Vô Thượng Thần Đế

Chương 2451: Ta để ngươi đi chưa? (2)

Mục Vân thản nhiên nói:
- Được rồi, ta không giết ngươi, ngươi hiện tại gọi ngươi phụ thân tới.
- Cái gì?
- Không nghe thấy phải không?
Mục Vân đạm mạc nói.
- Còn cần ta nhắc lại lần nữa?
- Không cần, không cần.
Cố Thiên Nguyên vội vàng nói:
- Bây giờ ta váo cho phụ thân.
Dứt lời, Cố Thiên Nguyên lấy ra một ngọc thạch, thấp giọng nói một câu, bóp nát ngọc thạch, một đạo không gian ba động truyền ra ngoài.
Làm xong tất cả, Cố Thiên Nguyên nhìn Mục Vân, ánh mắt bớt đi một chút hoảng sợ, thêm một chút lo lắng, ngồi dậy.
- Ta để ngươi ngồi chưa?
Thấy Cố Thiên Nguyên ngồi dậy, Mục Vân nhất thời mở miệng.
- Không có... Không có...
Cố Thiên Nguyên thành thành thật thật ngồi trên mặt đất, ôm cánh tay mình.
Trong lòng lại mắng Mục Vân một tiếng.
Đợi đến khi cha ta đến, tất cả các ngươi đều phải chết.
Mà cùng lúc đó, Mục Vân lại phất phất tay, gọi Tật Phong tới, ghé tai thì thầm vài câu, Tật Phong gật gật đầu, rời đi.
Chờ đợi không bao lâu, trong lúc bất chợt, bên ngoài tửu lâu, từng đạo khí tức cường hoành lướt qua không trung lao đến.
Từng thân ảnh kia không có che dấu khí tức, cẩn thận cảm ứng, mỗi một cái đều cảnh giới Tiên Vương trên ngũ phẩm.
- Là ai lớn mật như vậy?
Một tiếng quát tựa như sấm sét vang lên.
Trong tửu lâu, một số khách nhân hoảng sợ, bỏ chạy.
Mà lúc này, Cố Thiên Nguyên lại một đường chạy ra ngoài, hô to:
- Cha, cha, người ở chỗ này, tên này muốn giết ta.
Cố Thiên Nguyên phá cửa đi vào, từ lầu hai nhảy xuống.
- Thiên Nguyên.
Nhìn thấy nhi tử của mình, trong ngực Cổ Thành nhất thời bị lửa giận thiêu đốt.
- Ai phế đi một cánh tay của con ta?
Cả tửu lâu lúc này nhất thời ầm ầm vỡ vụn.
Mục Vân hiện tại đi ra khỏi phòng riêng, đứng ở lầu hai, nhìn phía dưới, nói:
- Là ta.
Vừa nghe lời này, ánh mắt Cố Thành nhất thời nhìn lên lầu hai.
Mục Vân đi từng bước xuống cầu thang.
- Tiểu tử, ngươi muốn chết.
Cố Thành nhìn thấy Mục Vân hiện tại còn nhàn nhã, phẫn nộ không thôi, một tiếng quát khẽ, đánh ra một quyền, quyền phong ngưng tụ thành một hỏa sư mang theo ngọn lửa màu đen xông về phía Mục Vân.
Anh...
Một tiếng gào thét vang lên, hỏa sư tử nhất thời nổ tung.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người xung quanh nhanh chóng tản ra.
Mục Vân đi xuống cầu thang, không hề di chuyển.
- Tiểu tử, ngươi chết chắc rồi.
Cố Thiên Nguyên nhìn thấy cảnh này, nhất thời quát.
Hưu...
Nhưng đúng hiện tại, một tiếng xé gió vang lên, một thân ảnh xuất hiện trước người Mục Vân, chính là Thiên Cực Không.
Thiên Cực Không khoanh hai tay, hỏa sư gầm thét nhất thời bị ngăn cản, thân thể hơi nghiêng, lực lượng sụp đổ, hỏa sư xoay một vòng, giết về phía Cố thành.
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Cố Thành trắng bệch, nâng hai tay, đánh ra một chưởng.
Phanh...
Tiếng nổ vang lên, cả tửu lâu nổ tung.
- Tiểu tử thúi, ngươi sử dụng thủ đoạn gì?
Sắc mặt Cố Thành trắng bệch, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, cả người hiện tại nhất thời uể oải không gượng dậy nổi.
Thiên Cực Không không trả lời, lao ra một bước, đi tới, nắm Cố Thành trong tay.
Hắn vốn là cảnh giới cửu phẩm Tiên Vương, thuộc về Tiên Vương bình thường, nhưng Mục Vân ban cho hắn một viên Vô Cực Đoạt Thiên Đan, hiện giờ, hắn đã đạt tới cấp độ Tiên Vương tam lưu.
Mà Cố Thành người này bất quá chỉ là bát phẩm Tiên Vương mà thôi, căn bản không phải đối thủ của hắn.
- Quỳ xuống!
Thiên Cực Không không chút khách khí, ném Cố Thành trên mặt đất.
- Ngươi......
- Ngươi cái gì mà ngươi...
Bàn tay Thiên Cực Không nâng lên, cả người Cố Thành nhất thời bị đè sấp.
- Cực Không.
Mục Vân đi xuống cầu thang, thản nhiên nói:
- Trước đừng giết hắn, làm thịt Cố Thiên Nguyên này đi.
- Cha, cha, mau cứu ta, cứu ta.
Cố Thiên Nguyên nhất thời bị dọa tè ra quần, cầu xin.
- Các ngươi rốt cuộc là ai?
Cố Thành mở lời:
- Ta chưa từng nghe nói trong Luân Hồi điện có nhân loại thực lực cửu phẩm Tiên Vương, đâu cũng là Ma tộc, các ngươi không phải người của Luân Hồi điện.
- Ta nói rồi, ta là Điện chủ của Luân Hồi Điện.
Mục Vân tìm một cái ghế dựa, thảnh thơi ngồi xuống, nhìn về phía trước, nói:
- Cố Thành đúng không? Phó tông chủ Ám Ảnh tông? Các ngươi lần này chuẩn bị đối phó Luân Hồi điện của ta, ngươi nói ta có nên giết ngươi hay không?
Dứt lời, bàn tay Mục Vân vung lên, ý bảo Thiên Cực Không động thủ.
- Đừng...
Cố Thành đột nhiên gào thét.
- Các ngươi thả con trai ta ra, Cố Thành ta nguyện ý làm bất cứ chuyện gì cho ngươi.
Cố Thành hắn chỉ có một đứa con trai, về sau bởi vì tu luyện một môn tiên quyết, không có thêm năng lực sinh sản, Cố Thiên Nguyên quả thực là trái tim của hắn.
Nếu Cố Thiên Nguyên chết, hắn còn khó chịu hơn chết.
- Sớm một chút thông suốt không phải được sao?
Mục Vân phất phất tay, lần nữa nói:
- Nếu các ngươi đã quyết định đối phó Luân Hồi điện, vậy không chỉ có ngươi đến chứ? Tông chủ các ngươi cũng nên đến?
- Không sai, Ám Ảnh tông có hai vị tông chủ, tên Ám Chủ và Ảnh Chủ, hai vị tông chủ lần này cũng tới.
- Nói như vậy, Tông chủ Linh Long cũng tới?
Cố Thành gật đầu nói:
- Tông chủ Linh Long tên Long Hạo, tự mình ra trận.
- Ám chủ và Ảnh chủ các ngươi có thực lực gì? Còn có Long Hạo.
- Ám chủ cùng Ảnh chủ đều là cửu phẩm Tiên Vương, thực lực Tiên Vương tam lưu, Long Hạo chính là Tiên Vương bình thường.
- Ồ?
Vừa nghe lời này, Mục Vân càng thêm tò mò.
- Nói như vậy, thực lực của hai tam lưu Tiên Vương, một Tiên Vương bình thường, cũng dám tìm tới Luân Hồi điện?
Mục Vân cười nói:
- Xem ra ngươi không trung thực!.
Mục Vân dứt lời, Thiên Cực Không đi lên, tay cầm đao rơi xuống, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Một cánh tay khác của Cố Thiên Nguyên bị chém.
- A....
Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, Cố Thành giờ khắc này hoàn toàn sợ hãi.
- Ngươi làm gì?
- Làm gì?
- Ngươi không trung thực.
Mục Vân cười nói:
- Chỉ có ba người cũng muốn đối phó Luân Hồi điện? Tam đại Ma Vương hiện tại ít nhất là cửu phẩm Tiên Vương, thực lực Ma tộc vốn mạnh mẽ hơn nhân tộc, ngươi còn không nói thật?
- Ta nói ta nói, Linh Long tông không chỉ có Long Hạo ra tay, ngay cả Long Uyên cũng xuất quan.
- Long Uyên?
Nghe được lời này, vẻ mặt Mục Vân trở nên mất tự nhiên.
Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên một thân ảnh, chỉ là hắn không xác định, Long Uyên này có phải là Long Uyên trong miệng Cố Thành hay không.
- Long Uyên chính là đại ca của Long Hạo, Long Hạo mấy năm nay có thể quản lý tốt Linh Long tông, hơn phân nửa là Long Uyên ở sau lưng chống đỡ hắn!
Cố Thành mở lời:
- Đây chính là tất cả những gì ta biết, về phần kết quả rốt cuộc như thế nào, ta cũng không thể nói chính xác
- Có thể thả con trai ta ra không?
- Chẳng qua chỉ chém hai cánh tay hắn, cũng không phải không mọc ra được.
Mục Vân không thèm để ý nói:
- Đã như vậy, không có gì dễ nói với ngươi rồi, đi theo ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận