Vô Thượng Thần Đế

Chương 2474: Không còn cách khác

- Ừm.
Tay trái Nhiên Đăng trống rỗng vung lên, nói:
- Năm đó ta thiếu nhân tình của một người, cho nên đáp ứng người kia, giúp hắn bảo tồn một món đồ một đoạn thời gian, giờ đã làm được.
- Ngươi nói người nọ....
- Ừm.
Nhiên Đăng lại gật đầu, nói:
- Chuyện thiên hạ này, nhân quả tuần hoàn, lần này, một trong mười đại Tiên Vương bá chủ tiên giới này chính là nhân quả sinh ra, có nhân tất có quả, người này, sắp bắt đầu phát huy hiệu quả của nhân quả này.
- Vậy Vô Lượng Phật Tông chúng ta...
Một người bên phải mở lời.
- Tự nhiên là tự do phát triển.
Nhiên Đăng lão tổ dứt lời, không mở miệng nữa.
Lời này, nghe qua, nói chẳng khác nào không nói, nhưng ý tứ trong đó, tựa hồ chỉ có ba người có thể rõ ràng.
Cùng lúc đó, trong một mảnh trời đất tối tăm, trong một đại trướng trung quân, một thân ảnh ngạo nghễ ngồi ở trên ghế, nhắm mắt trầm tư, khi thì nhíu mày, khi thì lắc đầu.
Nhìn kỹ lại, người này chính là Mục Thanh Vũ.
Mà bên cạnh Mục Thanh Vũ, Cừu Xích Viêm và Nhâm Cương Cương đứng vững, một thân khôi giáp màu máu, có tư thái uy vũ.
- Tộc trưởng.
Đang lúc này, bên ngoài trướng lớn, hai thân ảnh kết bạn mà đến.
Chính là Bích Trung Thiên cùng Bích Thanh Ngọc hai người đã biến mất hồi lâu.
Bích Trung Thiên một thân chiến giáp màu vàng, hổ hổ sinh uy, hoàn toàn không có bộ dáng nho nhã như trước.
Mà Bích Thanh Ngọc thì là một thân chiến giáp màu xanh, dáng người mỹ lệ, vô cùng tinh tế, rất có tư thế không thua đáng mày râu.
- Thế nào rồi?
Thấy hai người tiến vào, Mục Thanh Vũ nhất thời mở lời.
- Bọn hắn đã lui.
Trong mắt Bích Trung Thiên mang theo một tia mừng rỡ nói.
- Lui rồi?
Mục Thanh Vũ nghe được lời này, thở ra một hơi.
- Tốt, tốt, mấy trăm năm qua, cuối cùng cũng đạt được một tia tiến triển!
Mục Thanh Vũ thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng thân thể.
Nhưng đột nhiên, thân ảnh hắn vừa mới thả lỏng, nhất thời trở nên khẩn trương.
- Tộc trưởng, làm sao vậy?
Bốn người ở đây hiển nhiên cảm giác được điểm này, Cừu Xích Viêm nhịn không được nói.
- Là Vân nhi....
Mục Thanh Vũ nhíu mày.
- Thiếu tộc trưởng làm sao?
Bích Thanh Ngọc nhất thời khẩn trương hẳn lên.
Mục Thanh Vũ nhíu mày, chậm rãi nói:
- Không có. Không có gì... Hắn tựa hồ mở ra Cửu Linh Phong Thiên Trận...
Vừa nghe lời này, sắc mặt mấy người ở đây nhất thời vui vẻ.
- Tộc trưởng, thiếu tộc trưởng mở Cửu Linh Phong Thiên trận, là chuyện vui lớn.
Nhậm Cương Cương hưng phấn nói.
- Đây chính là chứng minh, tin đồn Cửu Mệnh Thiên tử, là thật....
Nghe được lời này, Mục Thanh Vũ gật đầu:
- Đúng là chuyện vui, nhưng ta vốn định, hắn đến Thần giới, ta sẽ đón hắn trở lại Mục tộc, lại để hắn mở Cửu Linh Phong Thiên Trận. Hơi sớm...
- Sớm không tốt sao?
Nhậm Cương Cương khó hiểu nói:
- Tộc trưởng vì thiếu tộc trưởng, an bài ba thế, thay đổi hồn tức trên người hắn, chính là vì để cho tất cả mọi người nhận không ra hắn, để phòng ngừa thiếu tộc trưởng bởi vì đồn đãi Cửu Mệnh Thiên Tử, trở thành mục tiêu của mọi người, hiện tại nếu có thể mở ra Cửu Linh Phong Thiên Trận, vậy không phải là chuyện tốt?
- Là chuyện tốt...
Mục Thanh Vũ do dự nói:
- Nhưng việc này ta mặc dù làm rất bí mật, nhưng Vân Nhi thân là thiếu tộc trưởng Mục Tộc, lúc chết, thi thể của hắn bị ta thu lại, các đại tộc đều đang tìm kiếm thi thể của hắn, nếu bọn họ tìm không thấy, chỉ sợ sẽ không tin tưởng Vân Nhi đã chết.
- Thi thể thiếu tộc trưởng đời thứ nhất đâu...
Cừu Xích Viêm hỏi.
- Bị ta tản ra khắp nơi, bất quá trái tim cùng tay trái của hắn đã dung hợp lại thân thể hiện tại của hắn, thân thể khác, còn phải từng bước một, trong lúc này, vạn nhất có người phát hiện manh mối, chỉ sợ phí công nhọc sức.
Vừa nghe lời này, mọi người nhất thời ngẩn ra.
Bốn người bọn họ ở đây biết, vì ba thế của thiếu tộc trưởng, vị tộc trưởng này trả giá bao nhiêu.
- Tộc trưởng lo lắng quá nhiều rồi...
- Có lẽ thế.
Mục Thanh Vũ gật đầu nói:
- Nhưng ta luôn cảm giác, trong cửu đại thần tộc, có người âm thầm quấy nhiễu kế hoạch của ta...
Dứt lời, trong đại điện trầm mặc xuống.
- Tộc trưởng, nếu không, ta lại hạ giới một lần nữa....
- Không thể.
Mục Thanh Vũ lắc đầu nói:
- Hiện tại Mục tộc nhất mạch chúng ta, nếu muốn đặt chân lần nữa, không biết bao nhiêu người đã để mắt tới chúng ta.
- Nếu lúc này hao phí chút thủ đoạn hạ giới, vậy tuyệt đối sẽ khiến cho người có tâm chú ý, an nguy của Vân nhi, ta ngược lại không lo lắng.
Mục Thanh Vũ trầm tư nói:
- Ta đã tìm một bằng hữu đi giúp hắn.
Một bằng hữu?
Bốn người nhất thời khó hiểu.
- Ha ha... Cũng không tính là bằng hữu.
Mục Thanh Vũ cười khổ nói:
- Chỉ có thể nói là một người từng có một ít giao tình.
Nghe được lời này, mấy người tuy rằng khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều.
- Được rồi, có lẽ đoạn thời gian kế tiếp, chúng ta có thể cũng sẽ không đi Tiên giới. Trong thần giới, ta trù tính mấy vạn năm, vì để cho những người đó phải trả giá đắt, Vân Nhi chịu khổ ba thế, tất cả đều là do bọn họ bức, Mục Thanh Vũ ta cho dù dốc cả một đời cũng phải để cho nhi tử của ta nở mày nở mặt trở về.
- Vâng.
......
Giờ khắc này, tiên giới, cực loạn đại địa.
Bên ngoài Thành Phần Thiên.
Đại quân bốn tông giết đến nóng bỏng.
Mà trên mặt Mục Vân hiện tại tràn đầy khiếp sợ.
Trong nháy mắt thăng cấp đến cửu phẩm Tiên Vương, hắn cư nhiên nhìn thấy năm đạo thân ảnh từ trên Cửu Linh Đoạt Thiên Bi.
Một tấm bia đá, giống như ở trước mắt hắn, hóa thành một đạo thân ảnh.
Thế nhưng, tấm bia đá thứ hai đến tấm bia đá thứ năm hóa thành bóng người lại rất mơ hồ, chỉ có thân ảnh thứ nhất, toàn thân cao thấp, huyết khí cương dương, giơ tay ném, làm cho người ta một loại uy lực bá đạo, rất cường hoành.
Mục Vân trong lúc nhất thời cũng có chút xuất thần.
Cái quái gì thế này?
Cửu Linh đoạt thiên bia không phải thánh vật của Mục tộc sao? Nhưng bóng dáng của những người này, là chuyện gì xảy ra?
- Quy Nhất....
- Đừng hỏi ta, ta cũng không biết.
Quy Nhất lắc đầu nói:
- Mục tộc các ngươi vẫn có chút nền tảng! Khó trách ngươi là Cửu Mệnh Thiên tử, ta xem như hiểu....
- Hiểu cái gì?
- Không có gì, điều ngươi cần làm lúc này là giải quyết phần Xích Trần này thế nào đi.
Quy nhất lời dứt lời, không mở miệng nữa.
Mục Vân hiện tại đứng tại chỗ, nhìn hư ảnh cực lớn phía sau.
Tâm thần hắn câu thông, nhưng tựa hồ chỉ có hư ảnh tấm bia đá thứ nhất là để ý tới hắn, bốn khối còn lại không quan tâm gì tới hắn.
Mà hiện tại, Phần Xích Trần đã giết tới.
Khí tức toàn thân cao thấp bắt đầu khởi động, Phần Xích Trần giờ khắc này sớm đã trở nên điên cuồng.
Tiếng gió gào thét không ngừng vang lên, Phần Xích Trần trở nên cuồng bạo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận