Vô Thượng Thần Đế

Chương 1457: Kiếm Phong Thiên Ấn

- Trầm Thiên Nhiên, ngươi yên tâm, ta sẽ nói cho tông môn, ngươi bị Mục Vân hãm hại, bị giết, tông môn nhất định sẽ trừng trị Mục Vân.
Diệp Hoa Anh thấy sắp đột phá ra khỏi đàn sói, đột nhiên quát to.
Trầm Thiên Nhiên đã chống đỡ không nổi, trên người bị thương cũng càng ngày càng nhiều.
- Trầm Thiên Nhiên, trách chỉ có thể trách ngươi quá ngu.
Diệp Hoa Anh hắc hắc nhe răng cười, phi thân lên muốn rời đi.
Phanh...
Nhưng ngay khi Diệp Hoa Anh vừa mới đột phá trùng vây, chuẩn bị xông ra, một tiếng bành vang lên.
Giống như bị sét đánh trúng, thân thể Diệp Hoa Anh rơi xuống, lần nữa bị đánh vào trong vòng vây.
Những con sói kia nhìn thấy Diệp Hoa Anh bị đánh lui trở về, ùa lên.
Trong lúc nhất thời, Diệp Hoa Anh lần nữa lâm vào khổ chiến.
- Mục Vân, là ngươi.
Diệp Hoa Anh ngẩng đầu nhìn giữa không trung, lại phát hiện Mục Vân đang ở bên ngoài đàn sói cười tủm tỉm nhìn mình, chỉ cảm thấy ngực đầy lửa giận, cả người ở vào biên giới bạo tạc.
- Không sai, là ta, ngươi mong nhớ ta ngày đêm nhỉ?
Hai tay Mục Vân chắp ra sau, cười nhạt nói.
Muốn chạy?
Cho dù những Tử Kim Thanh Lang này nguyện ý, cũng muốn hỏi Mục Vân hắn một chút có nguyện ý hay không.
- Ngươi hỗn đản, đây đều là do ngươi cố ý thiết kế.
Nhìn thấy thế, Diệp Hoa Anh như thế nào không rõ, bọn hắn vì cái gì bị Tử Kim Thanh Lang vây công.
- Không không không, đây cũng không phải ta thiết kế, ta chỉ trùng hợp đi ngang qua thôi, thấy cảnh này, nhịn không được, muốn ra tay trợ giúp những lang tộc này.
Mục Vân nhìn Diệp Hoa Anh, cười lạnh nói:
- Dù sao, so với lang tộc, ta càng hi vọng ngươi chết hơn.
Nghe đến lời này, sắc mặt Diệp Hoa Anh biến hóa.
Mục Vân đứng ở chỗ này tựa hồ đã sớm có ý khác.
Mặc kệ công khai hay ngầm nhìn, hắn tựa hồ cũng bị Mục Vân âm một tay.
- Mục Vân, hôm nay, ngươi xuất thủ, chuyện giữa ngươi và ta xóa bỏ.
- Xóa bỏ?
Mục Vân ha ha cười nói:
- Tốt, đã như vậy, vậy xóa bỏ, nhưng... Lần trước lấy của ta ba trăm khỏa Nhân Dương Đan, dù sao cũng nên trả lại cho ta đi!
- Ba trăm khỏa?
Diệp Hoa Anh quát:
- Mục Vân, ngươi đừng quá mức, rõ ràng chỉ là một trăm khỏa, hai trăm khỏa khác đang ở chỗ đại ca ta nơi đó, ta như thế nào cho ngươi?
- Ta mới không có thời gian đi so đo những cái kia với ngươi.
Mục Vân nói:
- Mặc kệ đang ở trong tay ai, ngươi tóm lại nên phun ra, nếu không tổn thất của ta, ai đền bù? Nếu không, sao có thể xóa bỏ?
- Ngươi...
Nghe đến lời này, Diệp Hoa Anh tức giận không thôi, bàn tay ném đi.
- Cho ngươi, đây là hai trăm khỏa Nhân Dương Đan, là tích súc sau cùng bây giờ của ta.
Nhìn thấy Diệp Hoa Anh ném đến, Mục Vân lại đánh ra một kiếm.
Oanh một tiếng vang lên, bình đan dược bị Diệp Hoa Anh ném đến nổ tung.
Tử Tinh Bạo Đạn.
Thấy cảnh này, Mục Vân cười nói:
- Diệp Hoa Anh, làm như thế, tựa hồ rất không tử tế.
- Đáng chết!
Không nghĩ tới không có lừa được Mục Vân, Diệp Hoa Anh giận mắng một tiếng.
- Trò xiếc đùa nghịch hài tử ba tuổi này, vẫn thôi đi!
Mục Vân ha ha cười nói:
- Không bằng, ngươi lấy không gian giới chỉ của mình cho ta? Ta nghĩ, bên trong nên có rất nhiều đồ tốt, đủ để bù đắp ta.
- Ngươi nằm mơ.
Nghe đến lời này, Diệp Hoa Anh lại rít lên một tiếng.
Trong không gian giới chỉ là toàn bộ tài sản của hắn, đều cho Mục Vân, hắn còn dựa vào cái gì tu luyện?
Nghe đến lời này, Mục Vân quát:
- Các vị, trên người gia hỏa này thế nhưng là...
- Ta cho ngươi.
Nhìn thấy Mục Vân thế mà định nói cho đám Tử Kim Thanh Lang, Diệp Hoa Anh giận.
- Mục Vân, xem như ngươi lợi hại.
Diệp Hoa Anh hừ hừ, cầm không gian giới chỉ trong tay, vung ra.
Mục Vân đưa tay, tiếp được không gian giới chỉ.
Dò xét một lúc, phát hiện, bên trong quả nhiên có một ít Nhân Dương Đan.
Mà trong những Nhân Dương Đan kia chỉ có mấy chục khỏa là hắn trước kia lấy ra, hơn một trăm khỏa khác lại là Nhất Diệp kiếm phái gửi cho.
- Của ta đâu?
- Cái gì của ngươi đâu?
- Những Nhân Dương Đan ta cho ngươi đâu?
Mục Vân nói:
- Những cái kia thế nhưng là cực phẩm Nhân Dương Đan, một viên ít nhất bằng mười khỏa do tông môn phát ra, ngươi lãng phí ta nhiều như vậy, thế nào hoàn lại?
Đáng chết!
Nghe thấy Mục Vân nói lời này, Diệp Hoa Anh biết, gia hỏa này muốn chơi xấu.
- Mục Vân, ngươi đừng khinh người quá đáng.
- Ta hết lần này tới lần khác khinh ngươi đấy, như thế nào?
Trong tay Mục Vân xuất hiện Hắc Dận Kiếm, nói:
- Hôm nay, cho dù những lang tộc này bỏ qua cho ngươi, ta cũng quyết không bỏ qua ngươi.
- Không được thì đồng quy vu tận.
Diệp Hoa Anh quát to một tiếng, trong tay xuất hiện năm khỏa Tử Tinh Bạo Đạn.
Trong nháy mắt Tử Tinh Bạo Đạn xuất hiện, ném ra xung quanh người mình.
Ầm ầm ầm ầm ầm...
Ngay lập tức, năm tiếng nổ đùng đoàng nổ chết mấy Tử Kim Thanh Lang xung quanh, Diệp Hoa Anh mượn nhờ tầng tầng sương mù, chạy trốn ra bên ngoài.
- Ngươi muốn chạy? Cũng cần hỏi một chút xem ta có đồng ý hay không.
Nhưng, Diệp Hoa Anh vừa mới bay ra, phía sau, Mục Vân lại khu kiếm mà tới.
- Đáng chết, đáng chết, gia hỏa này sao lại chạy nhanh như vậy?
Diệp Hoa Anh gầm thét.
Chạy không thoát, vậy liền chiến.
Hắn hiện nay đến cảnh giới nhị phẩm Nhân Tiên, chưa hẳn không phải đối thủ của Mục Vân.
Quay người, Diệp Hoa Anh chém ra một kiếm.
Thấy cảnh này, trong mắt Mục Vân lại lộ ra một tia trêu tức.
- Ngươi cho rằng, ngươi tấn thăng đến cảnh giới nhị phẩm Nhân Tiên liền có thể chống lại ta? Trầm Thiên Nhiên, La Thiên hai người đều không phải đối thủ của ta, ngươi được sao?
Vừa dứt lời, trường kiếm Mục Vân chém ra.
Khanh...
Một tiếng kiếm reo vang lên, hai thân ảnh va vào nhau, Diệp Hoa Anh trở nên chật vật không thôi.
Chỉ là giờ khắc này, hắn không thể lui.
Khu kiếm giết ra, Diệp Hoa Anh phẫn nộ gào thét.
- Song Kiếm Ấn Sinh Tử!
Mục Vân chém ra một kiếm, cả người giống như sát thần giáng lâm, xung kích tới Diệp Hoa Anh.
Hai thân ảnh giao thủ với nhau trên bầu trời.
Mà cùng lúc đó, Trầm Thiên Nhiên một thân một mình bị vây quanh, cả người sớm đã không chịu nổi.
Mặc dù đáy lòng của hắn sớm đã hận ý thao thiên, thế nhưng giờ khắc này lại bất lực.
Đầu lĩnh Tử Kim Thanh Lang phối hợp với Tử Kim Thanh Lang mấy khác cảnh giới nhị phẩm Nhân Tiên, từ từ mài Trầm Thiên Nhiên...
Không bao lâu, đàn sói hội tụ vào một chỗ, lần nữa hóa thành hình người.
- Lão đại, nhìn hai người kia, hận ý còn mạnh hơn so với chúng ta đây.
Nghe đến lời này, Lang Vương nhẹ gật đầu.
- Vậy chúng ta làm sao bây giờ?
Lang Vương híp hai mắt, nói:
- Chờ!
Mà cùng lúc đó, giao thủ trên bầu trời càng thêm kịch liệt.
Thế nhưng Diệp Hoa Anh lại không thể không thừa nhận, hắn tấn thăng đến nhị phẩm Nhân Tiên từ đầu đến cuối một mực bị Mục Vân áp chế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận