Vô Thượng Thần Đế

Chương 1238: Đại hôn (1)

Mục Vân cười khổ nói:
- Tình huống Cửu Nhi rất đặc thù, kiếp trước từng cứu mạng của ta, đối với nàng... Chúng ta càng giống như tri kỷ, không muốn sống vì các nàng, mà vì nàng ấy, ta cũng không muốn sống, dù sao... Ta thiếu nàng ta một cái mạng.
- Thật sao?
- Đương nhiên, ta và nàng ta không có quan hệ gì.
Mục Vân cười nói:
- Mà tiểu nha đầu này chính là Cửu Vĩ Thiên Hồ nhất tộc, bản thân là tiên thú, trời sinh xinh đẹp, thích chơi đùa ta, để các nàng ăn dấm thôi.
- Ta biết, Vân lang chàng sẽ không hoa tâm mà.
Vương Tâm Nhã vui mừng, bổ nhào vào trong ngực Mục Vân.
Nghe đến lời này, Mục Vân càng dở khóc dở cười.
Tiểu nha đầu này rõ ràng không cao hứng, còn tới an ủi hắn, thật sự ngốc đến đáng yêu.
Mà Cửu Nhi không phải vấn đề, thế nhưng bên trong tứ nguyên phong địa, mình thế nhưng bị Minh Nguyệt Tâm dùng sức mạnh.
Mà chuyện này, Mục Vân tình nguyện giấu chết ở trong lòng, cũng không muốn nói.
Mất mặt!
- Không đúng, chàng lại gạt ta.
Đột nhiên, Vương Tâm Nhã lần nữa đứng dậy, vểnh miệng.
- Thế nào rồi?
- Chàng nào có cái gì trọng sinh? Đây cũng là trò xiếc gạt người.
Vương Tâm Nhã rầu rĩ không vui.
- Khụ khụ... Ta nói cho các nàng biết, thân phận chân thật của ta, các nàng không tin!
Mục Vân bất đắc dĩ nói:
- Đối với các nàng, ta không muốn giấu diếm, nếu ta không phải trọng sinh, Thanh Long kia làm gì không hiểu thấu chạy tới tìm ta?
- Thật?
- Đương nhiên!
Mục Vân thề son sắt nói:
- Ta cho nàng biết, Thanh Long kia tên là Tạ Thanh, kiếp trước, thế nhưng bị ta bắt lấy, kém chút lột da, về sau cam tâm trở thành tọa kỵ của ta.
- Chàng lại gạt người.
Vương Tâm Nhã lần nữa nói:
- Chàng nói cho chúng ta biết, thần thú còn lợi hại hơn tiên nhân, chàng cho dù là Tiên Vương, làm sao có thể thu phục thần thú...
- ...
Bên trong cái đầu nhỏ này của Vương Tâm Nhã cái đến cùng chứa cái gì, Mục Vân thật không có cách nào đoán được.
Cuối cùng, liên tục dỗ dành mới xem như để Vương Tâm Nhã tiếp nhận.
Mục Vân cũng không khỏi thở ra một hơi.
Ba người đàn bà thành cái chợ.
Xem ra mình có Doãn Nhi, Tâm nhi cùng Dao nhi liền đầy đủ.
Nếu không có càng nhiều nữ nhân, hắn thật chống đỡ không được.
Chỉ là bên đây dàn xếp một cái, bên kia, một cái khác lại bạo tạc.
- Sư tôn... Người... Cần phải giúp ta một chút.
Diệp Thu nhìn Mục Vân, một mặt buồn khổ nói.
- Giúp ngươi? Tiểu tử ngươi, ta giúp ngươi cái gì? Ngươi bây giờ số đào hoa trên người, thánh nữ nhân gia để ý ngươi, ngươi còn không vụng trộm vui, nếu không phải cho ngươi đi cứu, sư tôn đi đánh lén, ngươi...
Mục Vân còn chưa nói xong, cảm thụ được hai đạo ánh mắt bên cạnh lần nữa tụ tập, dừng lại.
- Sư tôn, cái kia...
- Diệp Thu, ngươi thân là đồ đệ của sư tôn, thế nào không có học được một chút thói hư tật xấu của sư tôn ngươi?
Tiêu Doãn Nhi lạnh lùng nói:
- Nhìn sư tôn ngươi, tới một mỹ nữ, tiếp một cái, căn bản một người cũng không từ chối, sư tôn ta gả cho ngươi, ngươi nói về sau hai người chúng ta xưng hô sẽ thế nào, ngươi ngược lại nhăn nhăn nhó nhó, giống như đại cô nương.
- Đúng đấy, nhìn sư mẫu của ngươi nói đúng.
Mục Vân nhìn Tiêu Doãn Nhi, cười ha hả.
Nhưng nghênh đón lại là khuôn mặt đầy băng sương của Tiêu Doãn Nhi.
- Không có, sư tôn... Ta chỉ là... Quá nhanh, ta khó lòng chấp nhận.
- Ừm? A? Cái gì quá nhanh rồi?
- Cái kia, thánh nữ muốn hiện tại bái đường, đêm nay động phòng... Cái này....
Ôi mẹ ơi!
Nghe đến lời này, không chỉ là Mục Vân ngốc, Tiêu Doãn Nhi càng là ngốc.
Hiện tại bái đường, ban đêm động phòng?
Thánh nữ này, thật là thánh nữ hay là dâm nữ? Gấp gáp như vậy sao?
- Khụ khụ...
Nghe đến lời này, không chỉ gương mặt xinh đẹp Tiêu Doãn Nhi ửng đỏ, Mục Vân cũng suýt nữa cười không nổi.
- Doãn Nhi, thánh nữ của các ngươi… ừm… khát vọng rất mãnh liệt nha...
- Ngươi...
Ho khan một cái, Mục Vân nhìn Diệp Thu nói:
- Được rồi, ta biết, vừa hay hôm nay Thiên Đan tông, Khí Cụ môn cùng Huyền Nguyệt thánh địa gia nhập Huyết Minh ta, mà tam đại tông môn tổn thất không ít, chúng ta sẽ làm một trận thịnh yến, thứ nhất là vì đón tiếp bọn họ, thứ hai là vì quét đi lo lắng trong lòng bọn hắn, thứ ba chính là lầm một trận thịnh đại hôn lễ cho đồ đệ Diệp Thu của ta, tránh cho thánh nữ đại nhân sốt ruột.
- A?
Nghe đến lời này, Diệp Thu nháy mắt sững sờ.
Bản ý của hắn là hi vọng sư tôn có thể khuyên một chút, thế nhưng không nghĩ tới, sư tôn càng sốt ruột hơn hắn.
- A cái gì mà a!
Mục Vân vỗ bả vai Diệp Thu, cười to nói:
- Ngươi cái Tiểu Xích Lão này, đã thành tiểu xử nam vạn năm, sư tôn không giúp ngươi một chút thì ai giúp ngươi, liền hiện tại, ngươi yên tâm, sư tôn tuyệt đối giúp ngươi kiến tạo một gian phòng tân hôn, các loại đại trận, bảo đảm tiếng bên trong, một chút cũng truyền không ra ngoài, không gì phá nổi.
- Sư tôn, ta...
- Ai, Chu tổng quản, hiện tại đi làm, Huyết Minh nhất định phải giăng đèn kết hoa, việc vui của đồ đệ Mục Vân ta, nhất định phải làm cho nở mày nở mặt.
- Vâng.
- Sư tôn, ta...
Mục Vân lần nữa nhìn về phía Diệp Thu, nói:
- Đại nam nhân, lề mề chậm chạp, ngươi yên tâm, đợi chút nữa ta đến nơi đó, ta luyện chế cho ngươi mấy khỏa Hư Tiên đan thượng hạng, cam đoan ngươi thần thanh khí sảng, khó quên đêm nay.
- ...
Nhìn thấy nét mặt Mục Vân rất hưng phấn, sắc mặt Diệp Thu đỏ lên.
Thế nhưng đáy lòng lại hảy qua một dòng nước ấm...
Ban đêm, chuẩn bị mọi việc cho hôn lễ đã thỏa đáng.
Toàn bộ Huyết Minh, quả nhiên giăng đèn kết hoa.
Mục Vân ở trên, là sư tôn, một bên khác lại là siêu cấp cường giả Diệu Thiến, một trong Thập Đại Tôn Giả.
Bái thiên địa, bái sư tôn, phu thê giao bái.
Toàn bộ Huyết Minh, một mảnh vui thích, cũng làm cho khí tức đồi phế của tam đại thế lực đều yếu bớt đi không ít.
Toàn bộ hành trình, sắc mặt Diệp Thu đều đỏ bừng, hoàn toàn không giống như là cường giả lục trọng Sinh Tử cảnh nắm giữ Chí Thánh Quỷ Thể, càng giống như một tiểu nam hài hay xấu hổ ở nhà bên.
Trong lúc đưa vào động phòng, Mục Vân cố ý kéo Diệp Thu sang một bên, đưa lên một bình lưu ly nhỏ, thấp giọng nói:
- Đây chính là trợ giúp sau cùng của sư tôn dành cho ngươi, đêm nay khó quên, ghi nhớ, ngươi yên tâm, trong phòng này, ta giúp ngươi thiết trí hạ cấm đại trận, hai người các ngươi thỏa thích làm ầm ĩ, tùy ý điên cuồng, bên ngoài không ai có thể nghe được.
- Sư tôn...
- Lề mề chậm chạp, có một chút phong phạm của ta hay không?
Mục Vân nghiêm mặt nói:
- Đừng quên, nhân gia thế nhưng là thánh nữ, cái gì gọi là thánh nữ, ngươi hiểu không?
Diệp Thu lắc đầu.
- Ngươi... Mau mau cút, tranh thủ thời gian vào động phòng đi.
Mục Vân tung một cước đạp Diệp Thu vào giữa phòng.
- Ha ha, tất cả mọi người tản đi đi, tản đi đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận