Vô Thượng Thần Đế

Chương 2230: Chiến Quỷ Chi Thể

- Ngươi là ai?
Nhìn người tới, Mục Vân lạnh lùng hỏi.
- Ngươi quản ta là ai?
Nam tử khẽ nói:
- Giết người của ta, đoạt bảo bối trong tay người của ta, Mục Vân, nhanh giao ra ba kiện Thánh cấp tiên kiếm, ta suy tính một chút để ngươi chết thống khoái.
Nghe đến lời này, Mục Vân đại khái hiểu.
Chỉ sợ người này nhận được tin tức do đám người ở trong tháp trước khi chết phát ra.
Thấy cảnh này, Mục Vân lại lắc đầu.
- Ba kiện Thánh cấp tiên khí, khẳng định không có khả năng đưa cho ngươi, bất quá, lời ngươi nói vừa rồi rất có đạo lý.
- Ừm?
- Ta cũng suy tính một chút, để ngươi chết thống khoái một ít.
- Muốn chết!
Lục Nguyên quát:
- Các ngươi bao vây xung quanh, đừng để hắn chạy, ta tự tay làm thịt tiểu tử này.
- Vâng.
Đám người còn dư tránh ra.
Bọn hắn biết tính tình Lục Nguyên.
Về phần thực lực Lục Nguyên, bọn hắn càng không nghi ngờ.
Mục Vân chỉ là bát phẩm Kim Tiên, không tính là chuyện gì.
Hơn mười người tách ra phía phương tám hướng, khuếch tán ngoài ngàn mét, chuẩn bị nhìn Lục Nguyên như thế nào làm thịt Mục Vân.
Hiện tại, trong tay Mục Vân xuất hiện U Ngữ Kiếm, nhìn Lục Nguyên, căn bản không có ý định chạy.
- Ngươi không chạy?
- Tại sao ta phải chạy?
Mục Vân cười.
- Vừa rồi tấn thăng đến bát phẩm Kim Tiên, bắt ngươi luyện tay một chút, nếu ta chạy, biệt khuất lắm.
Mục Vân lắc lư U Ngữ Kiếm trong tay, nội tâm càng thêm cẩn thận.
Lục Nguyên chính là cửu phẩm Kim Tiên, mặc dù hắn từng ở thất phẩm Kim Tiên chém giết qua cửu phẩm Kim Tiên, thế nhưng gia hỏa này không giống.
Mục Vân có thể cảm giác được, khí tức trên người hắn càng thêm cường thịnh.
Bất quá càng như thế, chiến ý trong lòng Mục Vân càng mạnh.
- Ngươi còn muốn cùng ta đánh một trận? Tốt tốt tốt, ta thỏa mãn ngươi, tới tới tới, ngươi hôm nay có thể làm bị thương ta một sợi lông, ta gọi ngươi gia gia.
Lục Nguyên khinh miệt cười, nhìn Mục Vân đầy trêu tức.
Một bát phẩm Kim Tiên trang bức ở trước mặt hắn.
- Ngươi không hoàn thủ?
- Để ngươi đánh trước ba chiêu, trong vòng ba chiêu, ngươi có thể đụng tới ta, ta gọi ngươi gia gia, tới đi tới đi!
Lục Nguyên không thèm để ý chút nào khua tay nói.
- Tốt!
Mục Vân nhìn Lục Nguyên tự tin, trong lòng nhịn không được bắt đầu sinh ra ý cười.
Chỉ là hắn hiện tại cũng quan tâm.
Lục Nguyên có lòng tin, một là khinh thường hắn, một chính là gia hỏa này có thực lực nhất định.
Vừa dứt lời, U Ngữ Kiếm trong tay Mục Vân tách ra từng đạo ánh sáng.
- Tử Khí Đông Lai.
Vung ra một kiếm, kiếm khí gào thét, trước mặt Mục Vân, kiếm khí cuồng bạo lao nhanh, pháp tắc không gian tăng thêm tịch diệt kiếm giới, lao thẳng tới Lục Nguyên.
Vụt...
Một tiếng kiếm reo vang lên, Mục Vân huy động một kiếm, Lục Nguyên trong nháy mắt cảm giác được một cỗ cảm giác áp bách úp mặt mà tới.
Khanh...
Không nói hai lời, mặt ngoài thân thể Lục Nguyên hiện ra một kiện nhuyễn giáp.
Toàn thân nhuyễn giáp màu đen, hiện lên ở mặt ngoài thân thể Lục Nguyên, rất chói sáng.
Dù như thế, một kiếm của Mục Vân bộc phát ra lực lượng chấn động cường hoành cũng khiến cho toàn bộ thân thể Lục Nguyên không ngừng lùi lại.
Đông đông đông tiếng vang trầm trầm, toàn thân Mục Vân bộc phát lực lượng.
Lục Nguyên tiếp nhận hết thảy lực lượng, rút lui từng bước, kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng nhịn không được xuất hiện một tia máu tươi.
- Ngươi...
- Gọi gia gia?
Mục Vân chậm rãi nói.
- Ta gọi ngươi cái quỷ.
Lục Nguyên giận.
Hắn không nghĩ tới, Mục Vân chỉ là bát phẩm Kim Tiên, thế mà có thể bộc phát ra thực lực mạnh mẽ như thế.
Đây quả thực không thể tưởng tượng nổi.
- Thế nào? Không phải nói muốn nhường ta ba chiêu sao?
- Ngươi muốn chết.
Lục Nguyên hiện tại nào có thể chịu đựng được Mục Vân đùa cợt.
Tiến lên, khí tức toàn thân ngưng tụ.
Trong chớp nhoáng này, một cỗ khí thế, từ trên người Lục Nguyên tỏa ra.
- Ừm?
Thấy cảnh này, Mục Vân khẽ giật mình.
Đây là... Chiến Quỷ Chi Thể.
Chiến Quỷ Chi Thể, một tên nghe rất kỳ quái, thế nhưng thể phách rất hiếm thấy.
Chiến Quỷ Chi Thể, một khi võ giả thức tỉnh loại thể chất này, cả người giống như u linh ác quỷ, thế nhưng lại có sức chiến đấu khủng bố.
Nếu xem thường, nhất định sẽ trả giá thê thảm đau đớn. Kích thích thể phách, có thể khiến cho võ giả thức tỉnh ra sức chiến đấu vượt qua một lần, quan trọng nhất là, thể phách ngụy biến.
- Không nghĩ tới, ngươi thế mà là Chiến Quỷ Chi Thể, khó trách...
- Ồ? Ngươi còn biết Chiến Quỷ Chi Thể?
Lục Nguyên cười hắc hắc nói:
- Tiểu tử, bất quá ngươi vừa rồi để ta thổ huyết, bây giờ ta quyết định phải đùa chơi chết ngươi thật tốt.
- Chiến Quỷ Chi Thể rất lợi hại, thế nhưng không biết ngươi chưởng khống mấy thành.
Mục Vân vừa dứt lời, nhìn Lục Nguyên, trong mắt mang theo một tia lạnh lùng.
- Đầy đủ giết ngươi.
Oanh...
Bất ngờ, phía sau Lục Nguyên xuất hiện một xúc tu màu đen.
Xúc tu màu đen giống như cánh tay thứ ba của Lục Nguyên, mọc ra từ bên trong thân thể Lục Nguyên.
Mà cùng lúc đó, bên trên cánh tay thứ ba còn sinh ra một lưỡi đao.
Lưỡi đao chỉ dài hơn một mét, thế nhưng đầy răng cưa, cho người ta một loại cảm giác khủng bố.
- Ta để ngươi nhìn, Chiến Quỷ Chi Thể của bản thiếu gia đến cùng đến loại trình độ nào, bất quá cái giá rất lớn, ngươi phải bỏ ra sinh mệnh của ngươi để xem.
Lục Nguyên vừa dứt lời, giết ra.
Mà giờ khắc này, mười mấy tên đệ tử vây xem, từng người gào thét vui mừng.
Lục Nguyên mang Chiến Quỷ Chi Thể, bọn hắn đã sớm biết.
Mà lại Lục Nguyên thân là cửu phẩm Kim Tiên, trừ Đại La Kim Tiên, ai có thể đánh một trận?
Bọn hắn nguyện ý đi theo Lục Nguyên, tự nhiên bởi vì Lục Nguyên có thực lực mạnh mẽ.
Tâm tình đám người hiện tại rất kích động, muốn nhìn một chút Mục Vân không biết trời cao đất rộng này sẽ chết thế nào.
Ầm ầm...
Từng tiếng oanh minh vang lên, hai người giờ khắc này đại chiến trong núi rừng, toàn bộ sơn lâm triệt để bị phá hủy.
Hai thân ảnh, giữa lẫn nhau, Tiên khí tung hoành, đòn sát thủ bộc phát, công kích đối phương.
Mà giờ khắc này, Mục Vân căn bản không để ý tới những thứ này.
Nội tâm yên ổn, U Ngữ Kiếm ra chiêu, không loạn chút nào.
Lục Nguyên mỗi một lần công kích cuồng bạo, đều bị hắn hóa giải.
Dưới tình huống như thế, Lục Nguyên càng thêm phẫn nộ.
Sắc mặt nhìn Mục Vân cũng càng ngày càng âm trầm.
- âm Quỷ Chi Hành .
Đột nhiên, Lục Nguyên gào thét một tiếng, cánh tay thứ ba sau lưng trong nháy mắt cầm đao răng cưa giết ra.
Tốc độ cánh tay thứ ba tăng vọt, một đường lao vụt, tốc độ càng lúc càng nhanh, để mắt người hỗn loạn.
- Trảm!
Quát khẽ một tiếng, tốc độ cánh tay thứ ba của Lục Nguyên tăng lên một lần, lưỡi đao hướng thẳng đến đầu Mục Vân.
Vụt một tiếng vang lên, Mục Vân lui nhanh, thế nhưng đao phong vẫn lao qua tóc dài của Mục Vân, mấy sợi tóc rớt xuống.
Lưỡi đao không hề chém tới Mục Vân, Lục Nguyên lần nữa giết ra, hai tay cầm hai thanh bổng ngắn, mà cánh tay thứ ba nắm chặt lưỡi đao, chém tới Mục Vân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận