Vô Thượng Thần Đế

Chương 2555: Ta chính là làm càn

- Nếu nhìn không quen, vậy. Chỉ có giết chết ngươi.
Nghe được lời này, trong lòng Tiết Thủ Lễ có một vạn con tuấn mã chạy như điên.
Chỉ bởi vì nhìn không quen Kinh Thiên Môn, cho nên nhìn không quen Lạc Tường trưởng lão thân cận Kinh Thiên Môn, cho nên nhìn không quen Tiết gia bọn họ đi theo Lạc Tường trưởng lão...
Logic chó má gì thế này?
Cũng bởi vì chuyện này, sẽ tiêu diệt Tiết gia bọn họ?
Tiết Thủ Lễ nhất thời trong lòng thịnh nộ.
- Ngươi cũng quá làm càn.
- Hả? Ồ, đúng vậy, đúng vậy, ta chính là làm càn.
Mục Vân đột nhiên gật đầu, nói:
- Nhưng không có biện pháp, ai bảo ta... Còn lợi hại hơn ngươi?
Mục Vân rõ ràng chính là không muốn nói lý lẽ, đơn giản mà nói, hôm nay, chính là tới tìm.
- Cuồng vọng.
Tiết Thủ Lễ không khó để nhận ra, Mục Vân là cảnh giới tam lưu Tiên Vương, nhưng hắn cũng như vậy, hơn nữa, hắn đã đắm chìm trong tam lưu Tiên Vương ngàn năm thời gian, một thanh niên như vậy, hắn không để ở trong mắt.
Phanh...
Một tiếng phá không vang lên, Tiết Thủ Lễ trực tiếp giết ra.
Hắn ngược lại muốn nhìn, Mục Vân có thể có bản lĩnh gì.
Phanh...
Hai đạo thân ảnh nhất thời va chạm cùng một chỗ, mà thân hình Mục Vân không thay đổi, trực tiếp đứng tại chỗ.
Trong nháy mắt này, hắn nắm chặt bàn tay Tiết Thủ Lễ, ép buộc đối phương, căn bản không cách nào tránh thoát.
- Cái gì?
Tiết Thủ Lễ giờ phút này mới cảm giác được lực lượng của Mục Vân cường đại, loại lực lượng cường đại này, tuyệt đối không phải hắn hiện tại có thể ứng đối.
Tên này, hoàn toàn là một quái thai.
Trong lòng Tiết Thủ Lễ giờ khắc này tràn đầy sụp đổ.
Mục Vân, sao có thể cường đại như vậy?
Nhưng còn chưa kịp hắn phản ứng lại, trong lúc bất chợt, một cỗ lực lượng áp bách cường đại truyền đến trên bàn tay mình, lực lượng điên cuồng khiến cho thân thể hắn không cách nào nhúc nhích, chỉ cảm giác đứng trước người mình không phải là cảnh giới tam lưu Tiên Vương, mà là... Một vị thần.
- A...
Đột nhiên, Tiết Thủ Lễ bắt đầu kêu thảm thiết, nhưng vô luận như thế nào, hắn đều không thể thoát khỏi trói buộc của Mục Vân.
- Phụ thân!
Tiết Thành Nhân giờ phút này sắc mặt kinh hãi.
Người này rốt cuộc là ai, sao lại cường đại như vậy?
- Không chơi với ngươi nữa.
Bàn tay Mục Vân vung lên, một đạo hỏa quang chợt hiện lên, nhất thời, âm thanh bùm bùm vang lên, tiếng nổ vang lên, thân ảnh Tiết Thủ Lễ từ từ bị hỏa quang che dấu, biến mất không thấy gì nữa...
Một vị tam lưu Tiên Vương tiêu tán trong thiên địa như vậy.
Mục Vân nhìn vẻ mặt trắng bệch của những người khác, không nói nhiều, tay trái nhấc vò rượu lên, uống một ngụm rượu, nói:
- Đi thôi!
Tần Hiếu giờ khắc này đã sợ ngây người.
Mục Vân cường đại, quả thực ngoài tưởng tượng của hắn.
Người này, rốt cuộc đến từ đâu?
Hắn còn chưa từng thấy qua, tam lưu Tiên Vương cùng tam lưu Tiên Vương giao thủ, có thể nhanh chóng tiêu diệt đối thủ như thế.
Phụ thân Tần Thiên Hải, chính là một trong cửu đại Trưởng lão của Thiên âm tông, cũng là cảnh giới tam lưu Tiên Vương.
Nhưng phụ thân đã nói qua, chống lại Tiết Thủ Lễ, căn bản không nắm chắc.
Nhưng Mục Vân lại... Dễ dàng giết chết đối phương.
- Còn sững sờ làm gì?
Mục Vân thản nhiên nói:
- Dẫn ta đi gặp phụ thân ngươi.
- A, được được.
Trong lòng Tần Hiếu giờ phút này cảm thấy rất khó chịu.
Mục Vân, lai lịch không rõ, nếu thật sự giúp hắn, Thiên âm Tông sẽ được cứu, nhưng nếu người này có lòng dạ khó lường, vậy... Thiên âm Tông không phải chết trong tay Kinh Thiên Môn, mà là chết dưới tay Mục Vân.
Màn đêm buông xuống, Tần Hiếu mang theo ba người Mục Vân đi tới trước cửa Tần phủ.
- Tiên sinh, mời.
Đối đãi với Mục Vân, Tần Hiếu lần này thật sự tôn kính đến mức đầu cong đến thắt lưng quần.
Lần này, không thể không nhìn kỹ Mục Vân.
Mà lúc này, trong Tần phủ, trong đại sảnh, hai đạo thân ảnh đang ngồi xuống.
- Tần trưởng lão.
Phía dưới ghế khách, một nữ tử gật đầu nói:
- Lần này, sư tôn bị thương, sự vật lớn nhỏ, đều rơi vào trên người ta, kính xin Tần trưởng lão có thể hỗ trợ nhiều hơn.
- Thiếu tông chủ nói nặng lời rồi.
Tần Thiên Hải một thân trường bào màu lam, bên hông buộc một dải màu lam, nói:
- Lần này Lạc Tường trưởng lão rõ ràng không có lòng tốt, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ danh dự của Thiên âm tông, để cho Kinh Thiên môn biết, muốn nuốt vào Thiên âm tông chúng ta, bọn họ cũng phải trả giá thảm thiết.
- Ừm.
Trên mặt nữ tử kia mang sa trắng, nhẹ nhàng gật đầu.
- Lần này, Thiếu môn chủ Kinh Thiên Môn Sở Thiên Phong tự mình đến đây, nói muốn cùng tông chủ thương lượng thông gia, chỉ sợ là lòng mang ý đồ bất chính, còn hy vọng thiếu tông chủ có thể đề phòng nhiều hơn.
- Ừm.
Nữ tử lần nữa gật đầu nói:
- Lạc Tường trưởng lão, lung lạc đám người Tiết trưởng lão, Lý trưởng lão, Lưu trưởng lão, Vương trưởng lão đã đạt thành hiệp nghị cùng Kinh Thiên Môn, ta xem lần này, chúng ta nhất định phải có một hồi huyết chiến.
- Thuộc hạ Tần Hải Thiên nhất định cùng tồn vong với Thiên âm Tông.
Tần Thiên Hải đại nghĩa lẫm liệt nói.
- Ừm.
- Cha, cha!.
Đang lúc này, ngoài cửa có một đạo thân ảnh bước nhanh tới, vọt vào đại sảnh, nói:
- Cha, có một vị tiên sinh, nói muốn gặp ngài.
Tần Hiếu trực tiếp vọt vào, ba người đi theo phía sau.
- Làm càn.
Tần Hải Thiên quát:
- Không thấy Thiếu tông chủ ở đây sao? Không có quy tắc, ra khỏi đây.
- Thiếu tông chủ đừng tức giận.
Tần Hiếu lập tức chắp tay nói:
- Ta ở tửu lâu gặp được một vị tiên sinh, hắn nguyện ý giúp chúng ta.
- Tiên sinh?
- Ai vậy?
- Ách...
Tần Hiếu giờ phút này lộ vẻ mặt xấu hổ.
Quả thật, đến bây giờ, hắn căn bản không biết tên Mục Vân.
- Ta!
Nhưng giờ phút này, Mục Vân lại trực tiếp mang theo Cửu Nhi cùng Tiêu Doãn Nhi hai người đi ra.
Nhất thời, Tần Hải Thiên và nữ tử trong đại sảnh đều nhìn về phía Mục Vân.
Một tiếng xoạc vang lên, đột nhiên, nữ tử ngẩn ra, chén trà trong tay rơi xuống đất.
Tràng diện nhất thời có chút quỷ dị.
Nữ tử đứng dậy, từng bước đi tới trước người Mục Vân, bàn tay ngọc giơ ra, hai tay vuốt ve hai má Mục Vân.
Trong nháy mắt này, cả đại sảnh, bầu không khí quỷ dị đến cực hạn.
Hai cha con Tần Hải Thiên và Tần Hiếu hoàn toàn trợn tròn mắt.
Tần Hiếu giờ phút này trong lòng thầm nghĩ: Mị lực của tiên sinh, lớn như vậy sao? Thiếu tông chủ không gần nam sắc, sao lại vừa thấy tiên sinh đã làm ra hành động đột ngột như vậy? Chẳng lẽ hai người quen biết?.
Tiêu Doãn Nhi cùng Cửu Nhi giờ phút này trong lòng càng kinh ngạc.
Thiếu tông chủ của Thiên âm tông này, không phải cũng là tình nhân cũ của Mục Vân đó chứ?
Tên này, rốt cuộc còn có bao nhiêu nữ nhân nữa?
Trong lòng Tần Hải Thiên cũng không hiểu.
Chẳng lẽ Mục Vân có liên quan đến Thiếu tông chủ? Nhưng nhìn hai nữ tử bên cạnh Mục Vân, đều là mỹ nữ tuyệt sắc, Thiếu tông chủ nguyện ý chia sẻ một nam nhân với những nữ nhân khác?
Mà giờ phút này, trong lòng Mục Vân lại càng thêm buồn bực.
Nữ nhân này là ai? Chẳng lẽ là nợ tình kiếp trước nào chưa biết?
Bạn cần đăng nhập để bình luận