Vô Thượng Thần Đế

Chương 1107: Xuất thủ tàn nhẫn (1)

Giờ phút này hắn không chém giết Luân Vô Thường, bên trong tứ nguyên phong địa, người này tuyệt đối sẽ không bỏ qua hắn.
Mà đổi thành một bên, không có Luân Vô Thường chống cự, một pho tượng khôi lỗi cảnh giới Sinh Tử cảnh tam trọng không có đối thủ, áp lực của đám người bỗng nhiên gia tăng, một hồi thời gian, thế mà không ngừng lùi lại.
Chỉ trơ mắt nhìn thiếu chủ nhà mình ở phía trên bị Mục Vân ức hiếp, Luân Vũ, Luân Sơn Nhạc mấy tên võ giả Sinh Tử cảnh cũng nghiến răng nghiến lợi, bộ dáng giận không kềm được.
Thế nhưng giờ phút này bọn hắn căn bản không có cách tiến lên.
- Còn chịu được sao?
Nhìn Luân Vô Thường đau khổ chèo chống, Mục Vân hừ lạnh một tiếng, đánh ra năm cái Khốn Thiên Tỏa, tiếng rầm rầm của xích sắt vang lên, năm cái Khốn Thiên Tỏa bao phủ tới Luân Vô Thường, cưỡng bách áp lực khiến cho cả người Luân Vô Thường triệt để lâm vào tuyệt địa mà đau khổ chèo chống.
Chỉ là hắn vốn không chịu thua, giờ phút này như thế nào cúi đầu trước Mục Vân.
- Ngươi muốn giết ta? Bản thiểu chủ để ngươi nhìn, chỗ cường đại chân chính của Luân Hồi các Luân Hồi tiểu thế giới.
Luân Vô Thường khẽ quát một tiếng, lại lần nữa miệng phun máu tươi, ánh mắt dữ tợn.
- Tịch Diệt Luân Hồi!
Phẫn nộ gào thét một tiếng, Luân Vô Thường bước ra một bước.
Tạch tạch tạch...
Trong khoảnh khắc, không gian bình chướng trước người hắn vỡ vụn ra, thế nhưng lúc này, hết thảy giống như dừng lại.
Mục Vân ngay tiếp đó thân thể của mình cũng không cách nào khống chế, triệt để yên tĩnh trở lại.
- Phá!
Rít lên một tiếng, không gian trước người Luân Vô Thường giống như đều bị hắn chưởng khống.
Ngũ nguyên chi long trong nháy mắt này vỡ vụn ra từ bên trong, long lân mặt ngoài thân thể Mục Vân cũng dần dần bị hóa giải, Thiên Minh Kiếm và Khốn Thiên Tỏa cũng triệt để đứng im.
Mục Vân trơ mắt nhìn từng đạo lực lượng điên cuồng cuốn tới phía hắn.
Oanh...
Trong chốc lát, hết thảy, lại khôi phục lại, thế nhưng trước mặt Mục Vân, một cỗ lực lượng thấu triệt toàn bộ thân thể hắn úp mặt mà tới.
Phốc phun ra một miệng lớn máu tươi, toàn bộ thân thể Mục Vân rút lui quay về, đập vào phía trên một cây cột đá ở trước đại điện.
Cột đá kiên cố ngay cả võ giả Sinh Tử cảnh nhất trọng đều không thể rung chuyển ầm ầm xuất hiện một vết nứt, toàn bộ thân thể Mục Vân, cong thành hình con tôm, nằm rạp trên mặt đất, miệng chảy đầy máu tươi, khó khăn hô hấp.
Thật mạnh.
Cho tới giờ khắc này, Mục Vân mới biết, cái gì gọi là cường hoành chân chính.
Giờ khắc này Luân Vô Thường mới chân chính bộc phát cảnh giới Sinh Tử cảnh tam trọng.
Chỉ là Mục Vân cũng biết, hắn căn bản không thể lui.
Giờ phút này lui, đó chính là chết.
Nhịn xuống máu tươi muốn phun ra ở giữa cổ họng, Mục Vân nhìn Luân Vô Thường trước người, trong mắt mang theo một tia quật cường.
- Không chết?
Nhìn dáng vẻ Mục Vân chật vật, Luân Vô Thường cười lạnh không thôi.
- Mục Vân, xem ra, ta vẫn xem thường ngươi.
- Thật có lỗi, ta không chết, ngươi sẽ chết!
Mục Vân hung hăng lau máu tươi trên khóe miệng, xung quanh thân thể, chín khỏa nguyên cầu chậm rãi vận chuyển.
Trong lúc Cửu nguyên cầu vận chuyển, thân thể Mục Vân lúc này cũng dần dần trở nên thông thấu.
Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí, lúc này từng chút một chuyển hóa thành Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình.
Loại chuyển hóa cường hoành này khiến cho Luân Vô Thường cảm giác được nguy hiểm.
- Ngươi còn không hết hi vọng?
Luân Vô Thường hừ lạnh.
- Chẳng lẽ không phải ngươi cũng còn không hết hi vọng à?
Mục Vân hừ lạnh một tiếng, trong mắt đầy sát cơ.
Lần này, hắn chuẩn bị phá tử chiến một trận.
Thành bại, chỉ ở trong một sớm một chiều.
- Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình, ngưng!
Trong lòng Mục Vân quát khẽ, bàn tay, lại chậm rãi giơ lên.
Thấy cảnh này, Luân Vô Thường triệt để tỉnh táo, hai tay chậm rãi vận chuyển, ấn kết ngưng tụ, lực lượng mênh mông.
Hắn không nghĩ tới Mục Vân thế mà ngoan cường như vậy, hắn nhất định phải liều chết chiến một trận, chỉ là thi triển ra một thức này, chính hắn, cũng không biết còn không thể không thể sống tiếp hay không.
- Đáng ghét!
Luân Vô Thường âm thầm tức giận, nếu không phải trước đó hao tổn tinh huyết nghiêm trọng, hắn căn bản không có khả năng rơi xuống tình trạng thê thảm như hiện tại.
- Luân Hồi Giới Pháp - Giới Ấn Thiên Địa.
Cái này nghiễm nhiên là át chủ bài sau cùng của hắn.
Thành bại, trong một chiêu này.
Quát khẽ một tiếng, trước người Luân Vô Thường, tinh thể không gian bàng bạc tụ tập, hình thành một tam giác tinh thể trước người hắn, tinh thể kia chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, thế nhưng trong đó ẩn chứa lực lượng kinh khủng để ta người kiêng kị, chỉ từ từ mở ra một chút đã để cho Lạc Tuyết ở một bên cảm thấy thân thể băng lãnh.
Trong một khoảnh khắc này, Luân Vô Thường giống như chưởng khống giả một mảnh thế giới, bất kỳ người nào ở trước mặt hắn, đều chỉ là sâu kiến.
Cả người từ thân thể đến tâm linh Lạc Tuyết cảm thấy triệt để bị chấn nhiếp.
Khủng bố.
Sợ hãi.
Lạc Tuyết chỉ cảm thấy mình tựa hồ đang ở vào một hầm băng, khó có thể chịu đựng.
Loại cảm giác áp bách này đang không ngừng tăng lên.
Cuối cùng, Lạc Tuyết kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể rút lui, miệng phun máu tươi, quỳ rạp trên đất.
Nàng chỉ đứng ở phía sau còn khó có thể chịu đựng như vậy, Mục Vân đối diện càng tiếp nhận áp bách cỡ nào?
Hộ thể chân nguyên trước người ngưng tụ thành một đạo phòng hộ, thế nhưng Lạc Tuyết lại cảm giác được, phòng hộ trước người giống như một tờ giấy mỏng, căn bản không có tác dụng.
Nhưng thời khắc này trước người Mục Vân lại giống như có sắt thép hộ giáp, ngạo nghễ bất động.
Vũ Tiên cảnh thập trọng, thật sự có thể bộc phát ra lực lượng cường hãn như thế sao?
Lạc Tuyết không biết.
Mục Vân xuất hiện đánh vỡ nhận biết của nàng ành cho Vũ Tiên cảnh.
Theo đạo lý mà nói, võ giả tiến vào bên trong tứ nguyên phong địa, ai không phải thiên tài đứng đầu của tiểu thế giới từng người, vượt cấp đánh giết, đối bọn hắn mà nói, đơn giản như ăn cơm uống nước.
Thế nhưng giờ khắc này, đối với Mục Vân mà nói, tựa hồ vượt cấp đánh giết những thiên tài này, mới như là đơn giản uống nước ăn cơm.
Gia hỏa này, thật kinh khủng như vậy sao?
Lạc Tuyết không biết.
Chỉ là nàng lại càng không biết, thời khắc này Mục Vân, tiếp nhận áp lực sao mà khổng lồ.
Tịch Diệt Luân Hồi, tốt cho một Tịch Diệt Luân Hồi.
Cơ hồ là triệt để chưởng khống tất cả không gian pháp tắc xung quanh, khống chế không gian, khống chế thân thể võ giả.
Nếu thời khắc này Luân Vô Thường ở dưới trạng thái toàn thịnh, Mục Vân tuyệt đối không nói hai lời, quay đầu rời đi.
Thế nhưng hắn không phải.
Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí lúc này dần dần ngưng tụ, dần dần đến đỉnh phong.
Tiếng vù vù vang lên, từng tia từng tia nguyên khí lúc này triệt để ngưng tụ thành viên kình.
Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình.
Trong mắt Mục Vân hiện ra vẻ thấy chết không sờn.
Giờ khắc này, Mục Vân giống như Huyết Ma đến từ vô tận huyết hải, toàn thân trên dưới, nồng đậm huyết khí lăn lộn.
Đây là hắn lần đầu tiên dùng huyết mạch lực lượng của mình để thi triển Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình.
- Cửu Nguyên Diệt Tiên Chưởng - Địa Diệt Chưởng.
Quát khẽ một tiếng, bàn tay Mục Vân đẩy ra.
Chưởng ấn cũng không lớn, kích thước như chưởng ấn bình thường.
Thế nhưng giờ phút này, Cửu Nguyên Tụ Thiên Kình ngưng kết Địa Diệt Chưởng lại khiêu khích và nghiền ép giống như đến từ tu la địa ngục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận