Vô Thượng Thần Đế

Chương 4199: Chúng ta so một trận? (1)

Thanh niên tóc dài, hắc y kiêm thường, tươi cười ôn hòa, thoạt nhìn rất thân cận.
Chính là đệ tử của Cố Thư Họa - Tề Trọng Thư, bản thân Tề Trọng Thư lục phủ thần cảnh, ở trong Lưỡng Nghi các, tuyệt đối thuộc về đệ tử đứng đầu.
Chỉ là Cố Thư Họa làm việc khiêm tốn, Tề Trọng Thư cũng không hiển sơn bất lộ thủy.
- Mục sư đệ khách khí, ta cũng chỉ thuận đường.
Tề Trọng Thư cười ha hả nói:
- Hôm nay có lĩnh ngộ không? Thiên Nguyên Tố Linh Trận, có thể thi triển ra?
Mục Vân gật đầu.
- Thật sao?
- Ừm.
Mục Vân cười nói:
- Bây giờ ta chính là cổ thần trận sư cấp hai chân chính rồi.
- Chúc mừng chúc mừng.
Tề Trọng Thư vỗ vỗ bả vai Mục Vân, cười nói:
- Ba năm, bố trí thành công, khó trách sư tôn thường xuyên khen ngươi.
- Ta năm đó vì ngưng tụ trận này, tốn ước chừng trăm năm.
Tề Trọng Thư phát ra sự hâm mộ từ tận đáy lòng.
Lực lĩnh ngộ của Mục Vân đối với trận pháp, đúng là rất lợi hại.
Cố Thư Họa vẫn luôn khen không dứt miệng.
Đây là thiên phú, ghen tị không được.
Hai người cùng nhau đi lên núi.
Cố Thư Họa đã chờ đợi.
- Thiên Nguyên Tố Linh Trận, luyện thành?
- Ừm.
Cố Thư Họa gật gật đầu:
- Không tệ, thời gian ba năm, ngươi thật sự rất có thiên phú.
- Cố các chủ dạy dỗ có phương pháp.
- Đây là thiên phú ngươi, ta bất quá chỉ là chỉ đường mà thôi.
Cố Thư Họa cẩn thận nói:
- Ngươi đã có thể ngưng tụ Thiên Nguyên Tố Linh Trận, vậy ít nhất đại biểu ngươi có thể tụ tập bách nguyên chi đạo, nhị cấp Cổ Thần trận sư, xem như thực chí danh quy.
- Nếu có thể ngũ bách nguyên, đạt tới thiên nguyên, đó chính là nhị cấp cổ thần trận sư chân chính.
- Cái kia... Cố các chủ...
Mục Vân ho khan, nói:
- Bây giờ ta ngưng tụ ngũ bách nguyên chi đạo.
Vừa nghe lời này, Cố Thư Họa cùng Tề Trọng Thư hai người đều sửng sốt.
- Người so với người, tức chết người...
Tề Trọng Thư không nói gì.
- Mục sư đệ, tốt xấu gì cũng cho ta chút mặt mũi...
Cố Thư Họa sửng sốt một lát, mới nói:
- Thiên Nguyên Tố Linh Trận, ở trong mắt ta, thích hợp nhất tu hành tiến vào nhị cấp Cổ Thần trận sư, cũng là bởi vì, nếu như có thể tụ tập ra trận này bách nguyên chi uy, đối phó nhất phủ thần cảnh, nhị phủ thần cảnh, không cần phải nói.
- Ngưng tụ ngũ bách nguyên chi đạo, đối phó tam phủ thần cảnh, tứ phủ thần cảnh.
- Thiên Nguyên chi đạo, là có thể đối phó ngũ phủ thần cảnh, lục phủ thần cảnh.
- Hơn nữa chỗ độc đáo nhất của trận pháp này, nếu ngươi có thể luyện thành nó, cổ thần trận cấp hai khác, chỉ cần có trận đồ, tiến hành nghiên cứu, nhất định có thể thành.
Nghe được lời này, Mục Vân gật gật đầu.
Thiên Nguyên Tố Linh Trận, ba năm qua, hắn một mực cân nhắc.
Cấu tạo của trận pháp này, đúng là cực kỳ phức tạp.
Mà bây giờ, tiến vào trận pháp này giai đoạn thứ hai, Mục Vân cũng rất hài lòng.
- Hôm nay, ngươi cứ nói với ta những đchỗ khó hiểu của mình.
- Vâng.
Trên đỉnh núi, Tề Trọng Thư và Mục Vân hai người, bình yên ngồi, Cố Thư Họa bắt đầu giảng dạy chỉ đạo.
Một ngày, sớm kết thúc.
Mục Vân theo Tề Trọng Thư cùng nhau xuống núi.
- Tiểu tử thúi, không tiếng động, ngưng tụ ngũ bách nguyên chi đạo.
Tề Trọng Thư cười mắng:
- Ta tu hành ba trăm năm, mới ngưng tụ được ngũ bách nguyên chi đạo.
Ba năm và ba trăm năm.
Người so với người, thật sự là tức chết người a.
- À...
Mục Vân xấu hổ cười, nói:
- Đúng rồi, Lâm sư tỷ đâu?
- Nha đầu kia nào có thể nhàn rỗi được, đi võ ảnh các giao thủ.
Vũ Ảnh Các, chính là chỗ Lưỡng Nghi các mở ra chuyên môn để cho đệ tử giao chiến.
Võ Ảnh Các, tác dụng khá lớn.
Trong các, đệ tử tiến vào trong đó, nộp nguyên thạch, có thể tụ ra bóng dáng của mình.
Chiến đấu với cái bóng.
Loại bóng dáng này, cũng không phải hư vô, mà cần hao phí hồn lực.
Nhưng là không thể không nói, hiệu quả rất tốt.
Không cần đệ tử trả giá đắt, cho dù cùng người giao thủ chết, cũng chỉ thua Nguyên Thạch, hồn phách bị hao tổn.
Hồn phách bị hao tổn, có thể khôi phục, còn có thể làm cho đệ tử không đến mức thí luyện đến chết.
Dù sao, một luồng hồn phách, cũng cực kỳ hao phí tâm thần.
Mục Vân ba năm nay, vẫn là tu hành Cổ Thần Quyết cùng trận đạo, Vũ Ảnh Các cũng ngẫu nhiên đi, hiện giờ trận đạo xem như có thành tựu, ngược lại ngứa ngáy khó nhịn.
Mà cùng lúc đó, Lưỡng Nghi Các, trong Vũ Ảnh Các.
- Đáng chết!
Một tiếng mắng khẽ vang lên, một nữ tử đi ra từ trong Võ Ảnh các, sắc mặt hơi tái nhợt.
- Tốt xấu gì ta cũng là tứ phủ thần cảnh, cư nhiên gặp phải đồng giai, không có biện pháp thắng.
Nữ tử thở phì phì lẩm bẩm.
- Lâm Diệc Diệu.
Đột nhiên, một tiếng cười vang lên.
Mấy thân ảnh lúc này đi tới.
- Lâm Diệc Diệu, như thế nào? Nhìn ngươi sắc mặt khó coi, lại thua?
Nam tử cầm đầu, hai tay chắp ra sau lưng, nhìn Lâm Diệc Diệu, hắc hắc cười nói:
- Có muốn cùng ta so một trận hay không?
- Hừ, Lục Phong, cút sang một bên, bổn cô nương lười phản ứng ngươi.
Lâm Diệc Diệu vẫn chưa cho người kia sắc mặt tốt, hừ nói:
- Ta thua quản chuyện gì của ngươi?
- Đừng tức giận, tốt xấu gì tất cả mọi người đều ở trong Lưỡng Nghi các, xem như là người có thân phận, hô to hô nhỏ cũng không tốt.
- Cái gì mà tốt hay không tốt, Lục Phong, đừng ỷ vào đại ca ngươi rất giỏi, làm giống như ngươi ghê gớm lắm vậy.
Lâm Diệc Diệu không chút khách khí nói:
- Đại ca ngươi không phải là nhị nguyên thần cảnh sao? Sớm muộn gì cũng bị ta vượt qua, ngươi so với ta, tính cái gì?
Lâm Diệc Diệu dứt lời, cắt một tiếng, rời đi.
- Đứng lại.
Một tiếng quát khẽ vang lên.
Sắc mặt Lục Phong âm lãnh, quát:
- Lâm Diệc Diệu, đừng tưởng rằng sư tôn ngươi là Cố Thư Họa, ngươi có thể muốn làm gì thì làm.
- Thời gian trăm năm vừa qua, đại ca ta có khả năng trở thành các chủ của Lưỡng Nghi Các.
- Ta khuyên ngươi tốt nhất khiêm tốn một chút.
- A!
Lâm Diệc Diệu cười nhạo nói:
- Đại ca ngươi? Các chủ? Lục Thiếu Nhân tên kia nhị nguyên thần cảnh mà thôi, đừng nói phía trên còn có Hạng Đông Vũ cùng Cát Long đè hắn, cho dù không có, quay đầu bị Mục sư đệ đuổi kịp.
- Đại ca ngươi cũng đừng vọng tưởng trở thành tông chủ.
- Ngươi muốn chết!
Lục Phong hừ một tiếng, bàn tay chộp về phía Lâm Diệc Diệu.
Phanh...
Đang lúc này, một đạo ba động đột nhiên vang lên.
- Lục Phong, nơi này là nội địa tông môn, không phải nơi đánh nhau!
- Muốn đánh, ta bồi ngươi đến Vũ Ảnh Các đánh một hồi như thế nào?
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Tề Trọng Thư bắt lại cổ tay của Lục Phong, hờ hững nói.
- Ta nói là ai.
Lục Phong tránh thoát bàn tay, lui về phía sau một bước.
- Thì ra là Tề sư huynh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận