Vô Thượng Thần Đế

Chương 2788: Thân phận của Triệu Nham Minh (2)

Triệu Nham Minh đứng dậy, khom người nói:
- Ta vẫn gọi ngươi là Mục huynh, cho rằng ta có tư cách ngang hàng với ngươi, hiện tại mới biết được, mình buồn cười cỡ nào.
- Nếu ngươi đã biết mười đại Cổ tộc, vậy thì nên biết, trong thập đại cổ tộc, có một cổ tộc, tên Triệu tộc.
- Không sai, ta chính là con cháu của Triệu tộc, đệ tử Triệu tộc của thập đại cổ tộc.
Triệu Nham Minh cay đắng nói:
- Thật ra nói cho cùng, thân thể này, cũng không phải của ta, mà là Nguyên Thần ta ký thác ở đây, Thần giới Triệu tộc, ở trong bí giới Triệu tộc, thần long thấy đầu không thấy đuôi, mà ta năm đó chính là Thái Tử do Triệu tộc khâm định.
- Đáng tiếc bị một ít tiểu nhân trong tộc hãm hại đến chết, cho nên ta trốn vào trong hải lưu vô tận, mượn cơ hội thông qua một ít đệ tử huyết mạch của Triệu gia đã chết trọng sinh, về sau, dưới cơ duyên xảo hợp, đến Tiên giới Triệu gia.
- Tiên giới Triệu tộc, chính là một người phản bội Triệu tộc từng có cơ duyên xảo hợp trốn vào tiên giới thành lập, cho nên Tiên giới Triệu gia, thân mang huyết mạch mỏng manh của Triệu gia Thần giới, ta mới được Nguyên Thần ký thác.
Triệu Nham Minh cùng Bàn Thác nói:
- Ta vốn định ở trong Tiên giới chờ thời cơ tìm kiếm cơ hội, nhất thống tiên giới, khsau đói bước vào trong thần giới, nào biết ngươi cùng Huyết Kiêu xuất hiện.
- Lúc trước Huyết Sát thần giáo xuất hiện, ta đã biết, rất có khả năng là người Huyết tộc, không nghĩ tới sẽ là thân ngoại hóa thân của Huyết Kiêu.
- Ngươi cùng Huyết Kiêu, quá mạnh, hào quang của hai người các ngươi, hoàn toàn khiến ta không cách nào nở rộ, cho nên ta thông qua thần tuyển chi tử, đến thần giới, ẩn nấp ở trong Triệu gia mười tám châu quận Nam Trác vực.
- Sau đó liền gặp ngươi.
Nghe được những điều này, trong lòng Mục Vân có thể nói lật sông đảo biển.
Thật ra ý tứ vừa rồi hắn nói là, hắn muốn cảnh cáo Triệu Nham Minh, hắn chính là người của thập đại cổ tộc, nhưng không nghĩ tới, Triệu Nham Minh cho rằng mình nhận ra thân phận của hắn, líu ríu nói toàn bộ.
- Thật thú vị! Nói như vậy, ngươi đã sớm biết, Huyết Kiêu là Thần tộc.
- Ừm.
Mục Vân cười nói:
- Ngươi có thể biết, hắn khổ sở luyện chế thân ngoại hóa thân của mình đặt ở tiên giới, áp súc lực lượng, chờ đợi cái gì?
- Ta chỉ biết chờ đợi ngươi, nhưng tại sao thì... Ta không biết.
- Bởi vì trong thập đại cổ tộc còn có một Mục tộc!
Mục Vân thản nhiên nói.
- Ngươi......
Nghe được lời này, Triệu Nham Minh hoàn toàn trợn tròn mắt.
- Ngươi là Thái tử Mục tộc Mục Vân.
- Không có khả năng, không có khả năng.
Cả người Triệu Nham Minh đều choáng váng.
Mà hiện tại, Mục Vân đi lên lầu hai, nhìn phong cảnh cả vườn.
- Ngươi là Nguyên Thần ký thác mà sinh ra, ta là thần hồn trọng sinh, bất quá, ta nghĩ ngươi nên biết, ta chết như thế nào?
- Không có khả năng!
Triệu Nham Minh hiện tại vẫn rơi vào trong chấn động thật lớn, nói:
- Ngươi… Kiếp trước rõ ràng là Mục Vân Tiên Vương, làm sao có thể... Kiếp trước....
Triệu Nham Minh trong lúc nhất thời có chút phản ứng không kịp.
Thật giống như hắn bây giờ là một quan tép riu thất phẩm, nhưng trong lòng hắn có kiêu ngạo, bởi vì hắn từng là một vị hoàng tử.
Nhưng bây giờ, hắn gặp một tuần phủ, mà vị tuần phủ trước kia là một hoàng đế.
Loại cảm giác này, tạo thành chênh lệch cực lớn trong lòng hắn.
- Cho nên, Huyết Kiêu mới phải liều mạng giết ta, nếu không phải từ thần giới đến tiên giới, cửu tử nhất sinh, hắn chỉ sợ lấy chân thân hàng lâm, giết ta.
Hai tay Mục Vân chắp sau, thản nhiên nói.
- Thái tử Mục tộc Mục Vân! Ha ha....
Triệu Nham Minh cười tự giễu, nói:
- Ta cuối cùng cũng biết, vì sao ta vẫn không sánh bằng ngươi.
- Mục tộc Thái tử Mục Vân, không nói bốn vạn năm trước, chỉ riêng bây giờ, ai có thể so sánh được?
- Bài danh thần giới, chỉ luận thứ hai, bất luận thứ nhất, bởi vì đệ nhất, tất cả mọi người đều biết, không phải Mục Vân không ai khác.
- Những lời này ở thần giới, có thể nói năm người có thể phản bác, năm đó, Huyết Kiêu thân là Thái Tử huyết tộc, kết giao với ngươi. Hai người các ngươi đánh một trận, thắng bại không biết, nhưng cuối cùng lại trở thành bằng hữu.
- Về sau, trận chiến của thập đại cổ tộc, Huyết tộc, dưới sự dẫn dắt của Huyết Kiêu, liên hợp tám đại cổ tộc, tiến công Mục tộc ngươi, có thể nói là tử thương thảm trọng, trận chiến đó, bởi vì ngươi mà không biết có bao nhiêu cao thủ Tổ Thần đỉnh phong đã chết.
Triệu Nham Minh sợ hãi nói:
- Khi đó, Huyết tộc tuyên bố với bên ngoài, ngươi đã chết.
- Đúng vậy, ta đã chết, nhưng ta lại sống lại.
Trong giọng Mục Vân mang theo một tia lạnh lùng.
Trong đầu hắn, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, liên tục xuất hiện rất nhiều hình ảnh trước đây.
Một thân chiến giáp màu trắng, áo choàng trắng, thanh niên tuấn tú cầm trường thương, máu nhuộm bạch bào, mặt mang vết máu, một màn kia, thật lâu quanh quẩn, không cách nào tiêu tán.
- Ngươi thật sự là Mục Vân?
- Há có thể có giả?
Mục Vân cười nói:
- Nếu ngươi không tin, ta có thể cho ngươi nhìn...
Mục Vân vung tay lên, một cỗ lực lượng không thể địch nổi, khuếch tán xuất hiện, lấy hắn làm trung tâm, giống như xuất hiện một hắc động, tất cả mọi thứ tới gần đều bị thôn phệ, Triệu Nham Minh hiện tại căn bản không cách nào đứng vững.
- Thiên phú huyết mạch Mục tộc - thôn phệ.
Triệu Nham Minh hiện tại ngạc nhiên thán phục.
- Ngươi quả nhiên là người Mục tộc, khó trách, khó trách...
Triệu Nham Minh tự cười nhạo nói:
- Khó trách ta vẫn không bằng ngươi, khó trách một đường đi tới, ngươi thủy chung đứng ở đỉnh kim tự tháp, bởi vì ngươi là Mục Vân.
Nhìn thấy phản ứng của Triệu Nham Minh, trong lòng Mục Vân cũng thổn thức không thôi.
Hắn hiện tại trong đầu hắn, chỉ có rải rác về ký ức năm xưa mình ở trong thần giới.
Những ký ức kia căn bản không liên tưởng tới cái gì.
Nhưng từ gia gia cùng người thần tộc, hắn một đường đi tới, tất cả mọi người trời sinh đều có một loại cảm giác không thể chống lại đối với Mục tộc Thái Tử Mục Vân.
- Ta trước kia, lợi hại như vậy sao...
Mục Vân thản nhiên nói.
- Ngươi...... Ngươi không nhớ những gì đã xảy ra trước đó?
- Ừm, một thân thể này, cũng không phải bản thể Thần tộc của ta, hơn nữa năm đó ta là một luồng thần hồn có thể sống lại, trải qua ba đời, hồn thức đã thay đổi, người thần giới, không cách nào phán đoán ra ta, mặc dù có lợi, cũng có chỗ xấu.
- Chỗ xấu chính là, thần thể cùng thần hồn năm đó ta bị đánh tan, rải rác khắp nơi, hiện tại, cần ta tìm kiếm dung hợp, mới có thể nhớ tới toàn bộ chuyện.
- Khó trách...
Triệu Nham Minh nói:
- Ta nói ngươi vì sao hiện tại tu kiếm, ngươi nếu tu thương, đừng nói là vượt một cấp khiêu chiến, cho dù Hư Thần đối mặt với Địa Thần, đối với ngươi đều đơn giản đến cực điểm.
Mục Vân nghe được lời này, lại nhìn Triệu Nham Minh, vẻ mặt không tin.
- Phóng đại đi...
- Không không không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận