Vô Thượng Thần Đế

Chương 3119: Ta rời đi há không đáng tiếc

- Ngươi không cần phải biết.
Mục Vân hiện tại vung hai tay nói:
- Bồ Đề Linh Tham, đề cao cơ hội ngưng tụ thần hồn, mà Huyết Trì có thể ngâm, cũng có thể trợ giúp ngưng tụ cường độ thần thể, từ đó thúc đẩy thần hồn sinh sôi.
- Hai thứ này, ta đều muốn.
- Ngươi muốn sao?
Huyền Thanh Phượng hừ một tiếng, giết ra.
Chỉ là một tiểu tử nhất hồn Thần Vương, muốn phá hỏng đại sự của nàng, si tâm vọng tưởng.
- Huyền Nguyệt Quyết.
Một tiếng quát khẽ, thân ảnh Huyền Thanh Phượng, huyễn hóa thành một đạo tàn ảnh, kiếm trong tay, hiện tại huyễn hóa thành một đạo trăng khuyết, hiện tại khuếch tán ra.
Vụt.
Tiếng tựa như dây cung run rẩy vang lên, Huyền Nguyệt xen lẫn kiếm khí, làm cho người ta cảm giác rất cường thịnh, hơn nữa còn có một cỗ khí tức âm độc mở rộng.
- Thái Tuế Miên Chưởng.
Lại là một chưởng đánh ra, lúc này chưởng kình của Mục Vân, nhất thời cao lên, tầng tầng lớp lớp chưởng ấn, giết ra.
Ầm...
Bên trong sơn động, tiếng nổ vang lên, hai đạo thân ảnh hiện tại luân phiên, khó phân biệt lẫn nhau.
Tiếng bước chân rầm rầm vang lên, thân ảnh Mục Vân lui về phía sau, nhất thời bị Huyền Thanh Phượng áp chế.
- Thái Tuế Miên Chưởng, uy lực tầng tầng lớp lớp, thủy chung vẫn thuộc về tính bộc phát, trước đó uy lực quá chậm, còn chưa tụ tập, đã bị oanh tán.
- Nếu có thể đưa thần lực hai tay của ta dũng mãnh tiến vào, khiến cho Thái Tuế Miên Chưởng không có thời kỳ nhu nhược như trước, có lẽ có thể uy lực càng cao.
Thái Tuế Miên Chưởng dù sao cũng là thần quyết của Bách Thế Đường, uy lực không thể nghi ngờ, nhưng Mục Vân chính là cảnh giới nhất hồn Thần Vương, so sánh ra, khó có thể phát huy ra uy lực đỉnh cấp của Thái Tuế Miên Chưởng.
Hắn cần phải tìm cách mới để thi triển.
Lúc trước Mục Vân cũng từng thí nghiệm qua, nhưng uy lực cũng không thỏa mãn.
Nhưng bây giờ, bất đắc dĩ, hắn vẫn muốn thử một phen.
Nghĩ đến thì làm.
Lực lượng bên trong thân thể từng đạo tăng lên, trong cơ thể Mục Vân giống như ẩn chứa một con mãnh thú, uy lực của hai tay vào hiện tại tăng lên gấp mấy lần.
- Giết.
Một tiếng quát khẽ, chưởng lực cùng chưởng kình chồng lên nhau.
Ầm...
Trong nháy mắt này, uy lực của Thái Tuế Miên Chưởng đề cao không chỉ gấp mấy lần.
- Ta biết rồi.
Mục Vân đột nhiên vui vẻ.
Thất bại trước, cũng không phải ý nghĩ của hắn không đúng, mà là hắn không làm tốt.
Trong nháy mắt này khẩn cấp biến hóa, lại khiến cho hắn nắm giữ tinh túy.
Thái Tuế Miên Chưởng có dao động cố định, mà thần lực của hắn, cũng có.
Hai loại lực lượng ba động, tập kết cùng một chỗ, sẽ khiến cho thần chưởng xếp chồng lên nhau, uy lực mãnh liệt gấp mấy lần.
- Thử lại.
Mục Vân nhe răng cười một tiếng, đánh ra một chưởng, lực lượng hiện tại trong nháy mắt tăng lên, tiếng ầm ầm, không ngừng nâng cao.
- Trảm.
Huyền Thanh Phượng hiện tại càng tức giận không thể cưỡng lại, chỉ là nhất hồn Thần Vương, có thể lật ra sóng biển gì?
Một tay vung ra, chưởng lực hiện tại đề cao gấp mấy lần, lực lượng không ngừng sinh trưởng, tiếng ầm ầm, làm cho tai người ta không thể thừa nhận.
Phốc phốc phốc tiếng vang lên, mấy tên đệ tử đi theo Huyền Thanh
Phượng, hiện tại một đám chật vật chạy ngược, máu tươi phun ra.
Đệ tử dưới Thần Vương cảnh, lại càng bị chấn đến không cách nào đứng dậy lên, ngã xuống đất khí tuyệt.
Mạnh mẽ.
Mục Vân hiện tại, mới biết được, áo nghĩa chân chính của Thái Tuế Miên Chưởng.
Chưởng kình mỗi một lần ba động, đều cần tinh luyện đến cực hạn.
Hắn lúc trước vẫn chưa làm được, hiện tại có thể dùng thần lực của hai tay ngưng tụ để bù đắp.
Tương lai càng lúc càng quen thuộc thần quyết này, mặc dù không dựa vào thần lực của hai tay, cũng có thể phát huy ra công kích hoàn mỹ.
Hơn nữa thêm thần lực của hai tay, uy lực của thần quyết này, quả thực có thể tăng vọt.
Phốc một bước lui về phía sau, Huyền Thanh Phượng hiện tại sắc mặt cũng lạnh lẽo.
Mục Vân, đáng ghét.
Sát khí bộc phát, Huyền Thanh Phượng thu hồi trường kiếm.
- Huyền Nguyệt Quyết, Nguyệt Thần Liêm.
Hét nhẹ một tiếng, bên trong thân thể Huyền Thanh Phượng, một đạo quang hoa bốc lên, sau lưng đột nhiên xuất hiện một vầng trăng sáng.
Một vầng trăng sáng dâng lên, hào quang vạn trượng, không có nóng bỏng, nhưng lại tràn ngập cô lãnh.
- Nguyệt Khuyết Trảm.
Trong phút chốc, một đạo trăng tròn, chia làm hai, hiện tại nổ tung ra.
Hai đạo trăng khuyết, hiện tại bốc lên, một trái một phải, đánh về phía Mục Vân.
- Thái Tuế Miên Chưởng.
Một chưởng vung ra, lực lượng bộc phát ra, tiếng xuy xuy nhất thời vang lên.
Mục Vân hiện tại bất ngờ phát hiện, uy lực của hai đạo trăng khuyết, hiện tại trên phạm vi lớn giảm xuống, lực lượng nhất thời giảm không ít.
Nhưng chưởng kình của hắn, cũng biến mất không thấy.
Chung quy, Huyền Thanh Phượng vẫn là cảnh giới cường đại, còn hơn hắn một bậc.
- Muốn chết.
Huyền Thanh Phượng hừ một tiếng, tiến lên, sát phạt khí tức tăng cường.
Đông...
Trong nháy mắt này, trên trán Mục Vân, một chút hào quang xuất hiện.
- Yên diệt.
Trong lòng quát khẽ một tiếng, đột nhiên, mắt phải hiện tại, tản mát ra thanh mang, Nguyệt Khuyết công kích trong phút chốc, theo không gian xoay tròn, biến mất không thấy.
- Lực lượng Không gian.
Một màn này, nhất thời dọa cho tất cả mọi người ở đây ngây người.
Mục Vân chỉ là một Thần Vương, làm sao có thể thi triển không gian lực?
Đây là thứ chỉ có Tổ Thần mới có thể làm được.
Cước bộ Huyền Thanh Phượng nhất thời dừng lại.
- Đáng sợ sao?
Mục Vân lạnh lùng nói:
- Đáng sợ vẫn còn ở phía sau.
Phanh một tiếng vang lên, sau lưng hiện ra một hư ảnh.
Thánh bia xuất hiện, hư ảnh Mục Phong Trần, mơ hồ không rõ.
- Lưu Tinh Bạo Vũ!
Một kích giết ra, trong nháy mắt, từng đạo ánh sáng lưu tinh, toàn bộ trùng kích tới Huyền Thanh Nguyệt.
Tiếng trống rỗng ào ào vang lên.
Trong nháy mắt này, Huyền Thanh Phượng cảm nhận được áp lực cường đại.
Nàng không cách nào chống cự, chỉ đành từng bước lui về phía sau, nhưng mấy vị Thần Vương khác lại không có vận khí tốt như vậy.
Thánh Bia bí kỹ, Mục Vân hiện tại nắm trong tay bốn môn.
Lưu Tinh Bạo Vũ.
Địa Bạo Thiên Vẫn.
Dẫn Dương Loạn Không.
Lăng Thiên Nhất Quyết.
Bốn chiêu công kích, một chiêu cường hoành hơn so với một chiêu.
Chỉ bất quá, hắn hiện tại cảnh giới tăng lên, hao phí hồn lực cùng lực lượng tinh huyết, câu thông thánh bia, cần phải lớn hơn.
Nhưng cần lớn hơn, uy lực cũng lớn hơn.
Lưu Tinh Bạo Vũ hiện tại hoàn toàn là một loại cảm giác khác.
Hắn có thể tùy tâm sở dục khống chế phương hướng lưu tinh bạo vũ, không còn là một mảnh công kích, mà là có thể khống chế thành một chùm công kích.
Cứ như vậy, uy lực quả thực gia tăng gấp bội.
- Nguyệt Viên Thuẫn.
Hiện tại Huyền Thanh Phượng không thể không thừa nhận, nàng thật sự quá xem thường Mục Vân, nhưng mất bò mới lo làm chuồng vẫn chưa muộn, một viên nguyệt thuẫn bài dựng thẳng trước người.
Đông...
Trong nháy mắt, công kích rơi xuống.
Thân thể Huyền Thanh Phượng dừng lại, đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Nàng trơ mắt nhìn viên nguyệt trước người lúc này nổ tung ra, lưu tinh bạo vũ, xâm nhập vào thân thể nàng, khuấy động lục phủ ngũ tạng của nàng, trong nháy mắt, ba hồn, bị quấy nát không còn. Một kích này, mạnh như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận