Vô Thượng Thần Đế

Chương 542: Tam Chuyển Hợp Nhất (1)

Thế nhưng dần dần, một tia nhu tình kia nhìn sang hướng Thánh Khuyết thời điểm, lại tràn ngập sát ý.
Hắn giờ phút này nên nhìn thấy hai vị thê tử của mình mới đúng, thế nhưng hết thảy, đều cải biến.
Vân Thăng Không là kẻ cầm đầu, mà những người khác, thì là đồng lõa!
- Tịch Diệt Vô Tình!
Vừa nghĩ đến đây, toàn bộ thân thể Mục Vân run rẩy, Phá Hư Kiếm trong tay hắn tại lúc này phảng phất cộng minh, tịch diệt khí tức cường đại nháy mắt tràn ngập ra.
Mà đổi thành một bên, Thánh Khuyết lấp lóe ánh mắt, nhìn xem Mục Vân, ngón tay run rẩy.
Chỉ là dần dần, một cỗ sát lục chi tâm cuồng bạo lập tức từ bên trong thân thể Thánh Khuyết bộc phát ra.
Kiếm tâm cùng kiếm tâm cường đại va chạm, đây là kiếm khách so đấu, không sợ hãi, không chỗ che thân!.
Oanh...
Trong khoảnh khắc, lại là một tiếng nổ đùng đoàng vang lên, toàn bộ trên bầu trời, ầm ầm âm thanh, triệt để vang lên.
Tiếng oanh minh mãnh liệt không ngừng tiếp tục, toàn bộ bầu trời triệt để trở nên âm u.
Chỉ là từ từ, âm u tiêu tán, oanh minh hạ thấp, một bóng người từ phía trên không trung trực tiếp rơi xuống.
Phanh...
Một bóng người hung hăng ngã vào bên trên thổ địa phía dưới, dần lên tầng tầng bụi bặm.
Thánh Khuyết!
Giờ phút này, kiếm trong tay hắn xuất hiện từng lỗ hổng, lồng ngực của hắn, một miệng máu thông suốt to lớn xuất hiện, vô cùng kinh khủng.
Tịch diệt kiếm tâm, chung quy vẫn mạnh hơn một bậc, thắng qua sát lục kiếm tâm.
Trên mặt Thánh Khuyết mang theo mỉm cười, tựa hồ giải thoát, ngẩng đầu nhìn bầu trời, chậm rãi hai mắt nhắm lại.
- Sư tôn!
Trong đám người, thân thể Bạch Trảm Phong phát run, nhìn thi thể, nhưng cũng không dám lên tiếng.
Hắn đã từng muốn đánh giết Mục Vân, nhưng bây giờ nếu như ra mặt, có lẽ Mục Vân đã lĩnh ngộ kiếm tâm chỉ cần đánh ra một kiếm, hắn có khả năng không thể thừa nhận.
Hắn chỉ có thể trốn ở trong đám người, nhìn xem thi thể Thánh Khuyết, không dám lên tiếng.
- Vân Thăng Không, đến lượt ngươi!
Bóng dáng Mục Vân rơi xuống, sắc mặt hơi mang theo vẻ tái nhợt, ha ha cười nói:
- Có lẽ ngươi cũng không nghĩ tới, có một ngày sẽ rơi vào trong tay của ta.
- Rơi vào tay của ngươi?
Vân Thăng Không ha ha cười nói:
- Bây giờ nói lời này, không khỏi quá sớm?
- Vậy lấy ra chuẩn bị ở sau của ngươi đi, ngươi chuẩn bị nửa ngày, không phải sao?
- Bị ngươi nhìn ra!
Vân Thăng Không sầm mặt lại, bàn tay vỗ mạnh, ong ong ong âm thanh vang lên, ở trước người hắn, ba không gian vòng xoáy đột nhiên xuất hiện, vòng xoáy xuất hiện, ba bóng người từ kia bên trong vòng xoáy, bước ra một bước.
Bên trái một người, dáng người khôi ngô, toàn thân cao thấp, cơ bắp hở ra, làn da hiện ra màu đen.
Một người khác trong đó thì thân hình cao lớn uy mãnh, nhìn như một tòa núi cao, cho người ta một loại cảm giác áp bách trầm trọng.
Mà bên phải một người, lại là khí tức trôi nổi bất định, cả người khom lưng, bóng người khoác lên hắc bào, khiến người thấy không rõ thân hình.
- Tây Mạc Mạc Vương!
- Bắc Địch Địch Vương!
- Nam Man Vu Thần!
Nhìn xem ba bóng người, Hoang Chủ Hoang Thiên Trạch nhịn không được biến sắc nói.
- Ba người các ngươi làm sao lại xuất hiện ở đây?
- Ha ha...
Tiếng cười to buông thả vang lên, Mạc Vương da tay ngăm đen phản xạ ánh sáng, cười nói:
- Hoang Chủ, ngươi có thể lựa chọn trợ giúp Vân Minh, chúng ta vì sao không giúp đỡ Vân gia? Dù sao ta Tây Mạc và Vân gia rất gần nhau!
- Trung Châu là khối đất màu mỡ, ngươi cũng phát hiện điểm này mới nguyện ý trợ giúp Mục Vân? Bắc Địch ta đương nhiên không nguyện ý từ bỏ!
Âm thanh Địch Vương như tiếng sấm, ầm vang nổ tung nói.
- Khặc khặc...
Tiếng cười quái dị vang lên, Vu Thần thân thể lọm khọm, âm thanh bén nhọn nói:
- Không nghĩ tới Trung Châu có thể xuất hiện một thiên tài như vậy, cho dù đến ba ngàn tiểu thế giới, cũng là thiên chi kiêu tử bên trong những tông môn kia.
Ánh mắt ba người không hẹn mà cùng nhìn tới Mục Vân.
- Ba vị, hiện nay, Trung Châu đã không còn các thế lực lớn, chỉ có Lôi Thần cốc, Tam Cực điện, Vân Minh, là các vị tiến vào làm địch nhân cản trở Trung Châu phát triển, thêm lời thì thừa thãi, Vân mỗ ta không cần nhiều lời.
- Vân tộc tưởng quả nhiên nói lời giữ lời, qua nhiều năm hợp tác như vậy, đương nhiên tin được ngươi!
Vu Thần khặc khặc cười nói:
- Kẻ này mặc dù cường hãn, nhưng dù sao cũng chỉ là Chuyển Thể cảnh, không thành vấn đề.
- Lão tử Chuyển Phách cảnh, sống trong Bắc địa điều kiện gian khổ, thân thể cường hãn, còn sẽ thua kém này một tiểu tử chỉ là Chuyển Thể cảnh?
Địch Vương ha ha cười nói:
- Hôm nay, hắn hẳn phải chết không nghi ngờ!
Trong chớp mắt, ba đại cường giả nhìn chằm chằm Mục Vân, sát ý dạt dào!
Mạc Vương!
Địch Vương!
Vu Thần!
Nhìn xem ba bóng người đột nhiên xuất hiện, trên mặt Mục Vân lộ ra một tia lạnh lùng.
Vân Thăng Không quả nhiên đã sớm chuẩn bị thỏa đáng hết thảy, hai năm trước như thế, hiện tại cũng như thế.
- Vân Thăng Không, hôm nay, Mục Vân ta ở đây, nhất định tru sát ngươi!
Nhìn Vân Thăng Không, Mục Vân bình tĩnh nói.
- Ngược lại là rất cuồng vọng!
Mạc Vương cười ha ha một tiếng nói:
- Tiểu tử, ta nhìn ngươi là cảnh giới Chuyển Thể cảnh, thân thể không giống bình thường, để cho ta tới thử trước thử một chút thủ đoạn của ngươi. –
Trong lúc Mạc Vương cười ha ha, toàn thân hắc mang phản xạ ánh sáng, khí tràng cường đại tràn ngập ra.
Thu hồi Phá Hư Kiếm, Mục Vân nhìn Mạc Vương, thần sắc lạnh lùng.
Vù vù hai tiếng xé gió lên, hai bóng người nháy mắt tiêu tán, sau một khắc, một tiếng vang chói tai đột nhiên truyền ra.
Oanh...
Tiếng oanh minh trầm thấp vang lên, toàn bộ trên bầu trời, bụi mù tràn ngập.
Mà nương theo tiếng oanh minh rơi xuống, còn có âm thanh xương cốt răng rắc.
Sắc mặt Mạc Vương trắng nhợt, nhịn không được lui lại một bước.
Nhìn xem thần sắc Mục Vân đối diện, trên mặt biểu hiện ra vẻ kinh ngạc cùng rung động.
Nhìn xem Mạc Vương, bàn tay Mục Vân hất lên, sắc mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Thân thể của hắn, mặc dù là Chuyển Thể cảnh, thế nhưng trước khi Huyết Kiêu tiêu tán, lưu lại Huyết Sát lực lượng bên trong cơ thể cho hắn, cho dù ở bên trong ba ngàn tiểu thế giới, đều là sức mạnh hàng đầu.
Mà những lực lượng kia cải biến thân thể hắn, Mạc Vương cho rằng mình thực lực cường hãn, thực sự quá mức buồn cười!
- Ma Vương, ngươi đây cũng quá mất mặt đi!
Địch Vương cười ha ha, bước ra một bước.
Ầm ầm âm thanh vang lên ở trong cơ thể hắn, một cỗ khí tức ngang ngược như hung thú từ bên trong thân thể của hắn khuếch tán ra.
Cỗ khí tức này, hoàn toàn không phải võ giả phát ra, mà càng giống như khí tức Thánh thú cường đại.
- Bản vương từ nhỏ đã sinh hoạt tại Bắc Địch chi địa, nơi đó thời tiết giá lạnh, điều kiện dị thường ác liệt, thế nhưng cũng tạo nên võ giả Bắc Địch chúng ta cường đại cùng sức chịu khổ nhọc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận