổi thọ của mình giảm bớt, đối với cảnh giới ngươi tăng lên, trở ngại gian nan tăng cường gấp mười lần.
- Ta biết, ta cũng không phải, lần đầu tiên thi triển thuật này.
Mục Vân thần thái ngạo cư, hừ nói:
- Hôm nay, ta nhất định hoàn thành chuyện đời thứ nhất còn chưa hoàn thành!
- Được, ngươi muốn chết, ta chết với ngươi!
Mạn Đà La giờ này cũng thẹn quá hóa giận.
Hai đạo thân ảnh, trong chớp mắt, liền muốn va chạm.
Mục Vân đại tác mệnh thuật vào giờ phút này, trực tiếp bốc lên từng cỗ ký tự, lực lượng, bất ngờ xuất hiện.
Ù ù...
Nhưng tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, đột nhiên, một đạo thân ảnh xuất hiện trước người Mục Vân.
Một đạo thân ảnh kia, một thân kình phục màu đen, tóc dài xõa lên, dáng người cân xứng, toàn thân cao thấp, làm cho người ta có một loại cảm giác lạnh lùng lại thân cận.
Ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt cứng cỏi, có một cỗ khí tức uyển chuyển, quả thực chói mắt.
Một đạo thân ảnh này xuất hiện, ngón tay điểm một chút, điểm lên trán Mục Vân, nhất thời, đại tác mệnh thuật đang muốn thi triển đều tan thành mây khói.
- Đối phó hắn, vì sao lãng phí thọ nguyên của mình?
Âm thanh nhàn nhạt, làm cho người ta có một loại cảm giác nhu hòa.
Trong nháy mắt này, Mục Vân cảm giác thân thể nhẹ nhàng, từng đạo khí tức thuần khiết khuếch tán ra.
- Ngươi là...
- Mục Vân.
Mạn Đà La lúc này kinh hãi thất sắc, quát:
- Mục Vân, ngươi sao lại xuất hiện ở chỗ này!
Nhìn một đạo thân ảnh này, Mạn Đà La cả người bối rối, ngữ khí đều thập phần khiếp sợ.
- Mạn Đà La, ta năm đó không giết ngươi, không phải bởi vì ta rất muốn thu phục ngươi
Một đạo thân ảnh màu đen kia lạnh nhạt nói:
- Mà là ta muốn nhìn, Vạn tộc đến tột cùng có tính toán gì, như thế nào muốn tiêu diệt nhân tộc ta!
- Ngươi......
Thân ảnh màu đen kia xoay người, nhìn về phía Mục Vân, nói:
- Tên này quá ồn ào, bảo hắn câm miệng đi!
Bàn tay vung lên, một đạo ấn ký đánh ra, ầm ầm vang lên, trên miệng Mạn Đà La, xuất hiện một đạo ấn ký, ô ô ân ân, một câu cũng nói không nên lời.
- Ngươi là... Đệ nhất kiếp của ta...
Mục Vân giờ phút này trợn mắt cứng lưỡi, khó có thể tin được.
- Nhưng không phải ngươi đã chết sao?
- Ừm.
Hắc y nam tử gật gật đầu nói:
- Ta đúng là đã chết, thế nhưng, lại lấy hình thức ngươi tiếp tục sống sót, ngươi chính là ta, ta chính là ngươi!
- Tam Sinh Chuyển Thế chú, tràn ngập huyền diệu kỳ lạ, xem ra phụ thân vì ta, đúng là trả giá quá nhiều.
Hắc y nam tử lại nói:
- Mục Vân... Ha ha, xưng hô mình như vậy, thật đúng là không được tự nhiên!
- Ngươi vốn là Cửu Mệnh Thiên Tử, nhất định nhất thống thần giới, thống nhất nhân tộc, chuyện liên quan đến Mục Tộc, cũng không phải mục đích cuối cùng của ngươi. Mục đích của ngươi hẳn là thống nhất nhân giới, bảo hộ nhân tộc.
Thống nhất nhân giới, bảo vệ nhân tộc?
Mục Vân nhìn mình trước người, giờ phút này có chút mê mang.
- Có một số điều, ngươi sẽ hiểu trong tương lai!
Hắc y nam tử lại nói:
- Ngươi ta vốn là cùng một người, cho nên ngươi không cần khúc mắc, ta năm đó bị cửu tộc vây công đến chết, phụ thân tìm được một luồng thần hồn của ta, mượn Tam Sinh Chuyển Thế Chú, khiến cho ta sống lại, mà ngươi chính là Tam Sinh Chuyển Thế Chú của ta.
- Nhưng năm đó hồn phi phách tán của ta, thần hồn cùng huyết nhục tiêu tán ở trong nhân giới, che dấu đi, hiện tại ngươi nhìn thấy chính là một luồng thần hồn của ta.
- Năm đó ta phong ấn con Hắc Kỳ Lân này, lưu lại một luồng thần hồn của mình, sau đó khi chết, một ít thần hồn phiêu đãng đến nơi này, cho nên mới có ta đối thoại hiện tại với ngươi.
- Thu phục hắn, không cần lãng phí sinh mệnh, ngươi đem đạo thần hồn này của ta dung hợp, chuyện trước kia, ngươi có thể hiểu được càng nhiều, hơn nữa đây là một đạo hồn phách Tổ Thần, sau khi ngươi thu phục, thực lực nhất định có tăng trưởng, khôi phục huyết khí tổn thất, lại cùng hắn đấu, cũng rất đơn giản!
Nhìn hắc y nam tử, Mục Vân giờ phút này trong lòng vẫn cảm giác có chút kinh ngạc.
Cảm giác mình đối thoại với chính mình thật sự quá mức kỳ lạ.
- Một số việc, ngươi sau này sẽ hiểu được, ánh mắt không thể giới hạn ở trong thần giới, muốn nhìn thấy bộ dáng của đại thiên thế giới, ngươi cần thực lực cường đại hơn, đầu tiên, ngươi muốn đạt tới Tổ Thần cảnh giới mới được!
Bạn cần đăng nhập để bình luận