Vô Thượng Thần Đế

Chương 2170: Tịch diệt kiếm giới (2)

Hưu...
Mà ngay hiện tại, một mũi tên cuối cùng lại bắn thẳng đến Ninh Vô Song.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người giật mình.
Ninh Vô Song lại đi ra một bước, một tay kéo một tên đệ tử qua, đấm ra một quyền.
Đệ tử kia kêu thảm một tiếng, toàn bộ đầu bị bắn thủng.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người cảm thấy sợ hãi.
Ninh Vô Song hiện tại lại đầy lo lắng.
- Mục Vân...
Mục Vân nhìn Ninh Vô Song, trong mắt mang theo ý cười.
- Ninh công tử thật có nhã hứng, không ở bên trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn vàng son lộng lẫy hưởng lạc hoặc bế quan tu luyện, lại đến khe suối trong này chặn giết Mục Vân ta, thực sự làm người ta bội phục.
Mục Vân cười nói:
- Không phải ngươi muốn chặn giết ta sao? Bây giờ ta đứng ở chỗ này chờ ngươi đấy.
Vừa nghe lời này, Ninh Vô Song tràn đầy tức giận, không thể phát tiết.
Hắn toàn thịnh, chém giết Mục Vân dễ như trở bàn tay.
Nhưng bây giờ, Mục Vân cố ý khích hắn giận.
Mặc dù cố ý khích hắn, nhưng trong lòng của hắn lại không cách nào nuốt xuống cơn tức này.
Hắn hiện tại chỉ muốn mau chóng giết Mục Vân.
Thế nhưng dùng trạng thái bây giờ của hắn, muốn giết Mục Vân, làm sao có thể.
Làm sao bây giờ.
Ninh Vô Song bắt đầu lo nghĩ.
Ba trăm huyết vệ, đang không ngừng vây giết một ít đệ tử bên cạnh hắn.
Cứ tiếp tục, những đệ tử bên cạnh hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị giết sạch sành sanh.
Ninh Vô Song hiện bị áp bách đến cực hạn.
- Muốn giết ta, ngươi cũng xứng?
Ninh Vô Song rít lên một tiếng, bàn tay đột nhiên xuất hiện một đan dược.
Toàn thân trên dưới viên đan dược bắn ra ánh sáng bốn phía, mang theo khí tức để người không dám nhìn thẳng.
- Địch Huyết Đan.
Trong nháy mắt nhìn thấy đan dược, sắc mặt Mục Vân biến hóa, muốn ngăn cản Ninh Vô Song.
Nhưng bên cạnh Ninh Vô Song còn tụ tập mười mấy người, tốc độ của hắn khẳng định không đủ.
Ninh Vô Song nuốt viên đan dược kia vào bụng.
Trong chốc lát, khí tức toàn thân Ninh Vô Song tăng vọt.
Địch Huyết Đan, tên này rất phổ thông, thế nhưng lại là kim cấp tiên đan, mà đan này chuyên môn rút ra khí tức huyết nhục cùng hồn tức của võ giả, trong thời gian ngắn, đề cao khí tức võ giả.
Thật ra, dùn đan tương đương với uống rượu độc giải khát.
Chỉ là hiện tại, Ninh Vô Song cảm thấy hắn không có lựa chọn.
Nếu không chỉ có chết, hắn không muốn chết.
Đây hết thảy đều do Mục Vân bức bách, hắn muốn Mục Vân trả giá đắt.
Nhìn thấy ánh mắt Ninh Vô Song đầy cừu hận nhìn mình, trong lòng Mục Vân càng kích động.
Nhị phẩm Kim Tiên đối đầu tứ phẩm Kim Tiên, mà lại là cấp độ vượt qua tứ phẩm Kim Tiên, trong lòng của hắn tràn ngập cảm xúc mãnh liệt.
Cơ hội như vậy, ít khi thấy.
U Ngữ Kiếm hiện tại cảm nhận được chiến ý trong lòng Mục Vân, cũng trượt ra là từ trong lòng bàn tay Mục Vân.
- U Ngữ Kiếm, cùng ta đánh một trận?
Ông...
Thân kiếm truyền đến một tiếng reo hò.
Thấy cảnh này, Ninh Vô Song kinh ngạc.
Kiếm kia vậy mà cho người một loại ảo giác, giống như một bộ phận thân thể Mục Vân.
Mục Vân hiện tại cũng không quan tâm, nhìn Ninh Vô Song, chiến ý dâng trào.
Ngươi rất mạnh?
Vậy thì nhìn, ai mạnh hơn.
Vung ra một kiếm, Thanh Liên Kiếm Quyết bộc phát.
- Thanh Liên Kiếm Ấn!
- Thanh Liên Kiếm Vũ!
- Thứ Ấn Thanh Liên!
- Tam Ấn Trảm Thanh Liên!
Bốn kiếm chiêu tại biến hóa vô cùng trong tay Mục Vân.
Hắn đời này một đường đi tới, lĩnh ngộ về kiếm đã đến một cảnh giới cao thâm.
Chỉ dựa vào hắn hiện tại lý giải kiếm đạo, cho dù khai sơn kiến môn, đều dư xài.
Bốn chiêu kiếm thế, từng chiêu giết ra, kiếm ngưng tụ khí thế, hắn cũng ngưng tụ khí thế.
- Trảm.
Lúc này, Mục Vân chém ra thêm một kiếm, không có bất kỳ gì chiêu thức có thể nói, nhìn như bổ xuống, lại giống chặt xuống, càng giống đâm xuống tới.
- Kiếm Dục Trùng Thiên.
Chỉ là hiện tại, khí thế toàn thân Ninh Vô Song phóng đại, cuồng bạo lao tới.
Oanh...
Hai thân ảnh va vào nhau.
Trong phạm vi trăm dặm, bụi mù tràn ngập, khí thế kinh người.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người xung quanh khẽ giật mình.
Phốc...
Đột nhiên, phun ra một ngụm máu tươi, Mục Vân cảm giác ngũ tạng lục phủ trong cơ thể nóng bỏng, rút lui về sau.
Mà đổi thành một bên, Ninh Vô Song cũng không dễ chịu, sắc mặt trắng nhợt, thiếu chút nữa ngất đi.
Mục Vân lúc này mới biết, Ninh Vô Song cường đại.
Ninh Vô Song nuốt vào Địch Huyết Đan càng thêm khủng bố hơn hắn lúc trước.
Một thức vừa rồi, có thể nói là đụng mạnh vào nhau.
Hai người cũng không có gì để nói nhiều.
Ai càng hơn một bậc, người đó sẽ sống sót.
Huyết vệ lần nữa tiến công mười mấy người còn thừa.
Mục Vân cùng Ninh Vô Song đứng xa xa đối mặt nhau.
- Ta vẫn xem thường ngươi!
Ninh Vô Song nói:
- Nuốt Địch Huyết Đan, ngươi thế mà còn có thể chống lại ta.
- Muốn chết!
Mục Vân tiến lên, khí tức cuồng bạo.
- Trảm!
Một kiếm rơi xuống, kiếm ra im ắng, thế nhưng dẫn động không khí cuồng bạo, phạm vi tác động rộng lớn.
Hai người lần nữa triền đấu.
Mục Vân lúc này cảm giác được Ninh Vô Song cường đại, thế nhưng càng như thế, trong lòng của hắn càng hưng phấn.
Dần dần, một kiếm nhanh hơn một kiếm, Mục Vân hiện tại cũng không muốn dựa vào Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ cùng những pháp bảo khác, chỉ muốn dựa vào kiếm của mình.
Kiếm cường đại đến cực hạn.
- Tịch diệt! Chính là loại khí tức này.
Trong lòng Mục Vân sáng tỏ.
Hắn lĩnh ngộ kiếm tâm, chính là tịch diệt, hiện tại, đến kiếm giới, thế nhưng bên trong kiếm giới của hắn cũng không có khí tức tịch diệt, thiếu khuyết chính là cái này.
Tịch diệt kiếm giới.
Kiếm tịch diệt, tịch diệt cùng thiên địa, kết hợp với tịch diệt bản thân hắn.
Tịch diệt kiếm đạo! Chính là kiếm đạo thuộc về hắn.
- Trảm!
Trong chốc lát, Mục Vân tiến lên, ngưng tụ khí tức toàn thân, một bước bước ra, một kiếm nơi tay, khí thế không thể ngăn cản.
Ninh Vô Song vừa định hoàn thủ, thế nhưng đột nhiên, hắn giống như phát hiện, quanh người mình cái gì đều không tồn tại.
Hết thảy, tựa hồ cũng trở nên trống trơn.
Trống rỗng, tịch mịch, khí tức hủy diệt bao phủ hắn.
Ngay khi hắn cảm giác hết thảy đều sắp biến mất, một thanh kiếm đột nhiên xuất hiện trước người hắn, bổ thân thể hắn một thành hai.
Máu tươi, nhuộm đỏ thi thể hắn.
Hết thảy, quy về hư vô...
Mục Vân hiện tại, cầm kiếm đứng đó, nhìn thi thể Ninh Vô Song trên mặt đất, mỉm cười.
- Đây mới là kiếm giới chân chính, kiếm giới thuộc về chính ta... Tịch diệt kiếm giới.
Mục Vân mỉm cười, ba trăm huyết vệ không bao lâu đã giải quyết xong đám người, huyết tinh đầy đất, Mục Vân nhìn hết thảy, lạnh nhạt nói:
- Đi thôi!
Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, ta trở về.
Thiên Kiếm Tử một đời mới đến cùng là thần thánh phương nào, hắn ngược lại rất muốn nhìn một chút.
Trở lại tông môn, toàn bộ các núi trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, cũng đang thảo luận về Thiên Kiếm Tử đời thứ ba.
- Nghe nói không? Thiên Kiếm Tử đời thứ ba mang về từ Vân Vực bên kia!
- Đúng vậy, không biết môn chủ bọn hắn mang về thế nào.
- Lần này, Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta tụ tập ba đời Thiên Kiếm Tử, chỉ sợ, sẽ xuất hiện thịnh sự.
Một đám người nghị luận ầm ĩ, hưng phấn không thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận