Vô Thượng Thần Đế

Chương 2524: Trận thứ tư, ai đến chiến

Mà lúc này, trong Cửu Nguyên tiên môn, Chu Chiến nhìn thấy một màn này, cũng nhịn không được nở nụ cười.
- Lợi hại.
Chu Chiến thản nhiên nói:
- Mục Vân này, thoạt nhìn, tựa hồ lợi hại hơn ta biết rất nhiều, càng ngày càng thú vị...
- Chiến ca ca.
Chu Thanh Thanh hiện tại vẫn khuyên can.
- Chiến ca ca, ngươi đừng đi được không?
- Bất kể là Mục Vân, hay là ngươi, đều rất lợi hại, các ngươi ai chết trận, ta đều không vui, cho nên ngươi không cần đi, được không?
Nghe được lời này, Chu Chiến lại quát:
- Thanh Thanh, ngươi rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?
- Mục Vân này là địch nhân của Cửu Nguyên Vực chúng ta, lòng dạ hắn khó lường, tiếp cận ngươi, chính là vì lấy lòng ngươi, nếu hôm nay ta không giết hắn, ngày khác, người này mang theo đám người Vân Minh giết Cửu Nguyên Tiên môn chúng ta, ngươi nên làm thế nào?
- Chẳng lẽ, ngươi muốn nhìn hắn giết chúng ta, giết tất cả đệ tử Cửu Nguyên tiên môn chúng ta? Thậm chí bao gồm cha, mẹ ngươi?
Nghe được lời này, sắc mặt Chu Thanh Thanh trắng bệch.
Nàng biết, mình không có khả năng khuyên giải Chu Chiến.
Thế nhưng, nàng thật sự nghĩ không ra, Mục Vân chính là Vân Mộc tiên sinh, nhưng Vân Mộc đối với nàng, không có chút sát ý nào.
Mà Mục Vân thật sự tàn nhẫn như phụ thân và huynh trưởng nói sao?
Chu Thanh Thanh không biết, thế nhưng, cảnh tượng hôm nay của Mục Vân lại làm cho nàng nhớ tới những gì Mục Vân nói với nàng ngày xưa.
Một người tốt?
Chính xác thì người tốt là gì?
Thế giới này, không có người tốt và người xấu rõ ràng.
Giờ khắc này, điều Mục Vân lúc trước nói qua, chính xác cỡ nào.
Cửu Nguyên Vực cùng Vân Vực bất hòa, tranh đấu lẫn nhau, đã không phải một ngày hai ngày.
Hiện tại xem ra, chuyện tựa hồ đã đến bờ vực bộc phát.
Mục Vân, lần này đại biểu không chỉ là chính hắn, mà còn là Vân Minh, bằng không, hắn không có khả năng lộ ra thân phận.
Nhưng Chu Chiến, đại biểu chính là Cửu Nguyên tiên môn.
Giữa hai người, tất sẽ có một trận chiến.
Trong lòng Chu Thanh Thanh, trái tim đập kịch liệt.
Hiện tại nàng tựa hồ vô lực thay đổi hết thảy, chỉ có thể nghe theo vận mệnh an bài.
Chỉ là, tất cả những chuyện này, thật sự là vận mệnh an bài sao?
Mục Vân hiện tại đứng trong tứ phương thiên địa hạp, quát:
- Trận thứ tư, ai dám tới chiến?
Hét nhẹ một tiếng, cũng biểu hiện ra chiến ý mãnh liệt của Mục Vân hiện tại.
Trận thứ tư, ba trận đầu tiên, thoạt nhìn Mục Vân thắng quá mức thoải mái.
Thế nhưng phải biết rằng, tam đại vực giới tuyển ra ba người đều là người nổi bật trong vực giới bọn họ.
Nói như vậy, cũng không phải ba người yếu, mà là... Mục Vân quá mạnh.
- Thật không biết ngươi lấy đâu ra tự tin.
Chu Chiến hiện tại phi thân bay lên, cười nói:
- Cửu Nguyên tiên môn Chu Chiến, đến lĩnh giáo thực lực của Mục Đại Tiên Vương.
- Chu Chiến?
Mục Vân nhíu mày, nói:
- Ta nhớ rõ vạn năm trước, ngươi còn là đi theo một tiểu bối đi theo phía sau Chu Nguyên Thanh? Lúc ấy tha ngươi một mạng không chết, những chuyện này, ngươi quên?
Nhắc tới lời này, khóe miệng Chu Chiến mang theo một chút âm lãnh.
Vạn năm trước, Vân Minh cùng Cửu Nguyên tiên môn chính là thế lực đối địch, không vừa mắt lẫn nhau.
Hắn lúc ấy chính là cảnh giới Kim Tiên, dẫn dắt một nhóm võ giả Cửu Nguyên tiên môn chuẩn bị tập kích một tòa thành trì của Vân Minh, nào biết được, Mục Vân đang ở trong một tòa thành trì kia.
Lúc ấy, hắn bị Mục Vân bắt được, thiếu chút nữa chém giết.
Đây là sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời của hắn, có thể nói là cả đời khó quên.
Lúc này Mục Vân nhắc tới, quả thực vạch trần khuyết điểm của hắn, đây là sỉ nhục của hắn.
- Hừ, ngươi cũng chỉ biết lấy chuyện kiếp trước của mình đến đùa giỡn uy phong mà thôi.
Trong tay Chu Chiến xuất hiện một thanh trường thương, khẽ quát:
- Ngươi hiện tại cũng không phải giống như ta, cảnh giới Tiên Vương cửu phẩm bình thường, ngươi có tư cách gì ở chỗ này hô to?
- Không có tư cách sao?
Mục Vân thản nhiên nói:
- Đáng tiếc, cho dù ta chậm trễ thời gian vạn năm, vạn năm sau trở về, Chu Chiến ngươi vẫn không phải đối thủ của Mục Vân ta.
- Ngươi nằm mơ.
Chu Chiến quát một tiếng, bước ra, lực lượng toàn thân trong khoảnh khắc tản ra, trường thương trong tay hiện tại bộc phát ra một cỗ khí huyết cường đại dũng mãnh tiến lên phía trước.
- Trảm.
Chém ra một thương, thân thể Chu Chiến xông về phía trước, sát khí tràn ngập toàn bộ tứ phương thiên địa hạp.
Lúc này đây, hắn nhất định phải cho Mục Vân trả giá thật lớn, sống không bằng chết.
Sát khí trong lòng Chu Chiến càng lúc càng bành trướng.
Mục Vân hiện tại lại rất bình tĩnh, hắn biết, trong lòng Chu Chiến hiện tại tràn đầy xem thường mình.
Nhưng mục đích của hắn lúc này cũng không phải đám người Chu Chiến, người hắn muốn chờ đợi khiêu chiến hắn, hiện tại, còn chưa lên sân khấu.
- Đối mặt ngươi, ta thậm chí không cần thi triển toàn lực, ngay cả thương, cũng không cần dùng.
Mục Vân lạnh lùng nói, bàn tay vung lên, cảm giác áp bách cường đại, cuốn tới.
Thiên hàng, chợt xuất hiện.
Mà hiện tại, Chu Chiến nhất thời cảm giác được một cỗ khí tức cuồng bạo trùng kích thân thể hắn.
Nhưng hắn dù sao cũng mạnh hơn Thác Bạt Lưu Phong, Triệu Quảng, vung tay lên, một đạo lực lượng mạnh mẽ bộc phát ra, toàn thân hắn hiện tại giống như xuất hiện một vỏ ngoài kiên cố.
Mục Vân có thể cảm giác được, uy lực của thiên hàng áp dụng lên người Chu Chiến tựa hồ biến mất không ít lực lượng.
Đó là công của một kiện chiến giáp trên người Chu Chiến.
- Ta nói là cái gì, thì ra mặc một kiện mai rùa ở trên người, thật đúng là đủ kiên cố!
Mục Vân cười nhạo nói:
- Bất quá chỉ có một mai rùa cũng không thể cứu mạng ngươi.
- Địa Liệt.
Một tiếng quát khẽ lại vang lên, chiến ý trên người Mục Vân lúc này bộc phát, hư không dưới chân hai người vỡ vụn.
Chu Chiến nhất thời cảm giác được thân thể mình bị lay động thất điên bát đảo, trên dưới điên đảo.
Tiếng nổ vang lên, toàn thân Chu Chiến không chống đỡ nổi, dần dần trở nên rất khó khống chế.
Đột nhiên, thân thể Chu Chiến nhất định, trường thương đâm xuống đất, phanh một tiếng vang lên, trên trường thương kia hào quang rực rỡ, tiếng bùm bùm, ầm ầm rung động.
Từng đạo thương kình tản ra, tiếng nổ vang mãnh liệt làm cho hai tai người ta ong ong rung động.
- Sơn xuất.
Một tiếng quát khẽ vang lên, phía sau thân thể Mục Vân, đột nhiên, một ngọn núi cao ngàn trượng hàng lâm.
Núi cao nguy nga, giống như trống rỗng mà ra, nhưng lại là thật sự như vậy.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Tên này, làm sao có thể biến thành một ngọn núi?
- Hẳn là một kiện tiên khí cường đại.
Trong đám người, không biết ai nói một câu, mọi người nhất thời nghị luận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận