Vô Thượng Thần Đế

Chương 825: Mười bước (2)

Nếu không phải mỗi một phía trên phiến đá của đại trận đều có một tầng cấm chế, giờ khắc này, là thời cơ tốt đẹp giết bọn hắn.
- Ta không hầu hạ các ngươi, đi trước một bước.
Nhìn thấy từng người lần lượt bị hãm vào trong Huyễn Sát Trận, một số người nhăn mày, một số người sắc mặt tái nhợt, thậm chí một số người khóe miệng bắt đầu chảy máu, Mục Vân phất phất tay, lần nữa bắt đầu.
Ba bước, tiếp theo là bước thứ tư.
Mục Vân hiểu rõ, bên trong Huyễn Sát Trận, mỗi khi phạm sai lầm một lần, nguy cơ hắn phải đối mặt sẽ nghiêm trọng hơn một lần.
Lần đầu tiên là mười đối thủ cảnh giới Vũ Tiên cảnh ngũ trọng, nếu như lại sai một lần, xuất hiện đối thủ nhất định là mười người có tu vi cao hơn Vũ Tiên cảnh ngũ trọng.
Bước thứ tư, thành công!
Bước thứ năm, thất bại!
Cảm nhận được tràng cảnh xung quanh lần nữa biến hóa, Mục Vân biết, mình lại thất bại.
Mà đây đã là bước thứ năm.
Trước mắt, xuất hiện tựa hồ là một kiếm khách cầm kiếm, Tam Xích Thanh Phong trong tay kiếm khách kia trở nên lăng lệ bá đạo.
Nhìn thấy thực lực kiếm khách là Vũ Tiên cảnh lục trọng, trên mặt Mục Vân lộ ra mỉm cười.
Hắn hiện tại là kiếm khách một lĩnh ngộ bảy thành kiếm tâm.
Mấy năm qua, kiếm thuật hắn trước kia tu luyện đều không có được hắn lấy ra sử dụng.
Không phải bởi vì hắn không biết, mà bởi vì hắn chướng mắt.
Sau khi bị Bạch Y kiếm khách bên trong Thần Không bảo động ngược trăm ngàn lần, Mục Vân phát giác, kiếm khách chân chính, nên như Bạch Y kiếm khách kia.
Mỗi khi đánh ra một kiếm, yêu cầu chân chính về kiếm thuật là tinh giản đến cực hạn, thế nhưng lĩnh ngộ mỗi một kiếm chiêu tinh chuẩn lại vô cùng quen thuộc.
Hiện tại trừ phi chọn khiêu chiến Bạch Y kiếm khách trong Thần Không bảo động, có thể thu hoạch được võ kỹ từ bên trong Thần Không bảo động, nếu không Mục Vân thực sự không để bụng với những võ kỹ kia.
Một kiếm giết ra, hư ảnh kiếm khách đánh tới một kiếm.
Bắt chước?
Thấy cảnh này, Mục Vân triệt để sửng sốt.
Hư ảnh thế mà bắt chước chiêu kiếm của hắn?
- Rất tốt rất tốt, ta nhìn ngươi và Bạch Y kiếm khách có bao nhiêu chênh lệch đi.
Mỗi lần Mục Vân khiêu chiến, Bạch Y kiếm khách cuối cùng sẽ sử dụng ra kiếm chiêu hắn sử dụng, thế nhưng cơ hồ mỗi lần hắn đều bị miểu sát.
Lần này nhìn thấy hư ảnh thế mà cũng sử dụng kiếm chiêu giống hắn, đáy lòng của hắn đương nhiên dâng lên một cỗ suy nghĩ giáo huấn người khác.
- Lão tử mỗi lần bị hắn ngược, còn không tin hiện tại sẽ còn bị ngươi ngược.
Mục Vân rút kiếm, tiến lên.
Đinh...
Hai kiếm chạm nhau, Mục Vân lui lại một bước, kia hư ảnh lại đăng đăng đăng lui ba bước.
Cao thấp trên dưới, một kiếm đã phân.
- Ha ha, đến!
Nhìn hư ảnh kia, Mục Vân mỉm cười, trong mắt đầy đắc ý.
Lần này, hắn chuẩn bị đòi trở về hết tất cả những khuất nhục đã nhận bên trong Thần Không bảo động.
Một kiếm tìm về tự tin, Mục Vân lần nữa đánh ra một kiếm.
Lần này, hắn nhất định phải mau chóng giải quyết cái đồ chơi này, nếu không lỡ mấy người Thạch Châm, Lâm Chính Anh sau lưng hắn kịp phản ứng, chỉ sợ chết chính là hắn.
Ông...
Một tiếng vù vù vang lên, cảnh tượng trước mắt Mục Vân thay đổi.
Sau đó chính là bước thứ sáu.
Bước ra một bước, cũng không khác thường.
Bảy bước!
Không có dị thường.
Mà giờ khắc này, sau lưng đột nhiên truyền đến từng tiếng huyên náo.
Bọn người Lâm Chính Anh đã xuất hiện bên trong Huyễn Sát Trận.
- Đáng chết!
Giờ phút này kịp phản ứng, nhìn Mục Vân tiến lên một mảng lớn, trong mắt mọi người mang theo hận ý.
Bởi vì có mấy người bên trong bọn hắn đã triệt để chết bên trong Huyễn Sát Trận.
- Lâm huynh, chúng ta không thể tùy tiện tiến lên, phân công đệ tử, mỗi người bước ra một bước, nếm thử một bước kia có cơ quan hay không.
Thạch Châm bình tĩnh nói:
- Chỉ cần chúng ta hai người đuổi kịp hắn, tiểu tử này, hẳn phải chết không nghi ngờ.
Bọn hắn có năm mươi, sáu mươi người, hòn đá quét ngang xếp hạng, cũng là mười cái, chín người khác đạp sai, cuối cùng đúng một cái, sẽ không có nguy hiểm.
Cứ thế mà suy ra, bọn hắn ít nhất có thể không có nguy hiểm bước ra sáu bảy bước.
- Hảo tâm cơ.
Nghe lời này, Mục Vân đột nhiên phủi tay, cười nói:
- Lấy tính mệnh thuộc hạ của mình đi đánh bạc, không hổ là trưởng lão đại gia tộc, xem mạng người như cỏ rác.
Nghe đến lời này, võ giả hai đại gia tộc cũng trở nên bó tay bó chân.
Vừa rồi bọn hắn tận mắt thấy, có mấy người chết bên trong Huyễn Sát Trận, căn bản ra không được.
- Hừ, châm ngòi ly gián!
Nhìn Mục Vân, Thạch Châm quát lạnh:
- Ai dám không theo mệnh lệnh, giết không tha.
Vừa nghe lời này, mọi người đều giữ im lặng.
Bọn hắn sợ chết, nhưng chống lại mệnh lệnh, cũng sẽ chết.
- Nhanh!
Lâm Chính Anh cũng thúc giục nói.
So với tính mệnh đám người, hắn lo lắng Mục Vân sắp chạy trốn hơn.
Mục Vân giờ phút này hiểu rõ, hắn ở phía trước là một người dò đường, nếu bị bọn hắn nhìn thấy bước tiến tiếp theo của hắn, thành công, bọn hắn một mực ghi nhớ, giẫm qua, thế nhưng thất bại, bọn hắn cũng sẽ một mực ghi nhớ, sẽ không lại giẫm một cái kia.
Nhưng vô luận như thế nào, đều rất bất lợi đối với mình.
Mà đối phương người đông thế mạnh, dựa vào nhân số, tìm một vị trí đúng, cũng không khó.
Một khi Thạch Châm cùng Lâm Chính Anh hai người đuổi tới, hắn hẳn phải chết không nghi ngờ.
Bất quá cũng may, hai người tựa hồ đem toàn bộ lực chú ý đều đặt vào hắn, cũng không có chú ý tới trước đó vài trăm mét có một long nhãn óng ánh.
Nếu không, chỉ sợ hai người giờ phút này đã giết tới đây, ngay cả Huyễn Sát Trận cũng mặc kệ.
Bất quá hiện tại hiển nhiên không phải thời điểm nên do dự, nhất định phải trốn.
Hạ quyết tâm, Mục Vân sải bước ra.
Bước thứ tám.
Trúng thầu!
Cảm nhận được tràng cảnh quanh người biến hóa, Mục Vân đắng chát cười một tiếng, nhìn một bóng người trước mặt.
Lục giai Thánh thú!
Quả nhiên là một lần trúng thầu sẽ lợi hại hơn một lần.
Lục giai Thánh thú, thực lực bản thân tuyệt đối có thể địch qua mấy vị cường giả Vũ Tiên cảnh lục trọng.
Giờ phút này hiển nhiên không cho Mục Vân suy nghĩ nhiều.
Lục giai Thánh thú khổng lồ như núi nhỏ, vỗ móng vuốt to lớn, đánh tới Mục Vân.
- Lăn đi.
Quát khẽ một tiếng, một kiếm Mục Vân vạch ra kiếm quang thật dài, thẳng tắp trùng thiên.
Phanh...
Trong nháy mắt trường kiếm vạch ra, hư ảnh Thánh thú to lớn trên bầu trời ầm vang nổ tung.
- A?
Chỉ là thấy cảnh này, Mục Vân lại là ngẩn người.
Nổ tung rồi?
Làm sao có thể!
Mục Vân không thể tưởng tượng nổi nhìn bàn tay của mình.
Mới ra một kiếm có thể chém giết lục giai Thánh thú?
Mục Vân nghĩ như thế nào, thế nào cảm giác không có khả năng.
Không đến một lát, Mục Vân nhìn thấy một màn chấn động.
Thánh thú bị hắn tung một kiếm bổ ra, thân thể ầm vang nổ tung, nhưng thân thể nổ tung hóa thành từng sài lang dã thú cao hơn mười mét, hướng thẳng đến hắn đánh tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận