Vô Thượng Thần Đế

Chương 2890: Cớ gì tại như thế (1)

Ánh mắt dừng trên người Mục Vân, lão giả cười nhạt nói:
- Nếu Mệnh Nhất trước kia ban cho hắn một hồi tạo hóa, vậy ta nể tình chúng ta quen biết nhiều năm, cũng cho hắn một hồi tạo hóa đi.
Bàn tay lão giả áo vàng điểm một chút, xung quanh thân thể Mục Vân, dấu vết đại địa vỡ vụn, lần nữa khuếch tán gấp đôi, ước chừng tăng lên phạm vi ngàn thước.
Hắn mặc dù chưa tiến hành lần thứ tư câu thông cùng đại địa chi hồn, nhưng hiện tại, lại nắm đại địa chi lực phạm vi ngàn thước trong tay.
Đột nhiên, Mục Vân tỉnh lại.
Nhìn thân thể của mình, Mục Vân ngẩn ra.
- Địa Thần hậu kỳ rồi. Nhưng lần thứ ba câu thông đại địa chi hồn, lại ngưng tụ ngàn thước lực, đây là Địa Thần viên mãn mới có thể làm được...
Hắn kinh ngạc nhìn bốn phía, phát hiện mình ở trong lòng đất, một mảnh mờ mịt, không cách nào điều tra bốn phía.
Nhưng hiện tại, bề ngoài thân thể hắn lại xuất hiện số lượng lớn bụi bẩn.
- Ta...
Mục Vân đột nhiên hồi tưởng lại.
Mình phát điên, cắn nuốt huyết nhục và thần hồn của Tào Trạch cùng với vài đệ tử cảnh giới địa thần sơ kỳ, trung kỳ còn lại của Phong Vân Hội.
- Thôn phệ.
Trong lòng Mục Vân hoảng sợ.
Gia gia từng cảnh cáo hắn, không thể dựa vào thôn phệ thiên phú, đến cắn nuốt huyết mạch cùng thần hồn của người khác, sẽ khiến cho phong ma tu hành trong thân thể mình.
Nhưng kỳ lạ thay, hắn ta không có bất kỳ cảm giác tiêu cực nào ngay bây giờ.
Thậm chí, hiện tại, rất thoải mái.
Lực lượng bị thôn phệ kia, giống như một chén nước đục, tiến vào thân thể hắn, nhưng bên trong thân thể hắn lại có một cỗ lực lượng độc đáo, bài tiết lực lượng đục ngầu kia, nước đục biến thành nước tinh khiết.
Nhưng mười thành lực lượng nuốt vào, cũng chỉ còn lại có một hai thành mà thôi.
Đây chính là chứng minh, hắn dựa vào thôn phệ huyết mạch thôn phệ thực lực của người khác, cũng không phải toàn bộ hấp thu, chỉ có thể đạt được một hai trong mười, nhưng một trong mười hai, lại rất tinh thuần.
Sẽ không tạo thành bất kỳ phiền toái nào cho tu vi của hắn.
Về phần vì sao, Mục Vân không biết, nhưng đây không thể nghi ngờ là một tin tức tốt.
Đệ tử Mục Tộc không thể thôn phệ huyết nhục thần hồn của người khác để tăng tu vi của mình, nhưng hắn có thể.
Tuy rằng cắn nuốt xuống, chỉ còn lại một hai trong mười, nhưng đã là đủ rồi.
Trong lòng Mục Vân có chút kinh hỉ.
Thân ảnh cấp tốc bay lên, hắn hiện tại đạt tới cảnh giới Địa Thần hậu kỳ, vận chuyển đại địa lực, chấn nát đất đai xung quanh, là đủ rồi.
Mặt đất đột nhiên nứt ra, một đạo thân ảnh xuất hiện, rõ ràng chính là Mục Vân.
- Vân nhi, ngươi thế nào?
Tiếng của Mục Phong Trần hiện tại cực nhanh vang lên.
Trong lòng Mục Vân kỳ quái, vừa rồi gia gia sao không hỏi hắn?
- Vừa rồi ba người chúng ta đều không thể câu thông cùng ngươi, còn tưởng rằng ngươi xảy ra chuyện gì đại sự.
- Không thể giao tiếp?
Mục Vân vẻ mặt ngạc nhiên.
- Ta không sao đâu, ba vị thế tổ, bây giờ ta cảm giác rất tốt, hơn nữa, thôn phệ huyết nhục thần hồn của bọn họ, thực lực của ta tiến thêm một bước tăng lên, lần thứ ba câu thông đại địa chi hồn, không chỉ như thế, lực lượng của bọn họ đối với ta không có bất kỳ hạn chế nào, ta có thể bài trừ những lực lượng khác bên trong thân thể mình, bất quá bởi vậy, lực lượng trong cơ thể mỗi người, ta chỉ có thể hấp thu một hai phần mười.
- Cái gì?
- Cư nhiên lại như thế?
Nghe được lời này, trong lòng ba vị sư tổ đều rung động không thôi. Bọn họ cũng không nghĩ tới, lại là loại kết quả này.
Tiền nhân Mục Tộc, rất nhiều người đều nhịn không được tham lam trong lòng mình, vì nhanh chóng tăng lên thực lực, thôn phệ tu vi của người khác, nhưng cuối cùng, cũng không có thiện quả.
Nhưng hiện tại, Mục Vân lại thành công.
Một hai trong mười, đây quả thực là không thể tưởng tưởng.
Bởi vì sau tất cả, những người khác đều thất bại mà kết thúc.
- Ba vị sư tổ không cần lo lắng, ta nghĩ việc này, tất có liên quan đến mẫu thân ta, chờ đến khi nhìn thấy phụ thân, sẽ sáng suốt.
Mục Vân hiện tại chỉ có thể đẩy hết thảy lên người mẫu thân chưa từng gặp mặt của mình.
Ba vị thế tổ nghĩ đến Mục Thanh Vũ, cùng với hành động năm đó của Mục Thanh Vũ, cũng gật gật đầu.
Đây là một điều tốt.
Mục Vân nhìn thấy ba vị Thế Tổ không còn lo lắng nữa, ánh mắt rơi xuống mặt đất.
Hiện tại, những đệ tử Ảnh Minh kia, còn quỳ trên mặt đất, Doãn An lúc này, hô hấp yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, đã không cách nào chống đỡ.
Mục Vân ngồi xổm xuống, nhìn Doãn An.
- Xin lỗi.
- Ngươi nói xin lỗi cái gì.
Doãn An nhếch miệng cười, tiếng yếu ớt.
- Thật ra, bây giờ ta rất thỏa mãn, trước kia, đều là ta khom người khúm núm trước mặt bọn họ, nhưng những người này, cũng không thèm liếc mắt nhìn ta một cái, hiện tại, ta mới hiểu được, không có thực lực, cho dù có khúm núm quỳ gối, người ta cũng sẽ không liếc mắt nhìn ngươi.
- Đáng tiếc, đạo lý này, ta hiểu được quá muộn.
- Mục đại ca, cám ơn ngươi, để cho ta trước khi chết, có thể lĩnh ngộ được điểm này.
Càng ngày Tiếng Doãn An càng yếu, cả người dần dần mất đi khí tức.
Mục Vân hiện tại bi thương không thôi, Doãn An chết, hắn có trách nhiệm.
Nhìn mấy người quỳ trước người, trong lòng Mục Vân tràn ngập sát khí.
- Mục Vân, đừng xúc động.
Mà đang lúc này, từng đạo thân ảnh, phi nước đại mà đến.
Hai người cầm đầu, Mục Vân cũng không xa lạ gì.
- Chu Tử Dương.
- Hạng Thành Công.
Nhìn thấy hai người xuất hiện, Mục Vân hơi ngẩn ra.
- Mục Vân, chúng ta đã hiểu rõ chuyện, Doãn An là thành viên Ảnh Minh chúng ta, hắn chết, chúng ta cũng không muốn nhìn thấy, bất quá ngươi đã khiến Đổng Hàn cùng Đỗ Vũ phải trả giá đắt, đủ rồi.
Chu Tử Dương nói:
- Mấy người này đều là đệ tử của Ảnh Minh ta, tha cho bọn họ một mạng đi.
- Tha cho bọn họ một mạng?
Khóe miệng Mục Vân xuất hiện một tia cười nhạo.
- Mấy người các ngươi, xuất hiện thật đúng thời điểm.
Nhìn mấy người, khóe miệng Mục Vân xuất hiện vẻ cười nhạo.
- Ta còn đang suy nghĩ, Đổng Hàn cùng Đỗ Vũ hai người, rõ ràng biết được Phong Hồn cảnh giới Địa Thần hậu kỳ đều bị ta giết, như thế nào còn dám mang theo người của Phong Vân Hội đến giết ta.
- Thì ra, là bởi vì có hai người các ngươi đứng ở phía sau, làm chỗ dựa cho bọn hắn.
Khóe miệng Mục Vân lộ ra ý cười lạnh.
- Ngươi hiểu lầm, Mục Vân, hai người chúng ta, bất quá là vừa mới chạy tới, hiểu được chuyện, mới tới!
Chu Tử Dương nói:
- Ngươi thả bọn họ ra, hiện tại, Vân Tiêu của Phong Vân Hội sắp tới, người này chính là Địa Thần đại viên mãn, ngươi không phải đối thủ của hắn.
- Ta một mình không phải đối thủ của hắn?
Mục Vân nhịn không được quát:
- Ta thấy hai người các ngươi tự cho là không phải đối thủ, hiện tại, muốn liên hợp ta cùng nhau đối phó hắn?
Bạn cần đăng nhập để bình luận