Vô Thượng Thần Đế

Chương 3417: Phản Bội (1)

- Người của Chiêm tộc sao...
Mục Vân hơi nỉ non.
Xem ra, người của Chiêm tộc lại đụng phải những quái vật đó.
Chỉ là đối với chuyện Chiêm tộc cùng những nhân quái, Mục Vân cũng không thèm để ý.
Lúc trước Chiêm Hân Di rời đi, có lẽ mục đích xuất phát là tốt, nhưng cuối cùng, nàng không có quay trở lại.
Mục Vân tự nhiên cũng không trách Chiêm Hân Di.
Chiêm tộc đối với vị Thái Tử Mục tộc này, vẫn ở trong trạng thái mâu thuẫn trong lòng.
Nhưng cũng bởi vì như thế, nếu bọn họ gặp phải phiền toái, mình cũng lười phản ứng.
Giao thủ không ngừng kéo dài, một mảnh sơn mạch này, hiện tại từng mảng lớn sụp đổ.
Mục Vân như lão thần ngồi ngay ngắn trong trận pháp mình thi triển, cũng không có khởi hành.
Tiếng lay động vang lên từng đạo.
Trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện từng trận tiếng đánh nhau càng thêm kịch liệt.
Nghe được một đạo tiếng này, Mục Vân nhíu mày.
Cái này tựa hồ, không phải Chiêm tộc cùng nhân quái đánh nhau.
Từ từ, một tiếng nói đột nhiên vang lên.
- Chiêm Thái Tử, đã lâu không gặp.
Một đạo tiếng cười ha hả vang lên.
Một tiếng nói này, Mục Vân rất quen thuộc.
Thái Tử Hám tộc Hám Dực.
Mục Vân hơi nhíu mày.
- Hám Dực, Thạch Thư Hoàn, các ngươi ở chỗ này làm cái gì?
Tiếng của Chiêm Thiên Vũ từ từ vang lên.
Mục Vân hiện tại ẩn nấp dưới lòng đất sơn mạch, thi triển thần thông, có thể nghe được rõ ràng trên mặt đất nói chuyện, thậm chí có thể ‘nhìn’ những bóng người trên mặt đất hoạt động.
Hai người Hám Dực, Thạch Thư Hoàn tựa hồ mang theo rất nhiều nhân mã của Hám tộc, Thạch tộc cùng với Mộ Dung tộc đến.
Thái độ của Chiêm Thiên Vũ hiển nhiên đối với người của hai tộc cũng không tốt.
- Không làm gì đâu.
Hám Dực một lần nữa nói:
- Muốn hỏi ngươi thăm một ít tin tức.
- Tin tức?
Trên mặt đất, vẻ mặt Chiêm Thiên Vũ đầy kinh ngạc.
- Mộ Dung Phong Tiêu đã chết, ngươi có biết, ngoại trừ chúng ta ra, ai còn có thực lực, đối phó Mộ Dung Phong Tiêu không?
- Cái gì?
Vừa nghe lời này, sắc mặt Chiêm Thiên Vũ nhất thời cả kinh.
Mộ Dung Phong Tiêu, chết rồi.
Mộ Dung Phong Tiêu là nhân vật cỡ nào?
Thái Tử của Mộ dung tộc.
Trái tim của Mộ dung tộc.
Chết rồi.
Không nói Chiêm Thiên Vũ, mọi người Chiêm tộc hiện tại đều kinh ngạc không thôi.
Nếu truyền đến thần giới, cả Mộ Dung tộc, chỉ sợ đều sẽ điên rồi.
Chiêm tộc cùng Triệu tộc giao hảo, bọn họ vô cùng hiểu rõ.
Năm đó, Thái Tử Triệu tộc Triệu Nham Minh biến mất, trong Triệu tộc, khắp nơi đều tìm kiếm Triệu Nham Minh. Nhưng sau đó, người không tìm được, ngược lại trong Triệu tộc, trong lúc tìm kiếm, nội bộ trống rỗng, một ít tộc lão, đoàn thể, bắt đầu kết đảng phái chia cắt lẫn nhau.
Chuyện này, lúc ấy trong thần giới, có thể nói là gây ra sóng to gió lớn.
Ngoại trừ Mục tộc ra, tám tộc khác, đều thần kinh căng cứng, sợ Triệu tộc bởi vì một chuyện nhỏ, đem mũi nhọn chỉ về phía bọn họ.
Đây chính là như thế, Triệu tộc trải qua nội đấu dài đến mấy ngàn năm, mới triệt để bình ổn lại.
Triệu Khai Minh, Triệu Thanh Phong, Triệu Kiệt Luân ba người, trở thành ba người Triệu tộc hiện tại có tiếng hô cao nhất cho vị trí Thái Tử.
Mà chính bởi vì việc này, khiến cho cả Triệu tộc, cơ hồ thiếu chút nữa lâm vào tình huống tan rã.
Hiện tại, Mộ Dung Phong Tiêu đã chết, đối với Mộ Dung tộc mà nói, chỉ sợ lại là một hồi tai nạn.
- Ta không biết.
Chiêm Thiên Vũ bình tĩnh nói:
- Người có thể chém giết Mộ Dung Phong Tiêu, chỉ sợ ít nhất là cảnh giới mới vào Tổ Thần cửu biến, nếu người Chiêm tộc ta gây ra, vậy nhất định không có khả năng một tia dấu vết cũng không lưu lại.
Nghe Chiêm Thiên Vũ trả lời, Hám Dực cùng Thạch Thư Hoàn hai người, hiện tại trầm mặc xuống.
Từ từ, Hám Dực nhìn mọi người Chiêm tộc xung quanh, nói:
- Đã như vậy, Chiêm Thái Tử có thể để chúng ta điều tra một chút không?
Vừa nghe lời này, tràng diện tại hiện tại, trở nên vi diệu.
- Tra? Làm thế nào để kiểm tra?
Chiêm Thiên Vũ khẽ nhíu mày.
- Đơn giản, Mộ Dung Phong Tiêu chính là Thái Tử gia mộ dung tộc, cảnh giới Tổ Thần thất biến, trên người hắn có một kiện thần binh, có chút quan trọng.
- Luyện Tâm Châu.
Hám Dực cẩn thận nhìn chằm chằm đám người Chiêm Thiên Vũ, từ từ nói:
- Luyện Tâm Châu chính là chí tôn thần khí, ở toàn bộ thần giới, đều là thần khí đứng đầu, ta nghĩ Chiêm Thái Tử hẳn là có nghe qua.
- Mộ Dung Phong Tiêu thân tử, Luyện Tâm Châu kia cũng biến mất, chư vị nếu tự chứng minh trong sạch, cứ nhất nhất lấy ra pháp bảo không gian mang theo bên người, để cho chúng ta kiểm tra kiểm tra đi.
Vừa nghe lời này, tràng diện nhất thời âm trầm xuống.
- Kiểm tra?
Chiêm Hân Di nhíu mày, hừ nói:
- Hám Dực, chúng ta không có động thủ giết người, ngược lại muốn chúng ta tự chứng minh trong sạch?
- Bàn tay của Hám tộc ngươi cùng Thạch tộc không khỏi quản quá rộng đi?
Vừa nghe lời này, mọi người Chiêm tộc cũng gật đầu.
Mộ Dung Phong Tiêu chết rồi, hai người Hám Dực và Thạch Thư Hoàn lại muốn điều tra bọn họ?
Điều đó có nghĩa là gì?
Rõ ràng là hoài nghi bọn họ chém giết Mộ Dung Phong Tiêu.
- Hám Dực, lời này không khỏi quá đả thương người chứ?
Chiêm Thiên Vũ hiện tại mở miệng.
- Mộ Dung Phong Tiêu thân tử, ngươi lại muốn điều tra chúng ta? Mục tộc, Vương tộc, Huyết tộc, v. v. Có phải cũng phải cũng phải như vậy hay không, nhất nhất đi điều tra?
- Những ngươi khác không cần quản, hiện tại, chúng ta trước tiên bài trừ hiềm nghi của các ngươi.
Thạch Thư Hoàn lạnh nhạt nói:
- Chiêm Thiên Vũ, huyết mạch thiên phú Chiêm tộc ngươi chính là ảo cảnh, nói thật, giết người không lưu dấu, ảo cảnh là nhất.
- Chúng ta cũng không phải nhằm vào các ngươi, mà sau khi điều tra từng người, tìm được hung thủ thật.
- Dù sao, Mộ Dung Phong Tiêu đã chết, hai người chúng ta, cũng không tiện giải thích cho Mộ Dung thúc thúc.
- Giải thích?
Chiêm Thiên Vũ cười ha ha.
- Tốt một câu không dễ giải thích, cho nên các ngươi đem cái mũ này, đặt lên đầu ta?
Sắc mặt Chiêm Thiên Vũ hơi lạnh, lạnh lùng nói:
- Nếu hoài nghi Chiêm Thiên Vũ ta, cứ lấy ra chứng cớ, ta sẽ để cho các ngươi lục soát, chứng minh mình trong sạch.
- Nhưng nếu không có chứng cớ, vô duyên vô cớ vu hãm người khác, vậy Chiêm tộc ta, cũng không phải ăn chay.
Thân là Thái Tử Chiêm tộc, Chiêm Thiên Vũ có tôn nghiêm thuộc về mình.
Và hắn đại diện cho vinh quang của Chiêm tộc.
Hiện tại cúi đầu, uy nghiêm của Chiêm tộc sẽ không còn tồn tại.
- Xem ra là không có ý định phối hợp?
- Truyện cười!
Chiêm Thiên Vũ cười nhạo nói:
- Vì sao ta phải phối hợp với các ngươi?
- Đã như vậy, không có gì để nói.
Ánh mắt Thạch Thư Hoàn đảo qua đám người phía sau Chiêm Thiên Vũ, cười nói:
- Ta nghĩ, có lẽ, nắm tay ai lớn thì càng dễ nói chuyện hơn.
- Vậy ngươi có thể thử xem.
Chiêm Thiên Vũ lạnh lùng đối diện.
Thạch tộc cùng Hám tộc, khinh người quá đáng.
Đây là rõ ràng khi dễ Chiêm tộc.
- Hám huynh, như thế nào?
Thạch Thư Hoàn cười nói.
- Động thủ đi.
Giữa hai hàng lông mày Hám Dực hiện tại hiện lên một chút sát khí.
Ầm...
Trong phút chốc, hai thân ảnh hóa thành hai tia quang điện, hiện tại xông ra ngoài.
Chiêm Thiên Vũ quát nặng một tiếng, trong nháy mắt giết ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận