Vô Thượng Thần Đế

Chương 2783: Phải nhanh chóng đuổi theo

Dựa theo Lư Tuấn Sinh nói cho hắn biết, mặc dù hai đứa con trai của Thiên Đế Tinh thật sự đã phân chia, Thiên Trường Môn trong Thiên Trường quận kia phân liệt, rất có khả năng khiến cho mười tám châu quận biến thành mười chín châu quận.
Mục Vân lần này muốn thông qua tự mình điều tra, nhìn Thiên Trường quận, rốt cuộc bộ dáng như thế nào.
Một đoàn bốn người, thân ảnh biến mất trên đại đạo mênh mông...
Lư Tuấn Sinh thở dài nói:
- Long Tường vạn dặm, một mảnh bầu trời nho nhỏ, không cách nào trói buộc...
Nhìn cháu gái bên cạnh, Lư Tuấn Sinh dặn dò:
- Ngọc Tuyết, ngươi cần nhanh chóng đạt tới Chân Thần cảnh, tiến vào bên trong Kiếm Thần tông, ngày sau một khi Mục Vân tiến vào trong Kiếm Thần tông, hắn mới đến Kiếm Thần Tông, ngươi có thể giúp hắn, chờ hắn đến Kiếm Thần tông sớm hơn ngươi, vậy ngươi...
- Ngọc Tuyết hiểu rồi.
Lư Ngọc Tuyết gật đầu.
Trong lòng Lô Ngọc Tuyết đã bắt đầu âm thầm hạ quyết tâm.
Nàng tiến vào bên trong Kiếm Thần tông sớm hơn Mục Vân, một khi Mục Vân đến Kiếm Thần tông, nàng có thể giúp Mục Vân nhanh chóng hiểu rõ Kiếm Thần Tông.
Nếu không, với tốc độ tăng lên của Mục Vân, chỉ sợ hai người đồng thời tiến vào Kiếm Thần Tông, nàng không có tác dụng gì đối với Mục Vân.
Đến lúc đó, Lư gia ở khu vực phía đông, chỉ sợ địa vị không giữ được.
......
Mục Vân bốn người, dọc theo Nam Hải sâm lâm, đi tới phía nam tiếp tục tiến lên, dọc theo đường đi, Mục Vân cũng không có nhanh chóng chạy đi, mà chậm rãi đến một tòa thành trì.
Nam Nguyên thành.
Trên cửa thành, ba chữ to, tỏa sáng rực rỡ, đám người lui tới cũng không ít.
- Nam Nguyên thành, là một thành thị thuộc quận Thiên Trường, mấy trăm vạn dân cư.
Sở Hàm bẩm báo.
- Xem ra đã tới quận Thiên Trường rồi.
Mục Vân cười nói:
- Thiên Trường quận, Thiên Trường Môn, thú vị, lần này, hy vọng sẽ không làm ta thất vọng.
Mục Vân dứt lời, cất bước mà vào.
Bốn người tiến vào trong thành, tự nhiên chọn tửu lâu tốt nhất.
Trong đại sảnh, bốn đạo thân ảnh ngồi xuống ăn cơm.
Khách lui tới, không giàu thì quý, ở trong đại sảnh náo nhiệt thảo luận cái gì.
- Nghe nói chưa? Gần đây Môn chủ Thiên Trường môn, càng ngày càng không được, chỉ sợ không chịu nổi, hiện tại Thiên Hữu Chí cùng Thiên Đấu Thành, đang đánh vỡ đầu chảy máu.
- Chuyện này, đã sớm biết rồi? Mười hai thành trì phụ thuộc của Thiên Trường quận, lớn hơn nhiều so với các châu quận khác, cho dù chia làm hai, cũng uy vũ hơn châu quận bình thường.
- Hi, đều chuyện của Thiên gia, chúng ta xen vào cái gì.
- Cái này cũng đúng, bất quá, hai huynh đệ này đều quan tâm tranh quyền đoạt thế, không ai quan tâm thân thể lão gia tử, ta nghe nói, nghĩa tử của Thiên Đế Tinh - Thiên Càn, từ khi biết bệnh tình lão gia tử nặng thêm, mỗi ngày đều ra ngoài, ở trong Nam Hải sâm lâm tìm kiếm thiên địa linh tài, hy vọng vì phụ thân mình kéo dài mạng sống.
- Đâu chỉ là Thiên Kiền, nhi tử hắn Thiên Mạc Hàn, cũng đều ra ngoài lịch lãm, tìm kiếm linh dược vì gia gia của mình, thăm viếng danh y, hy vọng cứu lão gia tử nhà mình đây.
- Ngươi nói đây gọi là chuyện gì, thân sinh còn không bằng nhận nuôi.
Mọi người nhất thời thổn thức không thôi.
Mục Vân nghe nghị luận, cũng đại khái hiểu rõ.
- Thiên Kiền? Thiên Mạc Hàn? Thiên Đế Tinh còn nhận nuôi hài tử?
- Đúng vậy.
Sở Hàm một lần nữa nói:
- Bất quá Thiên Kiền này vẫn đi theo bên người Thiên Đế Tinh, không mưu quyền, không đoạt thế, cho nên cũng không nổi danh.
- Hiện tại trong Thiên Trường Môn, hai phụ tử Thiên Càn, Thiên Mạc Hàn, có thể nói không có bất kỳ quyền nói chuyện nào.
- Xem ra, thật đúng là con cháu hiếu thuận.
Mục Vân nhấp một ly nước, cười nhạt nói.
Phanh...
Mà đang lúc trong đại sảnh náo nhiệt, đột nhiên, một tiếng tiếng rầm vang lên, một gã trung niên nam tử gần bàn Mục Vân, hiện tại ầm ầm ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép, cả người phát run.
- Phụ thân, phụ thân, người làm sao vậy?
Một thanh niên ngay đứng dậy và hét lên.
- Phụ thân, ngàii đừng làm ta sợ.
Nhìn tình huống trung niên nam tử, tựa hồ trúng độc.
- Người đâu, cứu mạng, đồ ăn của Thiên Ca lâu có độc, có độc!
Thanh niên nhất thời hô to kêu nhỏ, hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Mà hiện tại, người ở mấy bàn lân cận cũng đều đứng dậy, nhìn về phía bên này.
Trong đại sảnh, nhất thời nổ tung.
- Chuyện gì đang xảy ra?
- Đúng vậy, người này thoạt nhìn, tựa hồ là trúng độc...
- Làm sao có thể trúng độc chứ?
Thanh niên hiện tại hét lên:
- Phụ thân ta rất tốt, chuẩn bị vào rừng thám hiểm, vừa ăn cơm tửu lâu bọn họ, hiện tại đã biến thành bộ dáng này, nhất định là đồ ăn có vấn đề.
Mọi người nghe được lời này, kinh ngạc một trận, vội vàng dừng chén đũa.
Mục Vân hiện tại nhìn mọi người biểu hiện, mỉm cười, không mở miệng, vẫn ăn đồ ăn của mình.
Mà hiện tại, phía sau, một gã nam tử trung niên đi tới, nhìn mấy người, nhất thời chắp tay nói:
- Các vị khách quan, các vị khách quan, có chuyện dễ nói, có chuyện dễ nói, làm sao vậy?
- Ngươi là ông chủ ở đây?
Thanh niên hừ nói:
- Đây là cha ta, ăn thức của các ngươi có vấn đề, các ngươi nói đi, làm thế nào để bồi thường.
- Vị khách quan này.
Chưởng quầy cười khổ nói:
- Ngươi không thể nói như vậy, phụ thân ngươi có vấn đề, cũng không thể nói là đồ ăn của chúng ta có vấn đề, ngươi nhìn nhiều khách như vậy ở đây, bọn họ đều không thành vấn đề.
- Ôi ô...
Giống như vì chứng thực chưởng quỹ nói, đột nhiên, một bàn xa xa, một khách hàng, hiện tại cũng đau đớn hô lên.
Nhất thời, một đám người kia phun ra nước bọt trắng, ngã trên mặt đất, thân thể co quắp.
- Ngươi nhìn, ngươi nhìn, thế mà nói không có vấn đề.
Thanh niên quát:
- Lại xuất hiện một trường hợp nữa, ngươi còn dám nói không thành vấn đề sao?
Nhìn thấy bên kia, chưởng quỹ nhất thời đầu to.
Chuyện gì đang xảy ra?
- Bồi thường.
Thanh niên quát:
- Hôm nay, ngươi không bồi thường, ta làm cho ngươi đẹp mặt.
Nghe được lời này, trên mặt lão bản lộ ra vẻ khó coi.
Làm thế nào có thể xảy ra?
- Ông chủ, ta đến xem như thế nào?
Tại thời điểm này, một giọng nói vang lên.
Đó là Mục Vân.
Mục Vân vốn không muốn đứng lên xen vào việc của người khác, nhưng nhìn thấy tên của tửu lâu này, cuối cùng hắn vẫn không nhịn được.
Thiên Ca Lâu.
Hắn không hiểu sao lại nghĩ đến Mục Thiên Ca.
Nếu Mục Thiên Ca còn sống, hiện tại hẳn là cùng hắn tùy ý tiêu sái.
- Vị công tử này, ngài là....
- Ta là một gã Thần đan sư.
Mục Vân cười nhạt nói.
Thần đan sư.
Nghe được lời này, tất cả mọi người đều hâm mộ không thôi.
Một gã Thần đan sư, đi đâu cũng được chú ý.
- Vị đan sư tiên sinh này, mời!
Chưởng quỹ cũng khách khí.
Mục Vân đứng dậy, nhìn thanh niên cùng trung niên nam tử trên mặt đất.
- Vị bằng hữu này, phụ thân ngươi trúng độc, trước không nói đến vấn đề bồi thường chưởng quầy, ta đến giúp phụ thân ngươi chữa trị tốt rồi nói sau? Nếu không vạn nhất phụ thân ngươi trúng độc chết, ngươi nhận được bồi thường nhiều hơn nữa, cũng không có ý nghĩa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận