Vô Thượng Thần Đế

Chương 4156: Cửu Đế nghị sự (1)

Thời gian mấy tháng, từ nhất tạng thần cảnh đến tam tạng thần cảnh.
Mục Vân làm thế nào làm được điều đó?
Quả thực là thần kỳ.
- Vậy đi làm gì?
Thần sắc Mục Vân căng thẳng, cẩn thận quan sát tinh thần của người này.
Xuất hiện một tia ba động, đại biểu người này nói dối.
- Liễu Vô Yên sư huynh cùng Bạch Tố Tố sư tỷ hai người, triệu tập chúng ta đi tới.
Đệ tử kia khẩn trương nói:
- Tựa hồ phát hiện một chỗ mật địa, nguy hiểm cũng không tính lớn, nhưng phát hiện không ít thứ tốt.
- Không chỉ đệ tử Lưỡng Nghi các chúng ta ở đây, Thương Long tông, Vô Lượng tông, Cửu Tinh tông đệ tử đều đi, tranh đấu kịch liệt.
- Ồ?
Trong Vô Giản cổ sơn, không thiếu nhất chính là di tích.
Chỉ là đại đa số di tích, đừng nói là Nhân Quân, Địa Quân cũng không có tư cách tiến vào.
Lần này nói nguy hiểm cũng không lớn, tựa hồ... Có chuyện gì đó không ổn?
Mục Vân một lần nữa nói:
- Dẫn ta đi.
Không nói nhiều, Mục Vân kéo đệ tử trước mắt lên, theo chỉ thị của đệ tử kia, không ngừng đi về phía trước.
Ước chừng một canh giờ, hai người dừng lại.
- Ở phía trước!
Đệ tử lúc này khẩn trương nói.
Mục Vân nhìn về phía trước, hơn mười thân ảnh tụ tập cùng một chỗ.
Đám người Liễu Vô Yên, Bạch Tố Tố đều nằm trong danh sách.
- Đa tạ.
Ngón tay Mục Vân thò ra, phốc xuy một tiếng, diệt khẩu.
Hiện tại, dưới tàng cây lớn phía trước, bốn năm mươi người Lưỡng Nghi các tụ tập cùng một chỗ, tựa hồ đang thương nghị cái gì đó.
Không ít người còn mang theo vết thương trên người.
Mục Vân nhìn những người đó, ánh mắt lạnh lùng.
Liễu Vô Yên, Bạch Tố Tố.
Hai tên này, phải chết không thể nghi ngờ.
Muốn giết Mục Vân hắn?
Hắn có dễ giết như thế?
Mục Vân nhìn về phía trước, lẳng lặng chờ đợi.
Bất tri bất giác, ở phía sau, một thân ảnh, cũng từ từ tới gần.
- Tiểu tử, nếu không muốn chết, mau chạy đi!
Tiếng Quy Nhất, đột ngột vang lên.
- Ngươi đã trở lại?
Mục Vân im lặng một trận.
Tên này, tới lui vô tung vô ảnh, hắn căn bản không cảm giác được.
- Chạy đi!
Quy Nhất vừa dứt lời, Mục Vân nhảy lên.
Ầm...
Dưới chân, lúc này đột nhiên nổ tung ra.
- Đáng chết!
Một tiếng mắng khẽ vang lên.
Mục Vân nhìn thấy một bóng người kia, sắc mặt lạnh lẽo.
Ngụy Đồng!
Một trận nổ này kinh động hơn mười người bên kia.
Ngụy Đồng hét lớn:
- Mục Vân ở chỗ này.
Bá bá bá......
Tiếng phá không vang lên, từng thân ảnh lao đến.
Mục Vân thấy thế không ổn, chạy trốn.
Hơn mười người, hắn coi như đạt tới Tam Tạng Thần Cảnh, cũng phải chết không thể nghi ngờ.
- Bạch Tố Tố, ngươi là tiện nữ nhân, mưu sát thân phu.
Mục Vân vừa chạy, vừa hô:
- Ta còn muốn xem thêm vài lần nữa vết bớt trên bụng ngươi, như thế nào? Cảm thấy ta không đủ mạnh mẽ, một lần không đủ, muốn ta thêm một lần nữa?
Bạch Tố Tố hiện tại sắc mặt tái mét.
Một bên, Liễu Vô Yên nghe được lời này, càng tức giận không thể cưỡng lại.
Bạch Tố Tố là nữ nhân của hắn, trong Lưỡng Nghi các, ai cũng biết.
Mục Vân, cư nhiên vu khống.
- Mục Vân, vu khống vị hôn thê của ta, chính là vu khống Liễu Vô Yên ta, hôm nay, ngươi phải chết không thể nghi ngờ.
Liễu Vô Yên giận dữ quát.
Vị hôn thê?
Mục Vân đột nhiên linh cơ khẽ động.
- Ha ha ha...
Mục Vân cười ha ha nói:
- Vu khống?
- Ngươi tự mình hỏi Bạch Tố Tố, cùng Mục Vân ta đánh một trận, có phải vui vẻ đầm đìa hay không? Liễu Vô Yên ơi Liễu Vô Yên, không nghĩ tới vị hôn thê ngươi lần đầu tiên cho ta, thật sự rất ngượng ngùng.
Mục Vân hiện tại tâm tình thoải mái, vui vẻ bao nhiêu.
- Ngươi nghĩ rằng ta lừa ngươi?
Mục Vân hét lớn, tốc độ cũng không chậm.
- Bên trái ngực Bạch Tố Tố, có một nốt ruồi nhỏ màu đen, trên bụng có một vết bớt hoa mai, rất nông, nhưng trên mông sau, lại có một dấu tay sâu.
- Đừng kinh ngạc, đó là ta đánh, xuống tay không nặng không nhẹ, ta nghĩ mấy tháng qua, cũng không nhất định sẽ hết sưng.
Mục Vân hét lớn:
- Không cởi sạch quần áo, ta sẽ nhìn không thấy, cởi sạch quần áo, một nam một nữ, có thể làm gì?
Rống to một tiếng, kinh thiên động địa.
Đông đảo đệ tử Lưỡng Nghi các nghe được rõ ràng.
Bạch Tố Tố hiện tại, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch.
Liễu Vô Yên đã hoàn toàn thẹn quá hóa giận.
- Đó là sự thật?
Nhìn về phía Bạch Tố Tố bên cạnh, Liễu Vô Yên tức giận không thể cưỡng lại.
Bạch Tố Tố, cư nhiên cùng Mục Vân... Đây chính là lần đầu tiên, hắn vẫn xem chuyện đó như trân bảo!
- Mục Vân, ta tất giết ngươi!
Liễu Vô Yên thật sự phẫn nộ.
Chuyện hắn xem như trân bảo, cư nhiên bị Mục Vân chà đạp.
Bạch Tố Tố hiện tại sắc mặt trắng bệch, không nói một lời, đủ để chứng minh hết thảy.
Mục Vân cũng mặc kệ.
Đuổi giết lão tử?
Tiếp tục đi.
Thôi nào!
Lần này, để cho các ngươi tự mình nổ tung tại chỗ.
Trong lòng Mục Vân hiện tại rất sảng khoái, một ngụm ác khí, rốt cục cũng thả ra.
Nhiều ngày như vậy bị đuổi giết, trốn tránh, bị đuổi giết, trốn tránh, hiện tại, cuối cùng cũng ra một ngụm ác khí.
Đuổi theo?
Đuổi kịp, coi như các ngươi lợi hại!
Thương Hoàng thần y mở ra, toàn thân Mục Vân giống như là hỏa diễm kim hoàng thiêu đốt, uy vũ bất phàm, khí thế bốc lên.
Đột nhiên, tốc độ tăng vọt.
Ngụy Đồng hiện tại quát:
- Tên này, Tam Tạng Thần Cảnh rồi.
Tam Tạng Thần Cảnh?
Bạch Tố Tố cùng Liễu Vô Yên cả kinh.
Mấy tháng trước Mục Vân, nhất tạng thần cảnh.
Lúc này mới trôi qua mấy tháng, Mục Vân đã đến tam tạng thần cảnh.
Quá nhanh.
- Liễu sư huynh.
Một tiếng quát vang lên sau lưng, nói:
- Tàng Môn mở ra.
Một tiếng rống này vang lên, sắc mặt Liễu Vô Yên càng khó coi.
- Đáng giận.
Hiện tại, tốc độ của Mục Vân Tam Tạng Thần Cảnh lại nhanh hơn hắn.
Quả thực tà môn.
- Rút đi!
Liễu Vô Yên quát:
- Tàng Môn quan trọng hơn, người này, ra khỏi Tàng Môn, lại giết hắn.
Liễu Vô Yên tuy rằng phẫn nộ, nhưng vẫn chưa mất đi lý trí.
Nhìn Bạch Tố Tố bên cạnh một cái, Liễu Vô Yên chỉ cảm thấy ghê tởm.
Liễu Vô Yên hắn, một đời thiên chi kiêu tử trẻ tuổi của Lưỡng Nghi các, thân thể không còn tinh khiết, hắn há có thể để ý?
Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, Mục Vân cùng Bạch Tố Tố đã có một lần như vậy, hắn hoàn toàn không có hứng thú.
Chỉ là, Liễu gia mấy năm nay bồi dưỡng Bạch Tố Tố, đều lãng phí.
Càng nghĩ càng tức giận, trong lòng Liễu Vô Yên tràn đầy lửa giận.
So với Liễu Vô Yên, Bạch Tố Tố hiện tại càng tức giận.
Mục Vân, phải chết.
Hai người tức giận ngập trời, Mục Vân hiện tại thở hồng hộc, dừng người lại.
Không đuổi theo?
Nhìn phía sau, không còn một đạo khí tức thân ảnh, Mục Vân thu hồi Thương Hoàng Thần Y.
Thương Hoàng Thần Y đẹp trai thì đẹp trai, nhưng vẫn bảo trì loại trạng thái này, tiêu hao nguyên lực quá lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận